Lời nói của Cố Minh Nguyệt như ném một hòn đá nhỏ vào mặt nước trong vắt của ao hồ, tuy không tạo nên sóng lớn, nhưng lại gợn lên từng đợt sóng ngầm nhỏ trong lòng mọi người.
Trong hoa viên, thoáng chốc vì lời nàng ấy mà trở nên yên tĩnh lạ kỳ.
Ngay khoảnh khắc đó, Tôn thị bất giác hối hận vì muốn kết thân với phủ Quy Đức tướng quân mà không tìm hiểu kỹ xem Cố Minh Nguyệt là người như thế nào đã vội mời nàng ta đến đây.
Thế nhưng dù sao bà cũng là chủ mẫu Tạ gia, tuy sóng to gió lớn chưa từng trải, nhưng sóng gió nhỏ như này cũng đã gặp qua không ít. Chỉ trong chớp mắt thất thần, gương mặt bà ta lập tức khôi phục vẻ tươi cười điềm tĩnh, khiến người khác chẳng thể nhìn ra nửa điểm sơ hở.
Trước khi Tôn thị kịp mở miệng, Minh Dục đã lên tiếng tiếp lời: “Là do trước đây thân thể thiếp thân có phần không khoẻ, vì thế mới phải tịnh dưỡng một thời gian, nên vẫn chưa có dịp diện kiến các vị phu nhân, cô nương.”
Nàng vẫn còn ở lại Tạ phủ, Tôn thị trên danh nghĩa vẫn là bà mẫu của nàng, nếu thật sự đắc tội bà ta thì đối với nàng cũng chẳng phải chuyện gì tốt lành.
Hôm nay mục đích của nàng là thay đổi được cái nhìn ác cảm của mọi người trong kiếp trước, khiến họ bắt đầu hoài nghi về bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Tôn thị, xem như đã thành công.
Lát nữa Tạ tứ nương ra mặt, mới là hồi kịch chính.
Người ngoài nghe lời của Minh Dục, cũng chẳng màng thực sự thân thể nàng yếu nhược hay chỉ mượn cớ để hoà giải tình hình, nhưng với cục diện hiện tại mà nói, giả vờ hồ đồ là cách hành xử khôn ngoan nhất.
Dường như Tôn thị không ngờ Minh Dục lại tự mình giải vây như vậy, bà ta quay đầu nhìn nàng một cái, sau đó mỉm cười nắm lấy tay nàng, quay sang Cố Minh Nguyệt, dịu giọng nói: “Quả thực là như vậy, trước đây thân thể con dâu ta không được khoẻ, vẫn luôn phải điều dưỡng. Gần đây sức khỏe khá hơn, mới nhân dịp trà yến hôm nay ra mắt mọi người một lần.”
Những phụ nhân thân thiết với Tôn thị cũng bắt đầu hùa theo để xoa dịu bầu không khí, mỉm cười nói: “Phải đó, nếu thực sự không muốn để đại thiếu phu nhân xuất hiện, thì làm sao hôm nay Tạ phu nhân có thể dẫn nàng ra mắt chư vị được chứ.”
Mọi người cũng bắt đầu đồng thanh phụ hoạ.
Cố Minh Nguyệt tỏ ra đã hiểu, sau đó rất biết tiến lui mà hướng về phía Tôn thị tạ lỗi: “Tạ phu nhân, vừa rồi tiểu nữ có phần thất lễ trong lời nói, kính xin lượng thứ.”
Nói xong, lại quay sang nhìn Minh Dục: “Nay thân thể tẩu tẩu đã khỏe lại, vậy sau này hẳn sẽ có nhiều cơ hội gặp được tẩu ấy, đúng không, Tạ phu nhân?”
Cuối cùng nàng ấy lại quay đầu nhìn về phía Tôn thị, đôi mắt cong cong, nở nụ cười dịu dàng hỏi.
Tay Tôn thị đang cầm quạt tròn vô thức siết chặt hơn, song gương mặt vẫn nở nụ cười ôn hòa: “Đó là lẽ đương nhiên.”
Minh Dục ngồi bên nghe, mơ hồ cảm thấy Cố Minh Nguyệt đã nhìn thấu bộ mặt thật của Tôn thị.
Khi ngồi xuống, nàng khẽ ngẩng đầu nhìn về phía Cố Minh Nguyệt, đối phương cũng đang nhìn nàng, bắt gặp ánh mắt nàng, Cố Minh Nguyệt lập tức nở một nụ cười tươi sáng rạng rỡ.
Minh Dục nhẹ nhàng mỉm cười đáp lại.
Trong khi đó, Tạ Tam nương dẫn theo Tạ tứ nương quay trở lại trà yến.
Tạ Tam nương đã trưởng thành, lại được Tôn thị dạy dỗ cẩn thận, trên mặt nàng ta luôn giữ nụ cười dịu dàng, trước khi nhập tiệc đã chào hỏi từng vị phu nhân, cũng không quên gọi một tiếng: “Đại tẩu.”
Còn Tạ tứ nương nhìn bộ y phục trên người Minh Dục, sắc mặt không có chút cui vẻ nào, nhưng chẳng rõ Tôn thị và Tạ Tam nương đã nói với nàng ta những gì, vậy mà nàng ta cũng gọi theo một tiếng: “Đại tẩu.”
Minh Dục mỉm cười duyên dáng nói: “Hai muội mau ngồi xuống đi.”
Một khung cảnh hòa thuận ấm êm giữa tẩu tẩu và tiểu cô.
Tôn thị khẽ liếc nhìn nhắc nhở Tạ tứ nương.
Minh thị vốn e dè nhún nhường thì cũng thôi, nhưng nay phong thái nàng ung dung, thậm chí có phần mang khí thế như thật sự là chủ tử ở Tạ phủ, e là sẽ chọc giận tính khí nóng nảy của Tứ nương.
Quả nhiên sắc mặt Tạ tứ nương vô cùng khó coi, nhưng vẫn không gây chuyện, im lặng ngồi xuống bên mẫu thân.
Khúc thủy lưu thương*, điểm tâm tinh xảo trôi theo dòng nước nhẹ nhàng lướt qua. Minh Dục đóng vai dâu thảo, tẩu tẩu mẫu mực, cẩn thận gắp món ăn, dùng đũa chung gắp một miếng điểm tâm đặt vào bát của Tôn thị, sau đó lại gắp thêm một miếng cho Tạ Tam nương và Tạ Tứ nương, dịu dàng nói: “Bánh dừa rất thơm ngọt, Tam muội Tứ muội cũng nếm thử một chút đi.”
(*) Khúc thủy lưu thương (曲水流觞): trò chơi uống rượu theo dòng nước, thường xuất hiện trong các buổi tụ hội văn nhân cổ đại.
Tôn thị khẽ nhướng mày, trong lòng có phần không vui, nhưng vẫn không để lộ ra ngoài.
Nhưng Tạ Tứ nương thì lại chẳng giỏi nhẫn nhịn đến thế, nàng ta lập tức mở miệng: “Ai cần ngươi gắp cho ta!”
Giọng nói cũng không nhỏ chút nào.
Tôn thị thầm than một tiếng không ổn, Tứ nương vốn hoạt bát lễ phép trước mặt người ngoài, mà nay lại bị Minh thị ngáng chân.
Bà ta đang định mở miệng trách mắng, lại bị Minh thị nhanh hơn một bước.
Minh thị có chút ngượng ngùng nói: “Tứ muội không thích thì thôi, ta không gắp nữa, đừng vì thế mà không vui.”
Rơi vào mắt người ngoài, rõ ràng là Minh thị đang cố gắng lấy lòng vị tiểu cô này, còn tiểu cô thì lại không vừa mắt nàng chút nào, đến cả một chút giấu giếm cũng không có.
Có đôi khi, trưởng bối trong nhà đối nhân xử thế thế nào, vãn bối sẽ học theo như vậy.
Việc bên trong nhà Tạ gia ra sao, người ngoài không biết rõ, dù gì nhà ai cũng có vài đứa nhỉ khiến người ta nhức đầu, chỉ cần khi ở bên ngoài bọn chúng biết giữ thể diện, lễ phép kính cẩn, thì chuyện bên trong chẳng ai muốn chấp nhặt.
Chỉ là Tạ Tứ nương này, ngày thường miệng lưỡi lanh lợi lại hoạt bát, rất được mọi người yêu thích, nay xem ra nàng ta cũng đã gần chín tuổi rồi, thế mà lại dám trên bàn tiệc tỏ thái độ khó chịu với tẩu tẩu như thế, rõ ràng là một đứa nhỏ không hiểu chuyện.
Mọi người liếc nhìn Tạ Tứ nương, sau đó như không để ý lại tiếp tục ăn uống, trò chuyện.
Tôn thị muốn mở lời gì đó, nhưng dường như mọi người không mấy quan tâm đến màn kịch nho nhỏ này, bà ta không nói thì không ổn, mà nói ra cũng không tốt.
Dường như Tạ tứ nương cũng ý thức được mình vừa tự biến bản thân thành trò cười, nên biết điều im miệng lại, song miếng bánh và cái bát đó, nàng ta không động đến nữa, tỏ vẻ chán ghét.
Đương nhiên hành động ấy lọt vào mắt mọi người, khiến họ phần nào hiểu được lý do Minh thị “dưỡng bệnh” trước kia.
Buổi trà yến kéo dài đến tận chiều mới tan. Trước khi rời đi, Cố Minh Nguyệt mời Minh Dục mấy ngày nữa đến dự lễ cập kê của nàng ấy.
Khi Cố Minh Nguyệt rời khỏi Tạ phủ, tiểu nha hoàn bên cạnh nàng ấy tò mò hỏi: “Vừa rồi sao cô nương lại lên tiếng bênh vực vị Tạ thiếu phu nhân kia?”
Cố Minh Nguyệt vén rèm xe ngựa, ngước nhìn ra phố xá bên ngoài, hờ hững cất lời: “Ta nào phải giúp nàng ấy, chỉ là ta nhìn không thuận mắt Tôn thị thôi. Tôn thị ấy à, chẳng khác gì kế mẫu của biểu tỷ ta, giỏi giả nhân giả nghĩa lừa gạt thiên hạ, bên trong bụng đen như mực.”
Tiểu nha hoàn bên cạnh lấy làm kinh ngạc: “Làm thế nào cô nương nhìn ra được vậy?”
Cố Minh Nguyệt buông rèm xe, thu hồi ánh mắt, khẽ cười nói: “Cũng không có gì, ta từng gặp đại lang quân và nhị lang quân Tạ gia, y phục hai người khác biệt một trời một vực, một người mặc vải thô đơn giản, một người gấm vóc lụa là, tiêu xài hoang phí.”
“Huống hồ vừa rồi nếu không có người mở lời trước, thì sao Tôn thị có thể cho gọi người đến? Ai tin được lời dưỡng bệnh của cô nương Minh gia chứ. Ta đoán cô nương ấy là vì sợ Tôn thị hành hạ, nên mới khéo léo giải vây thôi.”
Nói đến đây, Cố Minh Nguyệt bật cười: “Nhìn thấy mấy kẻ nghĩa mẫu, kế mẫu độc ác kia bị lúng túng, ta thấy lòng mình dễ chịu vô cùng.”
*
Minh Dục, Tôn thị và hai tỷ muội Tạ gia tiễn hết khách khứa rồi mới cùng nhau quay về chính viện.
Vừa về đến đại sảnh, Minh Dục lại lộ ra dáng vẻ cẩn thận dè dặt, khẽ hỏi: “Mẫu thân, vừa rồi con có làm mất mặt Tạ gia và phu quân không?”
Tôn thị nhìn Minh Dục, cảm giác trong lòng ngực nghẹn tức, không sao thoát ra nổi.
Hôm nay bà ta tổ chức trà yến là muốn giúp Tam nương có cơ hội gả vào nhà tốt, kết quả lại khiến Minh Dục nổi bật hơn, được người ta khen ngợi là đoan trang, phóng khoáng.
Nàng vừa mới dịu dàng nhu thuận trong yến tiệc, giờ lại ra vẻ e dè khiếp sợ, cái nào mới là thật? Cái nào là giả?
Hóa ra bao lâu nay đều là giả vờ cả!
Bà ta gượng gạo nặn ra một nụ cười: “Không làm mất mặt.”
Tạ Tứ nương đã nhịn suốt cả buổi, khách khứa vừa đi, bản tính kiêu căng lập tức lộ rõ, nàng ta hung hăng mắng Minh Dục: “Ngươi mau trả lại áo váy và trang sức của Tam tỷ đây! Đó không phải thứ ngươi có tư cách mặc!”
Minh Dục cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Đợi khi con về lại Tĩnh Lan uyển, sẽ lập tức thay ra rồi cho người đưa đến.”
Tạ Tứ nương như phát điên, ngang ngược hét lên: “Không được! Ngươi phải cởi ngay tại đây!”
Tôn thị nghe tiểu nữ nhi còn nhỏ tuổi mà dám buông lời không biết xấu hổ như thế trước mặt hạ nhân, lửa giận lập tức bốc lên tận đỉnh đầu.
Bà ta vốn đã phải ôm một bụng tức giận ở trà yến không thể phát tiết, lại thêm Minh thị chẳng phạm lỗi gì, mà Tạ Diễn đã có chức quan, bà ta cũng chẳng thể nổi giận với Minh Dục, thế là quay sang giáng một bạt tai thật mạnh lên mặt Tứ nương.
Một tiếng “chát” vang lên chua chát khiến mấy người có mặt đều sững sờ.
Ngay cả Minh Dục cũng không ngờ Tôn thị lại ra tay đánh tiểu nữ nhi vốn luôn được cưng chiều từ bé như vậy.
Ngay cả Tạ Tứ nương cũng không dám tin, đưa tay ôm mặt, ngơ ngác nhìn mẫu thân mình.
“Mẫu thân, người… người lại vì Minh thị mà đánh con?!”
Vừa đánh xong, Tôn thị đã thấy hối hận. Tứ nương còn nhỏ tuổi, tính tình chưa ổn định, lẽ ra bà ta chỉ cần khuyên bảo vài lời là được, sao lại vì một Minh thị không đáng mà ra tay đánh nữ nhi mình?
Bà ta vội vàng nói: “Mẫu thân không cố ý, con có đau không?”
Mắt Tạ Tứ nương đỏ hoe, vừa tủi thân vừa giận dữ, đẩy tay mẫu thân ra khi bà ta định lại gần xem vết đánh trên mặt: “Mẫu thân đánh con!”
Nói xong, nàng ta trừng mắt nhìn Minh Dục, ánh mắt căm hận, hoàn toàn không giống ánh nhìn của một đứa trẻ mới tám, chín tuổi nên có.
Minh Dục đứng cách đó không xa, luôn để ý nhất cử nhất động của nàng ta. Hễ nàng ta có dấu hiệu lao tới, nàng sẽ lập tức tránh đi.
Trong lòng thầm nghĩ, Tạ phủ này, nàng thật sự không thể ở lại thêm nữa.
Ngay cả mẫu thân mà Tạ Tứ nương còn dám xô đẩy. Tuy đời trước chuyện không liên quan đến nàng, nhưng khi Tạ Tứ nương biết nàng mang thai, lại vì bị Tôn thị mắng mỏ mà trút giận lên nàng, đã từng xô ngã nàng.
Thanh Loan cũng lập tức bảo vệ sát bên chủ tử.
Khi hai người đến đây, chủ tử đã dặn kỹ, nàng ấy phải luôn đề phòng Tứ nương, kẻo chủ tử bị nàng ta gây hại.
Tạ Tứ nương trừng mắt nhìn Minh Dục thêm một cái đầy oán hận rồi xoay người khóc lóc bỏ đi.
Tôn thị nhìn bóng nữ nhi bỏ chạy, thấy đau đầu không thôi, Tứ nương này sao lại có tính cách ngang ngược đến vậy?
Trong lòng bà ta mệt mỏi rã rời, nên không để ý tới Minh thị nữa, quay người về phòng.
Minh Dục cũng lập tức rời đi, không để tâm chuyện mẫu tử nhà kia.
Vì đang mang thai nên nàng thường hay buồn ngủ, vừa về đến Tĩnh Lan uyển, thay đồ và trang sức xong nàng liền ngủ thiếp đi.
Không rõ Minh Dục đã ngủ bao lâu, có lẽ là đã ngủ đủ giấc, tuy vẫn trong trạng thái mơ màng nhưng ý thức dần trở nên tỉnh táo. Nàng cứ cảm thấy có ánh mắt nào đó đang dán chặt vào người mình, trong giấc ngủ cũng không yên, mơ hồ cảm giác có vật gì đó kề sát bên dưới mũi.
Nàng bất chợt mở mắt, lập tức đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm.
Tạ Diễn cúi người vào trong màn giường, nghiêng người sát lại gần thê tử đang nằm ngủ.
Trong phòng tĩnh lặng như tờ, hai người lặng lẽ nhìn nhau trong giây lát, ánh mắt Minh Dục chậm rãi dời xuống, liếc đến ngón tay đang đặt lên má mình, rồi lại đưa mắt nhìn lên gương mặt Tạ Diễn, người mà nàng không biết đã làm những gì trong lúc mình đang ngủ say.
Ánh mắt nàng nhìn hắn, lộ ra chút kỳ quái.
Tạ Diễn: …
Trong hoa viên, thoáng chốc vì lời nàng ấy mà trở nên yên tĩnh lạ kỳ.
Ngay khoảnh khắc đó, Tôn thị bất giác hối hận vì muốn kết thân với phủ Quy Đức tướng quân mà không tìm hiểu kỹ xem Cố Minh Nguyệt là người như thế nào đã vội mời nàng ta đến đây.
Thế nhưng dù sao bà cũng là chủ mẫu Tạ gia, tuy sóng to gió lớn chưa từng trải, nhưng sóng gió nhỏ như này cũng đã gặp qua không ít. Chỉ trong chớp mắt thất thần, gương mặt bà ta lập tức khôi phục vẻ tươi cười điềm tĩnh, khiến người khác chẳng thể nhìn ra nửa điểm sơ hở.
Trước khi Tôn thị kịp mở miệng, Minh Dục đã lên tiếng tiếp lời: “Là do trước đây thân thể thiếp thân có phần không khoẻ, vì thế mới phải tịnh dưỡng một thời gian, nên vẫn chưa có dịp diện kiến các vị phu nhân, cô nương.”
Nàng vẫn còn ở lại Tạ phủ, Tôn thị trên danh nghĩa vẫn là bà mẫu của nàng, nếu thật sự đắc tội bà ta thì đối với nàng cũng chẳng phải chuyện gì tốt lành.
Hôm nay mục đích của nàng là thay đổi được cái nhìn ác cảm của mọi người trong kiếp trước, khiến họ bắt đầu hoài nghi về bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Tôn thị, xem như đã thành công.
Lát nữa Tạ tứ nương ra mặt, mới là hồi kịch chính.
Người ngoài nghe lời của Minh Dục, cũng chẳng màng thực sự thân thể nàng yếu nhược hay chỉ mượn cớ để hoà giải tình hình, nhưng với cục diện hiện tại mà nói, giả vờ hồ đồ là cách hành xử khôn ngoan nhất.
Dường như Tôn thị không ngờ Minh Dục lại tự mình giải vây như vậy, bà ta quay đầu nhìn nàng một cái, sau đó mỉm cười nắm lấy tay nàng, quay sang Cố Minh Nguyệt, dịu giọng nói: “Quả thực là như vậy, trước đây thân thể con dâu ta không được khoẻ, vẫn luôn phải điều dưỡng. Gần đây sức khỏe khá hơn, mới nhân dịp trà yến hôm nay ra mắt mọi người một lần.”
Những phụ nhân thân thiết với Tôn thị cũng bắt đầu hùa theo để xoa dịu bầu không khí, mỉm cười nói: “Phải đó, nếu thực sự không muốn để đại thiếu phu nhân xuất hiện, thì làm sao hôm nay Tạ phu nhân có thể dẫn nàng ra mắt chư vị được chứ.”
Mọi người cũng bắt đầu đồng thanh phụ hoạ.
Cố Minh Nguyệt tỏ ra đã hiểu, sau đó rất biết tiến lui mà hướng về phía Tôn thị tạ lỗi: “Tạ phu nhân, vừa rồi tiểu nữ có phần thất lễ trong lời nói, kính xin lượng thứ.”
Nói xong, lại quay sang nhìn Minh Dục: “Nay thân thể tẩu tẩu đã khỏe lại, vậy sau này hẳn sẽ có nhiều cơ hội gặp được tẩu ấy, đúng không, Tạ phu nhân?”
Cuối cùng nàng ấy lại quay đầu nhìn về phía Tôn thị, đôi mắt cong cong, nở nụ cười dịu dàng hỏi.
Tay Tôn thị đang cầm quạt tròn vô thức siết chặt hơn, song gương mặt vẫn nở nụ cười ôn hòa: “Đó là lẽ đương nhiên.”
Minh Dục ngồi bên nghe, mơ hồ cảm thấy Cố Minh Nguyệt đã nhìn thấu bộ mặt thật của Tôn thị.
Khi ngồi xuống, nàng khẽ ngẩng đầu nhìn về phía Cố Minh Nguyệt, đối phương cũng đang nhìn nàng, bắt gặp ánh mắt nàng, Cố Minh Nguyệt lập tức nở một nụ cười tươi sáng rạng rỡ.
Minh Dục nhẹ nhàng mỉm cười đáp lại.
Trong khi đó, Tạ Tam nương dẫn theo Tạ tứ nương quay trở lại trà yến.
Tạ Tam nương đã trưởng thành, lại được Tôn thị dạy dỗ cẩn thận, trên mặt nàng ta luôn giữ nụ cười dịu dàng, trước khi nhập tiệc đã chào hỏi từng vị phu nhân, cũng không quên gọi một tiếng: “Đại tẩu.”
Còn Tạ tứ nương nhìn bộ y phục trên người Minh Dục, sắc mặt không có chút cui vẻ nào, nhưng chẳng rõ Tôn thị và Tạ Tam nương đã nói với nàng ta những gì, vậy mà nàng ta cũng gọi theo một tiếng: “Đại tẩu.”
Minh Dục mỉm cười duyên dáng nói: “Hai muội mau ngồi xuống đi.”
Một khung cảnh hòa thuận ấm êm giữa tẩu tẩu và tiểu cô.
Tôn thị khẽ liếc nhìn nhắc nhở Tạ tứ nương.
Minh thị vốn e dè nhún nhường thì cũng thôi, nhưng nay phong thái nàng ung dung, thậm chí có phần mang khí thế như thật sự là chủ tử ở Tạ phủ, e là sẽ chọc giận tính khí nóng nảy của Tứ nương.
Quả nhiên sắc mặt Tạ tứ nương vô cùng khó coi, nhưng vẫn không gây chuyện, im lặng ngồi xuống bên mẫu thân.
Khúc thủy lưu thương*, điểm tâm tinh xảo trôi theo dòng nước nhẹ nhàng lướt qua. Minh Dục đóng vai dâu thảo, tẩu tẩu mẫu mực, cẩn thận gắp món ăn, dùng đũa chung gắp một miếng điểm tâm đặt vào bát của Tôn thị, sau đó lại gắp thêm một miếng cho Tạ Tam nương và Tạ Tứ nương, dịu dàng nói: “Bánh dừa rất thơm ngọt, Tam muội Tứ muội cũng nếm thử một chút đi.”
(*) Khúc thủy lưu thương (曲水流觞): trò chơi uống rượu theo dòng nước, thường xuất hiện trong các buổi tụ hội văn nhân cổ đại.
Tôn thị khẽ nhướng mày, trong lòng có phần không vui, nhưng vẫn không để lộ ra ngoài.
Nhưng Tạ Tứ nương thì lại chẳng giỏi nhẫn nhịn đến thế, nàng ta lập tức mở miệng: “Ai cần ngươi gắp cho ta!”
Giọng nói cũng không nhỏ chút nào.
Tôn thị thầm than một tiếng không ổn, Tứ nương vốn hoạt bát lễ phép trước mặt người ngoài, mà nay lại bị Minh thị ngáng chân.
Bà ta đang định mở miệng trách mắng, lại bị Minh thị nhanh hơn một bước.
Minh thị có chút ngượng ngùng nói: “Tứ muội không thích thì thôi, ta không gắp nữa, đừng vì thế mà không vui.”
Rơi vào mắt người ngoài, rõ ràng là Minh thị đang cố gắng lấy lòng vị tiểu cô này, còn tiểu cô thì lại không vừa mắt nàng chút nào, đến cả một chút giấu giếm cũng không có.
Có đôi khi, trưởng bối trong nhà đối nhân xử thế thế nào, vãn bối sẽ học theo như vậy.
Việc bên trong nhà Tạ gia ra sao, người ngoài không biết rõ, dù gì nhà ai cũng có vài đứa nhỉ khiến người ta nhức đầu, chỉ cần khi ở bên ngoài bọn chúng biết giữ thể diện, lễ phép kính cẩn, thì chuyện bên trong chẳng ai muốn chấp nhặt.
Chỉ là Tạ Tứ nương này, ngày thường miệng lưỡi lanh lợi lại hoạt bát, rất được mọi người yêu thích, nay xem ra nàng ta cũng đã gần chín tuổi rồi, thế mà lại dám trên bàn tiệc tỏ thái độ khó chịu với tẩu tẩu như thế, rõ ràng là một đứa nhỏ không hiểu chuyện.
Mọi người liếc nhìn Tạ Tứ nương, sau đó như không để ý lại tiếp tục ăn uống, trò chuyện.
Tôn thị muốn mở lời gì đó, nhưng dường như mọi người không mấy quan tâm đến màn kịch nho nhỏ này, bà ta không nói thì không ổn, mà nói ra cũng không tốt.
Dường như Tạ tứ nương cũng ý thức được mình vừa tự biến bản thân thành trò cười, nên biết điều im miệng lại, song miếng bánh và cái bát đó, nàng ta không động đến nữa, tỏ vẻ chán ghét.
Đương nhiên hành động ấy lọt vào mắt mọi người, khiến họ phần nào hiểu được lý do Minh thị “dưỡng bệnh” trước kia.
Buổi trà yến kéo dài đến tận chiều mới tan. Trước khi rời đi, Cố Minh Nguyệt mời Minh Dục mấy ngày nữa đến dự lễ cập kê của nàng ấy.
Khi Cố Minh Nguyệt rời khỏi Tạ phủ, tiểu nha hoàn bên cạnh nàng ấy tò mò hỏi: “Vừa rồi sao cô nương lại lên tiếng bênh vực vị Tạ thiếu phu nhân kia?”
Cố Minh Nguyệt vén rèm xe ngựa, ngước nhìn ra phố xá bên ngoài, hờ hững cất lời: “Ta nào phải giúp nàng ấy, chỉ là ta nhìn không thuận mắt Tôn thị thôi. Tôn thị ấy à, chẳng khác gì kế mẫu của biểu tỷ ta, giỏi giả nhân giả nghĩa lừa gạt thiên hạ, bên trong bụng đen như mực.”
Tiểu nha hoàn bên cạnh lấy làm kinh ngạc: “Làm thế nào cô nương nhìn ra được vậy?”
Cố Minh Nguyệt buông rèm xe, thu hồi ánh mắt, khẽ cười nói: “Cũng không có gì, ta từng gặp đại lang quân và nhị lang quân Tạ gia, y phục hai người khác biệt một trời một vực, một người mặc vải thô đơn giản, một người gấm vóc lụa là, tiêu xài hoang phí.”
“Huống hồ vừa rồi nếu không có người mở lời trước, thì sao Tôn thị có thể cho gọi người đến? Ai tin được lời dưỡng bệnh của cô nương Minh gia chứ. Ta đoán cô nương ấy là vì sợ Tôn thị hành hạ, nên mới khéo léo giải vây thôi.”
Nói đến đây, Cố Minh Nguyệt bật cười: “Nhìn thấy mấy kẻ nghĩa mẫu, kế mẫu độc ác kia bị lúng túng, ta thấy lòng mình dễ chịu vô cùng.”
*
Minh Dục, Tôn thị và hai tỷ muội Tạ gia tiễn hết khách khứa rồi mới cùng nhau quay về chính viện.
Vừa về đến đại sảnh, Minh Dục lại lộ ra dáng vẻ cẩn thận dè dặt, khẽ hỏi: “Mẫu thân, vừa rồi con có làm mất mặt Tạ gia và phu quân không?”
Tôn thị nhìn Minh Dục, cảm giác trong lòng ngực nghẹn tức, không sao thoát ra nổi.
Hôm nay bà ta tổ chức trà yến là muốn giúp Tam nương có cơ hội gả vào nhà tốt, kết quả lại khiến Minh Dục nổi bật hơn, được người ta khen ngợi là đoan trang, phóng khoáng.
Nàng vừa mới dịu dàng nhu thuận trong yến tiệc, giờ lại ra vẻ e dè khiếp sợ, cái nào mới là thật? Cái nào là giả?
Hóa ra bao lâu nay đều là giả vờ cả!
Bà ta gượng gạo nặn ra một nụ cười: “Không làm mất mặt.”
Tạ Tứ nương đã nhịn suốt cả buổi, khách khứa vừa đi, bản tính kiêu căng lập tức lộ rõ, nàng ta hung hăng mắng Minh Dục: “Ngươi mau trả lại áo váy và trang sức của Tam tỷ đây! Đó không phải thứ ngươi có tư cách mặc!”
Minh Dục cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Đợi khi con về lại Tĩnh Lan uyển, sẽ lập tức thay ra rồi cho người đưa đến.”
Tạ Tứ nương như phát điên, ngang ngược hét lên: “Không được! Ngươi phải cởi ngay tại đây!”
Tôn thị nghe tiểu nữ nhi còn nhỏ tuổi mà dám buông lời không biết xấu hổ như thế trước mặt hạ nhân, lửa giận lập tức bốc lên tận đỉnh đầu.
Bà ta vốn đã phải ôm một bụng tức giận ở trà yến không thể phát tiết, lại thêm Minh thị chẳng phạm lỗi gì, mà Tạ Diễn đã có chức quan, bà ta cũng chẳng thể nổi giận với Minh Dục, thế là quay sang giáng một bạt tai thật mạnh lên mặt Tứ nương.
Một tiếng “chát” vang lên chua chát khiến mấy người có mặt đều sững sờ.
Ngay cả Minh Dục cũng không ngờ Tôn thị lại ra tay đánh tiểu nữ nhi vốn luôn được cưng chiều từ bé như vậy.
Ngay cả Tạ Tứ nương cũng không dám tin, đưa tay ôm mặt, ngơ ngác nhìn mẫu thân mình.
“Mẫu thân, người… người lại vì Minh thị mà đánh con?!”
Vừa đánh xong, Tôn thị đã thấy hối hận. Tứ nương còn nhỏ tuổi, tính tình chưa ổn định, lẽ ra bà ta chỉ cần khuyên bảo vài lời là được, sao lại vì một Minh thị không đáng mà ra tay đánh nữ nhi mình?
Bà ta vội vàng nói: “Mẫu thân không cố ý, con có đau không?”
Mắt Tạ Tứ nương đỏ hoe, vừa tủi thân vừa giận dữ, đẩy tay mẫu thân ra khi bà ta định lại gần xem vết đánh trên mặt: “Mẫu thân đánh con!”
Nói xong, nàng ta trừng mắt nhìn Minh Dục, ánh mắt căm hận, hoàn toàn không giống ánh nhìn của một đứa trẻ mới tám, chín tuổi nên có.
Minh Dục đứng cách đó không xa, luôn để ý nhất cử nhất động của nàng ta. Hễ nàng ta có dấu hiệu lao tới, nàng sẽ lập tức tránh đi.
Trong lòng thầm nghĩ, Tạ phủ này, nàng thật sự không thể ở lại thêm nữa.
Ngay cả mẫu thân mà Tạ Tứ nương còn dám xô đẩy. Tuy đời trước chuyện không liên quan đến nàng, nhưng khi Tạ Tứ nương biết nàng mang thai, lại vì bị Tôn thị mắng mỏ mà trút giận lên nàng, đã từng xô ngã nàng.
Thanh Loan cũng lập tức bảo vệ sát bên chủ tử.
Khi hai người đến đây, chủ tử đã dặn kỹ, nàng ấy phải luôn đề phòng Tứ nương, kẻo chủ tử bị nàng ta gây hại.
Tạ Tứ nương trừng mắt nhìn Minh Dục thêm một cái đầy oán hận rồi xoay người khóc lóc bỏ đi.
Tôn thị nhìn bóng nữ nhi bỏ chạy, thấy đau đầu không thôi, Tứ nương này sao lại có tính cách ngang ngược đến vậy?
Trong lòng bà ta mệt mỏi rã rời, nên không để ý tới Minh thị nữa, quay người về phòng.
Minh Dục cũng lập tức rời đi, không để tâm chuyện mẫu tử nhà kia.
Vì đang mang thai nên nàng thường hay buồn ngủ, vừa về đến Tĩnh Lan uyển, thay đồ và trang sức xong nàng liền ngủ thiếp đi.
Không rõ Minh Dục đã ngủ bao lâu, có lẽ là đã ngủ đủ giấc, tuy vẫn trong trạng thái mơ màng nhưng ý thức dần trở nên tỉnh táo. Nàng cứ cảm thấy có ánh mắt nào đó đang dán chặt vào người mình, trong giấc ngủ cũng không yên, mơ hồ cảm giác có vật gì đó kề sát bên dưới mũi.
Nàng bất chợt mở mắt, lập tức đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm.
Tạ Diễn cúi người vào trong màn giường, nghiêng người sát lại gần thê tử đang nằm ngủ.
Trong phòng tĩnh lặng như tờ, hai người lặng lẽ nhìn nhau trong giây lát, ánh mắt Minh Dục chậm rãi dời xuống, liếc đến ngón tay đang đặt lên má mình, rồi lại đưa mắt nhìn lên gương mặt Tạ Diễn, người mà nàng không biết đã làm những gì trong lúc mình đang ngủ say.
Ánh mắt nàng nhìn hắn, lộ ra chút kỳ quái.
Tạ Diễn: …