Dưới màn lụa, hai bóng người cuốn lấy nhau, mùi thơm thoang thoảng dần lan tỏa.
Tạ Diễn nhớ thê tử lúc trước từng ghi lại trong nhật ký rằng chuyện ân ái của họ không hòa hợp, nhiều lần khiến nàng đau đớn khó chịu.
Trước khi thành hôn, Tạ Diễn vốn là người lãnh đạm với chuyện giường chiếu, hắn hoàn toàn không hứng thú. Chỉ trước khi thành thân một ngày, hắn mới miễn cưỡng lật vài trang sách xuân cung để tìm hiểu.
Hắn cũng chỉ hiểu đại khái rồi đọc thêm được năm trang là dừng.
Nay nghĩ lại, Tạ Diễn chắc là chỉ biết cách làm, chứ chưa thực sự hiểu biết về chuyện này, về sau dù có hiểu rõ thì thê tử cũng đã không còn, nên hắn chẳng còn tâm tư tìm hiểu thêm.
Nếu Tạ Diễn biết trước đêm nay sẽ mơ thấy Minh Dục, có lẽ hắn đã tìm lại sách trong thư phòng để nghiền ngẫm thêm.
Chỉ là, lúc này không phải lúc tìm sách.
Nếu bây giờ hắn dừng lại, thì e rằng giấc mơ cũng tan, Minh Dục cũng sẽ biến mất.
Nghĩ như vậy, Tạ Diễn cứ lặp lại những gì nhớ được từ vài trang sách kia.
Cho đến khi có tiếng rên khe khẽ vang lên, hắn mới chậm rãi tiến sâu vào.
Trong cơn hoan ái, da thịt mềm mại ấm áp, bao bọc ướt át, từng đợt va chạm nóng bỏng như thật.
Quả đúng là, đây không phải mơ.
Nửa canh giờ sau, mây mưa tan hết, lý trí của Tạ Diễn cũng trở lại.
Hắn ngồi trên giường, hạ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào thê tử bên cạnh đã thiếp đi.
Không biết Tạ Diễn đã nhìn bao lâu, hắn đột ngột đưa tay ra, đặt một ngón tay dưới cánh mũi của nàng.
Luồng khí dài khẽ phả vào đầu ngón tay hắn.
Tạ Diễn rút tay về, dùng hai ngón đặt lên cổ nàng, nơi mạch máu mỏng manh yếu ớt, hắn cảm nhận được nhịp đập chân thực nơi đây.
Tạ Diễn dừng lại rất lâu mới chịu thu tay lại, nhưng hắn vẫn tiếp tục nhìn nàng không chớp mắt.
Dường như hắn không cảm thấy có gì đặc biệt.
Bên cạnh Tạ Diễn là một người đã chết bất ngờ sống lại, nhưng hắn lại không hề sợ hãi, cũng chẳng có vui mừng, trong lòng hắn chỉ thấy bình lặng lạ kỳ.
Dù là bình lặng, nhưng Tạ Diễn vẫn biết rõ rằng hắn luôn nhớ nàng.
Có lẽ trong lòng Tạ Diễn thật sự có chút vui mừng, chỉ là hắn không cảm nhận được mà thôi.
Thê tử đã chết, lại đột nhiên sống lại xuất hiện bên cạnh mình, rốt cuộc chuyện này là như thế nào, Tạ Diễn cũng không muốn truy cứu.
Chỉ cần Minh Dục trở về là được, chỉ cần nàng còn sống là tốt rồi.
Không biết qua bao lâu, sắc trời tối đen mịt mờ ngoài cửa sổ đã dần có tia sáng.
Lúc này Tạ Diễn mới rời mắt khỏi Minh Dục vẫn còn đang say ngủ, hắn vén chăn bước xuống giường, khoác y phục vào, nhưng đến khi nhìn thấy giá treo quan phục hằng ngày, hắn bỗng trầm mặc rất lâu.
Tạ Diễn quay đầu nhìn về phía màn trướng, lại lặng lẽ nhìn chiếc quan bào màu lam sẫm.
Đó là quan phục hắn mặc khi mới nhậm chức bình sự tại Đại Lý Tự năm năm trước.
Nhưng hiện tại hắn đã là Thiếu khanh của Đại Lý Tự, quan phục đã sớm đổi khác.
Tạ Diễn suy tư rất lâu, hắn cầm theo chân đèn vừa thắp sáng, đến trước bàn trang điểm, nhìn vào gương.
Người trong gương vẫn là hắn, không có gì thay đổi lớn, chỉ là đường nét giữa hai chân mày như trẻ trung hơn đôi chút.
Có thể không phải là Minh Dục đã sống lại.
Mà là thời gian đảo ngược, hắn đã trở lại quá khứ?
Tạ Diễn suy nghĩ hồi lâu rồi vào phòng rửa mặt, sau đó quay lại thay quan phục lam sẫm.
Y phục chỉnh tề, hắn bước tới bên giường, vén màn nhìn thê tử vẫn đang ngủ say.
Hắn lại lần nữa kiểm tra hơi thở của nàng, rồi khẽ cất tiếng : “Phu nhân.”
Minh Dục mơ màng không tỉnh dậy nổi, nhưng nàng nghe giọng hắn lại chỉ thấy phiền, nên kéo chăn trùm kín đầu.
Thấy nàng hành xử chân thực như vậy, Tạ Diễn khựng lại mấy giây rồi nói tiếp: “Ta sẽ về sớm.”
Nói xong, Tạ Diễn buông màn, bước ra khỏi phòng.
Ánh bình minh rạng rỡ, sân viện đã có gia nhân quét dọn.
Họ làm việc chậm rãi, không giống như đang phải chịu phạt.
Số người trong viện, hắn nhìn sơ là rõ.
Trước khi thành thân, trong viện Tạ Diễn chỉ có một lão ma ma và một lão nô bộc hầu hạ, cả hai đều già và lười biếng, hầu như chẳng làm gì.
Sau này thành hôn, Minh gia theo của hồi môn cử tới hai người hầu, chủ mẫu Tạ gia vì thể diện cũng cho thêm hai tiểu đồng trẻ tuổi.
Bất kể là người của Tạ gia hay người của Minh gia, thì ngoại trừ nha hoàn lớn lên cùng Minh Dục, những kẻ khác đều lười biếng vô cùng.
Sau khi Minh Dục mang thai, Tạ Diễn đã có chức quan trong triều, nên tra ra được việc bọn hạ nhân trong viện dám ăn chặn tiền sinh hoạt hằng tháng, hắn lập tức đưa từng người một trả về chỗ chủ cũ, còn bóng gió nói với vị chủ tử kia của bọn họ rằng hãy dạy dỗ tốt người của mình rồi hẳn đưa người sang chỗ hắn.
Chính là nhờ vào lần đó, khi bọn hạ nhân quay trở về hầu hạ, đã không còn dám khinh thường phu thê bọn họ nữa.
Tạ Diễn tỏ vẻ suy tư, liếc mắt đánh giá bộ dạng của đám nô bộc một lượt, sau đó hắn chậm rãi thu lại ánh nhìn, bước ra khỏi viện.
*
Mặt trời đã lên cao, trong phòng cũng dần bị ánh sáng chiếu vào.
Minh Dục mở mắt, ngơ ngác nhìn lên đỉnh màn giường quen thuộc.
Nàng thẫn thờ một lúc lâu, chân mày nàng hơi nhíu lại, rồi đưa tay lên, không ngần ngại véo mạnh vào má trái của mình.
Cảm nhận được cơn đau, ánh mắt ngơ ngác trong mắt Minh Dục không hề giảm bớt, ngược lại càng thêm sâu đậm.
Nàng nhớ rõ, trong lễ hội hoa đăng, nàng bị người ta xô rơi xuống sông, bị đuối nước.
Cảm giác nghẹt thở của việc chết đuối như đè nén lên ngũ tạng lục phủ của nàng, muốn kêu cứu nhưng vô ích, chỉ có thể tuyệt vọng và bất lực chờ đợi ý thức rời khỏi thân thể.
Vậy mà giờ nàng lại xuất hiện ở nơi này, là nàng được cứu sống rồi sao?
Nhưng đêm qua khi đầu óc Minh Dục còn chưa tỉnh táo, hình như nàng đã thấy Tạ Diễn.
Vậy mà hắn lại nhân lúc nàng yếu ớt, đã đè lên người nàng, hắn dám thừa lúc người ta gặp cảnh nguy khốn mà giở trò lưu manh sao?
Nhưng bọn họ đã là phu thê sáu năm, Minh Dục ít nhiều cũng hiểu đôi chút về Tạ Diễn, hắn không phải loại người sẽ làm chuyện thừa cơ lúc người khác yếu thế để lợi dụng như vậy.
Minh Dục ngồi dậy, xoa xoa huyệt thái dương, sau đó vén màn bước xuống giường. Khi nhìn thấy những vật dụng quen thuộc trong phòng, sắc mặt nàng lập tức cứng lại.
Sao nàng lại ở Tạ gia?!
Lúc này bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, tiếp đó là giọng của Thanh Loan: “Phu nhân tỉnh chưa ạ?”
Nàng hoàn hồn lại, đáp: “Tỉnh rồi, vào đi.”
Thanh Loan đẩy cửa bước vào, thấy chủ tử vẫn còn ngồi trên giường lập tức nói: “Bên chủ mẫu có sai người tới gọi, muốn mời phu nhân qua bên đó.”
Chủ mẫu?
Là chủ mẫu Tạ gia sao?
Từ sau khi Minh Dục và Tạ Diễn hòa ly, nàng chưa từng gặp lại vị bà mẫu bề ngoài hiền lành mà tâm địa độc ác ấy.
Giờ chủ mẫu nhà Tạ gia lại còn muốn nàng tới gặp bà ta?
Thanh Loan sợ chủ tử đi trễ sẽ bị trách mắng, nên vội vàng tới trước tủ tìm váy áo.
Nàng ấy lấy ra một bộ xiêm y, nói: “Lẽ ra sáng sớm đã phải gọi phu nhân dậy, nhưng sáng nay lúc đại gia lên triều có dặn, không được làm phiền giấc mộng đẹp của nương đẹp.”
Minh Dục sống hơn hai mươi năm nay đã quen thận trọng dè dặt, rất giỏi để ý những chi tiết nhỏ.
Nàng nghe ra được điều bất thường trong lời của Thanh Loan, giờ lại nhìn thấy dáng vẻ hoàn toàn không bất ngờ của nàng ấy, nàng bất giác rơi vào trầm tư.
Nếu nàng thực sự bị đuối nước rồi được cứu, Thanh Loan tuyệt đối sẽ không có vẻ mặt như vậy.
Thanh Loan ôm xiêm y đưa tới trước mặt chủ tử, Minh Dục liếc mắt nhìn qua, âm thầm cau mày.
Khi nàng còn trong khuê phòng, cho tới lúc gả vào Tạ phủ sáu năm, nàng rất ít khi mặc đồ sặc sỡ.
Từ khi cơ thể phát triển đầy đặn, mẫu thân nàng thường bảo, mắt nàng xếch, dáng người quá đẫy đà, trông không đứng đắn, nếu ăn mặc diễm lệ thì sẽ khiến người ta cảm thấy như dáng vẻ của kỹ nữ.
Vì vậy vào mỗi dịp như tiệc trà hoa xuân, yến tiệc đầu xuân, nàng đều không dám mặc váy áo bó sát hay màu sắc nổi bật, càng không dám ngẩng đầu nhìn ai.
Người ngoài đều nó tính tình nhị cô nương Minh gia khó chịu, không dễ gần, hầu như đến tuổi thành thân rồi mà chẳng ai đoái hoài, dù có thì cũng chỉ là con nhà nghèo.
Mà khi đó, Tạ Diễn, chỉ mới có danh hiệu cống sinh, dù chỉ là nghĩa tử của phủ Hữu Thùa thượng thư, nhưng hắn cũng đã là lựa chọn tốt nhất đối với nàng rồi.
Khi ngồi trước bàn trang điểm chải đầu, Minh Dục liếc mắt nhìn hộp trang sức ít ỏi trước mặt.
Bên trong toàn là trang sức từ mấy năm trước, dù sau khi Tạ Diễn nhận chức bình sự ở Đại Lý Tự cũng không thêm vào một món nào.
Nàng suy nghĩ một lúc, mới hỏi Thanh Loan: “Ta gả vào Tạ phủ được bao lâu rồi?”
Thanh Loan nhớ lại, đáp: “Đã mười một tháng rồi ạ.”
Mười một tháng?
Rõ ràng nàng và Tạ Diễn đã thành thân sáu năm, hòa ly cũng đã mấy tháng.
Nếu mới thành thân được một năm, vậy bây giờ là năm Canh Ngọ?!
Chuyện này… chuyện này thật sự quái dị rồi.
Thanh Loan giúp chủ tử búi tóc xong, liếc nhìn vào tráp trang sức, chọn ra trâm ngọc và đôi khuyên tai phù hợp đeo lên cho chủ tử.
“Đại gia đã vào Đại Lý Tự làm quan, cũng đã có thân phận quan gia, cuối cùng phu nhân cũng được nở mày nở mặt rồi.”
Lời của Thanh Loan khiến Minh Dục nhớ lại thời điểm nàng và Tạ Diễn mới thành thân được một năm.
Tạ Diễn là người đứng đầu khoa thi hội, nhưng sau khi sinh mẫu qua đời thì hắn từ bỏ thi điện. Dù vậy, hoàng đế vẫn để mắt đến hắn.
Đúng lúc đó Đại Lý Tự đang xử án, Tạ Diễn có mặt hỗ trợ điều tra và giúp phá án, nên tên hắn được ghi trong tấu chương.
Nên hoàng đế phong quan cho hắn, để hắn vào Đại Lý Tự làm bát phẩm bình sự.
Lẽ ra là chuyện vui, nhưng chủ mẫu Tạ gia lại không hài lòng.
Tạ Diễn là nghĩa tử Tạ gia.
Sau ba năm chủ mẫu tạ gia gả vào vào Tạ phủ mà vẫn chưa có con, nên bà ta đã dùng cách dân gian, nhận nuôi một đứa bé.
Chữ “Diễn” trong tên Tạ Diễn mang ý nghĩa “con trai nối dõi tông đường”.
Tạ Diễn vào phủ lúc hai tuổi, mới nửa năm thì chủ mẫu đã có thai, sau đó liên tiếp trong bốn năm sinh liền ba đứa con.
Đã có con ruột, trong mắt chủ mẫu Tạ gia đâu còn chỗ cho đứa nghĩa tử này.
Mãi đến khi Tạ Diễn đứng đầu thi hội, bà ta mới sực nhớ đến nghĩa tử đang sống ở tận căn viện hẻo lánh nhất trong Tạ phủ.
Minh Dục nhớ rất rõ, chính là từ khi Tạ Diễn vào Đại Lý Tự làm quan, mỗi ngày chủ mẫu Tạ gia đều gọi nàng qua hai lần.
Tĩnh Lan uyển là nơi hẻo lánh, cách chính viện một đoạn rất dài, chỉ đi đến nơi thôi cũng mất gần một khắc.
Đến được chính viện thì cũng chẳng có chỗ cho nàng ngồi, chủ mẫu càng không tỏ ý muốn mời nàng ngồi.
Cũng chính vì khoảng thời gian đó, nàng bị động thai khí.
Nghĩ đến đứa con duy nhất, Minh Dục như sực nhớ điều gì, giữa hai chân mày khẽ nhíu lại.
Nàng run run đặt bàn tay lên bụng.
Nếu đã thành thân với Tạ Diễn được mười một tháng, nàng nhớ rõ thời điểm này, hẳn là nàng đã mang thai Cảnh Dục rồi!
Minh Dục nhất thời vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Nếu Cảnh Dục thật sự đã đến, vậy thì cho dù có quái dị đến mấy, nàng cũng có thể chấp nhận được.
Thanh Loan mải lo chải đầu cho chủ tử, căn bản không nhận ra nét mặt của chủ tử có gì khác thường.
Minh Dục âm thầm đè nén niềm vui trong lòng, sau khi chỉnh trang xong thì cùng Thanh Loan bước ra khỏi phòng.
Ra khỏi viện, tiểu viện từng được chăm chút kỹ lưỡng trước kia đã không còn, thay vào đó là một sân viện cũ nát.
Minh Dục kinh ngạc trước sự kỳ lạ ấy, nàng bước ra khỏi sân, băng qua hành lang, qua ngõ nhỏ, đi rất lâu mới đến được chính viện.
Chưa bước vào cửa viện, nàng đã nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ của thiếu nữ tuổi mười bảy và nữ hài đang đùa nghịch. Trong tiếng cười còn xen lẫn tiếng chim thanh tước hót líu lo, thật náo nhiệt, hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh lặng của Tĩnh Lan uyển.
Trong viện, Tam nương và Tứ nương đang chơi túc cầu. Khi Minh Dục bước vào sân, hai cô nương lập tức dừng lại, nụ cười trên mặt bọn họ cũng lần lượt biến mất.
So với ngoại hình xuất chúng của nghĩa tử Tạ Diễn, ba huynh muội ruột của Tạ gia chỉ có thể xem là bình thường.
Tạ tứ nương vẫn còn nhỏ tuổi, mặc một bộ xiêm y màu hồng đào. Vốn dĩ tính tình nàng ta đã được nuông chiều trở nên kiêu ngạo, nên lúc này trong mắt nàng ta hiện rõ vẻ chán ghét đối với Minh Dục, mà không hề che giấu.
Chín tuổi, Tạ tứ nương không chỉ kiêu căng mà còn độc ác.
Rõ ràng nàng ta biết Minh Dục mang thai, cũng biết nếu nàng ngã xuống sẽ dẫn đến hậu quả thế nào, nhưng chỉ vì bị nàng bắt gặp cảnh mình đang chịu trách phạt mà nàng ta thẹn quá hóa giận, lập tức đẩy ngã nàng, lúc ấy nàng đã mang thai bảy tháng.
Minh Dục nhìn thấy dáng vẻ của Tạ tứ nương vẫn chỉ là một đứa trẻ tám chín tuổi, nàng vô thức siết chặt lòng bàn tay, trong mắt cũng hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Sau khi nàng suýt sảy thai, Tạ tứ nương cũng không phải chịu bất kỳ hình phạt nào.
Chủ mẫu Tạ gia lập tức bịt kín tin tức, nhiều lần cảnh cáo nàng không được hé răng với bất kỳ ai.
Trước khi nàng và Tạ Diễn hòa ly, thì khi ấy Tạ tứ nương đã mười lăm tuổi, đã biết dùng vẻ ngoài đoan trang hiền lành để che đậy tội ác năm xưa.
Nhờ bên ngoài tạo được tiếng tăm tốt, nên sau này nàng ta còn đính hôn với thế tử phủ bá tước.
“Ngươi nhìn ta chằm chằm làm gì!? Đừng tưởng Tạ Diễn vừa có được chức quan bát phẩm cỏn con là ngươi đã muốn lên mặt rồi!”
“Nếu không phải nhà chúng ta nuôi hắn ăn học, phụ thân còn giúp đỡ trên quan trường, hắn lấy cái gì mà vào được Đại Lý Tự?” Xưa nay Tạ tứ nương vẫn coi thường Tạ Diễn, nên nàng ta đều nói những lời không nể mặt ai.
Những lời này, tám phần là do chủ mẫu Tạ gia từng nói với nàng ta.
Tạ Diễn đúng là nhờ vào Tạ gia mới được ăn học đàng hoàng, chuyện đó không thể chối cãi.
Nhưng nói rằng gia chủ Tạ gia đã nâng đỡ Tạ Diễn thì không đúng, rõ ràng là Tạ Diễn tự mình mưu tính con đường riêng.
Minh Dục quay mặt sang chỗ khác, gọi một tiếng: “Tứ muội nghĩ nhiều rồi, ta không hề lên mặt.”
Tạ tứ nương liếc nhìn nàng: “Còn nói không lên mặt, từ lúc mẫu thân sai người gọi ngươi đến giờ cũng gần nửa canh giờ rồi. Tạ Diễn vừa mới vào Đại Lý Tự ngày đầu, ngươi đã chẳng coi lời mẫu thân ra gì, sau này đợi hắn thăng quan nữa, chẳng phải ngươi sẽ ngẩng mặt đến tận trời sao?”
Tạ Tam nương nãy giờ vẫn im lặng, khẽ chỉnh lại búi tóc, đúng lúc cắt ngang: “Tứ muội, đừng nói nữa.”
Tạ tứ nương hừ lạnh một tiếng, không lên tiếng nữa.
Tạ Tam nương liếc Minh Dục một cái, nói: “Vừa rồi trong phủ có khách đến, mẫu thân đi tiếp khách, tạm thời chưa quay lại, ngươi về trước đi.”
Minh Dục biết rõ bản thân bị cố ý làm khó, hơi cúi đầu, nói một tiếng: “Ta về trước.”
Nói xong lập tức xoay người rời đi.
Trên đường quay về Tĩnh Lan uyển, Minh Dục âm thầm véo mình một cái.
Là thật.
Minh Dục không khỏi suy nghĩ, vì sao nàng lại đột ngột quay về quá khứ.
Chẳng lẽ là nàng chết đuối, hồn phách lại trôi dạt về năm năm trước, nhập lại vào thân thể mình?
Minh Dục chợt nhớ lại chuyện đêm qua.
Dường như đêm qua nàng đã cùng Tạ Diễn ân ái, tính thời gian thì tiểu Cảnh Dục trong bụng nàng vẫn chưa đủ tháng. Chuyện đó có ảnh hưởng gì đến đứa trẻ trong bụng không?
Nghĩ đến đây, Minh Dục bất giác đứng không vững nữa.
So với việc quay lại quá khứ, so với Tạ gia và Tạ Diễn, điều nàng để tâm nhất chính là Cảnh Dục, đứa con yểu mệnh của nàng.
Nàng khựng bước, nói với Thanh Loan: “Đi chuẩn bị một cái kiệu, ta muốn xuất phủ tìm đại phu!”
Tạ Diễn nhớ thê tử lúc trước từng ghi lại trong nhật ký rằng chuyện ân ái của họ không hòa hợp, nhiều lần khiến nàng đau đớn khó chịu.
Trước khi thành hôn, Tạ Diễn vốn là người lãnh đạm với chuyện giường chiếu, hắn hoàn toàn không hứng thú. Chỉ trước khi thành thân một ngày, hắn mới miễn cưỡng lật vài trang sách xuân cung để tìm hiểu.
Hắn cũng chỉ hiểu đại khái rồi đọc thêm được năm trang là dừng.
Nay nghĩ lại, Tạ Diễn chắc là chỉ biết cách làm, chứ chưa thực sự hiểu biết về chuyện này, về sau dù có hiểu rõ thì thê tử cũng đã không còn, nên hắn chẳng còn tâm tư tìm hiểu thêm.
Nếu Tạ Diễn biết trước đêm nay sẽ mơ thấy Minh Dục, có lẽ hắn đã tìm lại sách trong thư phòng để nghiền ngẫm thêm.
Chỉ là, lúc này không phải lúc tìm sách.
Nếu bây giờ hắn dừng lại, thì e rằng giấc mơ cũng tan, Minh Dục cũng sẽ biến mất.
Nghĩ như vậy, Tạ Diễn cứ lặp lại những gì nhớ được từ vài trang sách kia.
Cho đến khi có tiếng rên khe khẽ vang lên, hắn mới chậm rãi tiến sâu vào.
Trong cơn hoan ái, da thịt mềm mại ấm áp, bao bọc ướt át, từng đợt va chạm nóng bỏng như thật.
Quả đúng là, đây không phải mơ.
Nửa canh giờ sau, mây mưa tan hết, lý trí của Tạ Diễn cũng trở lại.
Hắn ngồi trên giường, hạ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào thê tử bên cạnh đã thiếp đi.
Không biết Tạ Diễn đã nhìn bao lâu, hắn đột ngột đưa tay ra, đặt một ngón tay dưới cánh mũi của nàng.
Luồng khí dài khẽ phả vào đầu ngón tay hắn.
Tạ Diễn rút tay về, dùng hai ngón đặt lên cổ nàng, nơi mạch máu mỏng manh yếu ớt, hắn cảm nhận được nhịp đập chân thực nơi đây.
Tạ Diễn dừng lại rất lâu mới chịu thu tay lại, nhưng hắn vẫn tiếp tục nhìn nàng không chớp mắt.
Dường như hắn không cảm thấy có gì đặc biệt.
Bên cạnh Tạ Diễn là một người đã chết bất ngờ sống lại, nhưng hắn lại không hề sợ hãi, cũng chẳng có vui mừng, trong lòng hắn chỉ thấy bình lặng lạ kỳ.
Dù là bình lặng, nhưng Tạ Diễn vẫn biết rõ rằng hắn luôn nhớ nàng.
Có lẽ trong lòng Tạ Diễn thật sự có chút vui mừng, chỉ là hắn không cảm nhận được mà thôi.
Thê tử đã chết, lại đột nhiên sống lại xuất hiện bên cạnh mình, rốt cuộc chuyện này là như thế nào, Tạ Diễn cũng không muốn truy cứu.
Chỉ cần Minh Dục trở về là được, chỉ cần nàng còn sống là tốt rồi.
Không biết qua bao lâu, sắc trời tối đen mịt mờ ngoài cửa sổ đã dần có tia sáng.
Lúc này Tạ Diễn mới rời mắt khỏi Minh Dục vẫn còn đang say ngủ, hắn vén chăn bước xuống giường, khoác y phục vào, nhưng đến khi nhìn thấy giá treo quan phục hằng ngày, hắn bỗng trầm mặc rất lâu.
Tạ Diễn quay đầu nhìn về phía màn trướng, lại lặng lẽ nhìn chiếc quan bào màu lam sẫm.
Đó là quan phục hắn mặc khi mới nhậm chức bình sự tại Đại Lý Tự năm năm trước.
Nhưng hiện tại hắn đã là Thiếu khanh của Đại Lý Tự, quan phục đã sớm đổi khác.
Tạ Diễn suy tư rất lâu, hắn cầm theo chân đèn vừa thắp sáng, đến trước bàn trang điểm, nhìn vào gương.
Người trong gương vẫn là hắn, không có gì thay đổi lớn, chỉ là đường nét giữa hai chân mày như trẻ trung hơn đôi chút.
Có thể không phải là Minh Dục đã sống lại.
Mà là thời gian đảo ngược, hắn đã trở lại quá khứ?
Tạ Diễn suy nghĩ hồi lâu rồi vào phòng rửa mặt, sau đó quay lại thay quan phục lam sẫm.
Y phục chỉnh tề, hắn bước tới bên giường, vén màn nhìn thê tử vẫn đang ngủ say.
Hắn lại lần nữa kiểm tra hơi thở của nàng, rồi khẽ cất tiếng : “Phu nhân.”
Minh Dục mơ màng không tỉnh dậy nổi, nhưng nàng nghe giọng hắn lại chỉ thấy phiền, nên kéo chăn trùm kín đầu.
Thấy nàng hành xử chân thực như vậy, Tạ Diễn khựng lại mấy giây rồi nói tiếp: “Ta sẽ về sớm.”
Nói xong, Tạ Diễn buông màn, bước ra khỏi phòng.
Ánh bình minh rạng rỡ, sân viện đã có gia nhân quét dọn.
Họ làm việc chậm rãi, không giống như đang phải chịu phạt.
Số người trong viện, hắn nhìn sơ là rõ.
Trước khi thành thân, trong viện Tạ Diễn chỉ có một lão ma ma và một lão nô bộc hầu hạ, cả hai đều già và lười biếng, hầu như chẳng làm gì.
Sau này thành hôn, Minh gia theo của hồi môn cử tới hai người hầu, chủ mẫu Tạ gia vì thể diện cũng cho thêm hai tiểu đồng trẻ tuổi.
Bất kể là người của Tạ gia hay người của Minh gia, thì ngoại trừ nha hoàn lớn lên cùng Minh Dục, những kẻ khác đều lười biếng vô cùng.
Sau khi Minh Dục mang thai, Tạ Diễn đã có chức quan trong triều, nên tra ra được việc bọn hạ nhân trong viện dám ăn chặn tiền sinh hoạt hằng tháng, hắn lập tức đưa từng người một trả về chỗ chủ cũ, còn bóng gió nói với vị chủ tử kia của bọn họ rằng hãy dạy dỗ tốt người của mình rồi hẳn đưa người sang chỗ hắn.
Chính là nhờ vào lần đó, khi bọn hạ nhân quay trở về hầu hạ, đã không còn dám khinh thường phu thê bọn họ nữa.
Tạ Diễn tỏ vẻ suy tư, liếc mắt đánh giá bộ dạng của đám nô bộc một lượt, sau đó hắn chậm rãi thu lại ánh nhìn, bước ra khỏi viện.
*
Mặt trời đã lên cao, trong phòng cũng dần bị ánh sáng chiếu vào.
Minh Dục mở mắt, ngơ ngác nhìn lên đỉnh màn giường quen thuộc.
Nàng thẫn thờ một lúc lâu, chân mày nàng hơi nhíu lại, rồi đưa tay lên, không ngần ngại véo mạnh vào má trái của mình.
Cảm nhận được cơn đau, ánh mắt ngơ ngác trong mắt Minh Dục không hề giảm bớt, ngược lại càng thêm sâu đậm.
Nàng nhớ rõ, trong lễ hội hoa đăng, nàng bị người ta xô rơi xuống sông, bị đuối nước.
Cảm giác nghẹt thở của việc chết đuối như đè nén lên ngũ tạng lục phủ của nàng, muốn kêu cứu nhưng vô ích, chỉ có thể tuyệt vọng và bất lực chờ đợi ý thức rời khỏi thân thể.
Vậy mà giờ nàng lại xuất hiện ở nơi này, là nàng được cứu sống rồi sao?
Nhưng đêm qua khi đầu óc Minh Dục còn chưa tỉnh táo, hình như nàng đã thấy Tạ Diễn.
Vậy mà hắn lại nhân lúc nàng yếu ớt, đã đè lên người nàng, hắn dám thừa lúc người ta gặp cảnh nguy khốn mà giở trò lưu manh sao?
Nhưng bọn họ đã là phu thê sáu năm, Minh Dục ít nhiều cũng hiểu đôi chút về Tạ Diễn, hắn không phải loại người sẽ làm chuyện thừa cơ lúc người khác yếu thế để lợi dụng như vậy.
Minh Dục ngồi dậy, xoa xoa huyệt thái dương, sau đó vén màn bước xuống giường. Khi nhìn thấy những vật dụng quen thuộc trong phòng, sắc mặt nàng lập tức cứng lại.
Sao nàng lại ở Tạ gia?!
Lúc này bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, tiếp đó là giọng của Thanh Loan: “Phu nhân tỉnh chưa ạ?”
Nàng hoàn hồn lại, đáp: “Tỉnh rồi, vào đi.”
Thanh Loan đẩy cửa bước vào, thấy chủ tử vẫn còn ngồi trên giường lập tức nói: “Bên chủ mẫu có sai người tới gọi, muốn mời phu nhân qua bên đó.”
Chủ mẫu?
Là chủ mẫu Tạ gia sao?
Từ sau khi Minh Dục và Tạ Diễn hòa ly, nàng chưa từng gặp lại vị bà mẫu bề ngoài hiền lành mà tâm địa độc ác ấy.
Giờ chủ mẫu nhà Tạ gia lại còn muốn nàng tới gặp bà ta?
Thanh Loan sợ chủ tử đi trễ sẽ bị trách mắng, nên vội vàng tới trước tủ tìm váy áo.
Nàng ấy lấy ra một bộ xiêm y, nói: “Lẽ ra sáng sớm đã phải gọi phu nhân dậy, nhưng sáng nay lúc đại gia lên triều có dặn, không được làm phiền giấc mộng đẹp của nương đẹp.”
Minh Dục sống hơn hai mươi năm nay đã quen thận trọng dè dặt, rất giỏi để ý những chi tiết nhỏ.
Nàng nghe ra được điều bất thường trong lời của Thanh Loan, giờ lại nhìn thấy dáng vẻ hoàn toàn không bất ngờ của nàng ấy, nàng bất giác rơi vào trầm tư.
Nếu nàng thực sự bị đuối nước rồi được cứu, Thanh Loan tuyệt đối sẽ không có vẻ mặt như vậy.
Thanh Loan ôm xiêm y đưa tới trước mặt chủ tử, Minh Dục liếc mắt nhìn qua, âm thầm cau mày.
Khi nàng còn trong khuê phòng, cho tới lúc gả vào Tạ phủ sáu năm, nàng rất ít khi mặc đồ sặc sỡ.
Từ khi cơ thể phát triển đầy đặn, mẫu thân nàng thường bảo, mắt nàng xếch, dáng người quá đẫy đà, trông không đứng đắn, nếu ăn mặc diễm lệ thì sẽ khiến người ta cảm thấy như dáng vẻ của kỹ nữ.
Vì vậy vào mỗi dịp như tiệc trà hoa xuân, yến tiệc đầu xuân, nàng đều không dám mặc váy áo bó sát hay màu sắc nổi bật, càng không dám ngẩng đầu nhìn ai.
Người ngoài đều nó tính tình nhị cô nương Minh gia khó chịu, không dễ gần, hầu như đến tuổi thành thân rồi mà chẳng ai đoái hoài, dù có thì cũng chỉ là con nhà nghèo.
Mà khi đó, Tạ Diễn, chỉ mới có danh hiệu cống sinh, dù chỉ là nghĩa tử của phủ Hữu Thùa thượng thư, nhưng hắn cũng đã là lựa chọn tốt nhất đối với nàng rồi.
Khi ngồi trước bàn trang điểm chải đầu, Minh Dục liếc mắt nhìn hộp trang sức ít ỏi trước mặt.
Bên trong toàn là trang sức từ mấy năm trước, dù sau khi Tạ Diễn nhận chức bình sự ở Đại Lý Tự cũng không thêm vào một món nào.
Nàng suy nghĩ một lúc, mới hỏi Thanh Loan: “Ta gả vào Tạ phủ được bao lâu rồi?”
Thanh Loan nhớ lại, đáp: “Đã mười một tháng rồi ạ.”
Mười một tháng?
Rõ ràng nàng và Tạ Diễn đã thành thân sáu năm, hòa ly cũng đã mấy tháng.
Nếu mới thành thân được một năm, vậy bây giờ là năm Canh Ngọ?!
Chuyện này… chuyện này thật sự quái dị rồi.
Thanh Loan giúp chủ tử búi tóc xong, liếc nhìn vào tráp trang sức, chọn ra trâm ngọc và đôi khuyên tai phù hợp đeo lên cho chủ tử.
“Đại gia đã vào Đại Lý Tự làm quan, cũng đã có thân phận quan gia, cuối cùng phu nhân cũng được nở mày nở mặt rồi.”
Lời của Thanh Loan khiến Minh Dục nhớ lại thời điểm nàng và Tạ Diễn mới thành thân được một năm.
Tạ Diễn là người đứng đầu khoa thi hội, nhưng sau khi sinh mẫu qua đời thì hắn từ bỏ thi điện. Dù vậy, hoàng đế vẫn để mắt đến hắn.
Đúng lúc đó Đại Lý Tự đang xử án, Tạ Diễn có mặt hỗ trợ điều tra và giúp phá án, nên tên hắn được ghi trong tấu chương.
Nên hoàng đế phong quan cho hắn, để hắn vào Đại Lý Tự làm bát phẩm bình sự.
Lẽ ra là chuyện vui, nhưng chủ mẫu Tạ gia lại không hài lòng.
Tạ Diễn là nghĩa tử Tạ gia.
Sau ba năm chủ mẫu tạ gia gả vào vào Tạ phủ mà vẫn chưa có con, nên bà ta đã dùng cách dân gian, nhận nuôi một đứa bé.
Chữ “Diễn” trong tên Tạ Diễn mang ý nghĩa “con trai nối dõi tông đường”.
Tạ Diễn vào phủ lúc hai tuổi, mới nửa năm thì chủ mẫu đã có thai, sau đó liên tiếp trong bốn năm sinh liền ba đứa con.
Đã có con ruột, trong mắt chủ mẫu Tạ gia đâu còn chỗ cho đứa nghĩa tử này.
Mãi đến khi Tạ Diễn đứng đầu thi hội, bà ta mới sực nhớ đến nghĩa tử đang sống ở tận căn viện hẻo lánh nhất trong Tạ phủ.
Minh Dục nhớ rất rõ, chính là từ khi Tạ Diễn vào Đại Lý Tự làm quan, mỗi ngày chủ mẫu Tạ gia đều gọi nàng qua hai lần.
Tĩnh Lan uyển là nơi hẻo lánh, cách chính viện một đoạn rất dài, chỉ đi đến nơi thôi cũng mất gần một khắc.
Đến được chính viện thì cũng chẳng có chỗ cho nàng ngồi, chủ mẫu càng không tỏ ý muốn mời nàng ngồi.
Cũng chính vì khoảng thời gian đó, nàng bị động thai khí.
Nghĩ đến đứa con duy nhất, Minh Dục như sực nhớ điều gì, giữa hai chân mày khẽ nhíu lại.
Nàng run run đặt bàn tay lên bụng.
Nếu đã thành thân với Tạ Diễn được mười một tháng, nàng nhớ rõ thời điểm này, hẳn là nàng đã mang thai Cảnh Dục rồi!
Minh Dục nhất thời vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Nếu Cảnh Dục thật sự đã đến, vậy thì cho dù có quái dị đến mấy, nàng cũng có thể chấp nhận được.
Thanh Loan mải lo chải đầu cho chủ tử, căn bản không nhận ra nét mặt của chủ tử có gì khác thường.
Minh Dục âm thầm đè nén niềm vui trong lòng, sau khi chỉnh trang xong thì cùng Thanh Loan bước ra khỏi phòng.
Ra khỏi viện, tiểu viện từng được chăm chút kỹ lưỡng trước kia đã không còn, thay vào đó là một sân viện cũ nát.
Minh Dục kinh ngạc trước sự kỳ lạ ấy, nàng bước ra khỏi sân, băng qua hành lang, qua ngõ nhỏ, đi rất lâu mới đến được chính viện.
Chưa bước vào cửa viện, nàng đã nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ của thiếu nữ tuổi mười bảy và nữ hài đang đùa nghịch. Trong tiếng cười còn xen lẫn tiếng chim thanh tước hót líu lo, thật náo nhiệt, hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh lặng của Tĩnh Lan uyển.
Trong viện, Tam nương và Tứ nương đang chơi túc cầu. Khi Minh Dục bước vào sân, hai cô nương lập tức dừng lại, nụ cười trên mặt bọn họ cũng lần lượt biến mất.
So với ngoại hình xuất chúng của nghĩa tử Tạ Diễn, ba huynh muội ruột của Tạ gia chỉ có thể xem là bình thường.
Tạ tứ nương vẫn còn nhỏ tuổi, mặc một bộ xiêm y màu hồng đào. Vốn dĩ tính tình nàng ta đã được nuông chiều trở nên kiêu ngạo, nên lúc này trong mắt nàng ta hiện rõ vẻ chán ghét đối với Minh Dục, mà không hề che giấu.
Chín tuổi, Tạ tứ nương không chỉ kiêu căng mà còn độc ác.
Rõ ràng nàng ta biết Minh Dục mang thai, cũng biết nếu nàng ngã xuống sẽ dẫn đến hậu quả thế nào, nhưng chỉ vì bị nàng bắt gặp cảnh mình đang chịu trách phạt mà nàng ta thẹn quá hóa giận, lập tức đẩy ngã nàng, lúc ấy nàng đã mang thai bảy tháng.
Minh Dục nhìn thấy dáng vẻ của Tạ tứ nương vẫn chỉ là một đứa trẻ tám chín tuổi, nàng vô thức siết chặt lòng bàn tay, trong mắt cũng hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Sau khi nàng suýt sảy thai, Tạ tứ nương cũng không phải chịu bất kỳ hình phạt nào.
Chủ mẫu Tạ gia lập tức bịt kín tin tức, nhiều lần cảnh cáo nàng không được hé răng với bất kỳ ai.
Trước khi nàng và Tạ Diễn hòa ly, thì khi ấy Tạ tứ nương đã mười lăm tuổi, đã biết dùng vẻ ngoài đoan trang hiền lành để che đậy tội ác năm xưa.
Nhờ bên ngoài tạo được tiếng tăm tốt, nên sau này nàng ta còn đính hôn với thế tử phủ bá tước.
“Ngươi nhìn ta chằm chằm làm gì!? Đừng tưởng Tạ Diễn vừa có được chức quan bát phẩm cỏn con là ngươi đã muốn lên mặt rồi!”
“Nếu không phải nhà chúng ta nuôi hắn ăn học, phụ thân còn giúp đỡ trên quan trường, hắn lấy cái gì mà vào được Đại Lý Tự?” Xưa nay Tạ tứ nương vẫn coi thường Tạ Diễn, nên nàng ta đều nói những lời không nể mặt ai.
Những lời này, tám phần là do chủ mẫu Tạ gia từng nói với nàng ta.
Tạ Diễn đúng là nhờ vào Tạ gia mới được ăn học đàng hoàng, chuyện đó không thể chối cãi.
Nhưng nói rằng gia chủ Tạ gia đã nâng đỡ Tạ Diễn thì không đúng, rõ ràng là Tạ Diễn tự mình mưu tính con đường riêng.
Minh Dục quay mặt sang chỗ khác, gọi một tiếng: “Tứ muội nghĩ nhiều rồi, ta không hề lên mặt.”
Tạ tứ nương liếc nhìn nàng: “Còn nói không lên mặt, từ lúc mẫu thân sai người gọi ngươi đến giờ cũng gần nửa canh giờ rồi. Tạ Diễn vừa mới vào Đại Lý Tự ngày đầu, ngươi đã chẳng coi lời mẫu thân ra gì, sau này đợi hắn thăng quan nữa, chẳng phải ngươi sẽ ngẩng mặt đến tận trời sao?”
Tạ Tam nương nãy giờ vẫn im lặng, khẽ chỉnh lại búi tóc, đúng lúc cắt ngang: “Tứ muội, đừng nói nữa.”
Tạ tứ nương hừ lạnh một tiếng, không lên tiếng nữa.
Tạ Tam nương liếc Minh Dục một cái, nói: “Vừa rồi trong phủ có khách đến, mẫu thân đi tiếp khách, tạm thời chưa quay lại, ngươi về trước đi.”
Minh Dục biết rõ bản thân bị cố ý làm khó, hơi cúi đầu, nói một tiếng: “Ta về trước.”
Nói xong lập tức xoay người rời đi.
Trên đường quay về Tĩnh Lan uyển, Minh Dục âm thầm véo mình một cái.
Là thật.
Minh Dục không khỏi suy nghĩ, vì sao nàng lại đột ngột quay về quá khứ.
Chẳng lẽ là nàng chết đuối, hồn phách lại trôi dạt về năm năm trước, nhập lại vào thân thể mình?
Minh Dục chợt nhớ lại chuyện đêm qua.
Dường như đêm qua nàng đã cùng Tạ Diễn ân ái, tính thời gian thì tiểu Cảnh Dục trong bụng nàng vẫn chưa đủ tháng. Chuyện đó có ảnh hưởng gì đến đứa trẻ trong bụng không?
Nghĩ đến đây, Minh Dục bất giác đứng không vững nữa.
So với việc quay lại quá khứ, so với Tạ gia và Tạ Diễn, điều nàng để tâm nhất chính là Cảnh Dục, đứa con yểu mệnh của nàng.
Nàng khựng bước, nói với Thanh Loan: “Đi chuẩn bị một cái kiệu, ta muốn xuất phủ tìm đại phu!”