Chỉ anh biết thôi chứ gì.
Ấu Nghi âm thầm đáp trong lòng.
Ánh nắng buổi chiều dịu đi rất nhiều, đã nhuốm màu hoàng hôn nhàn nhạt, một mình Ấu Nghi ở lại sân bắn tập thêm, dần dần cũng nắm được vài yếu lĩnh, biết cách dùng lực toàn thân để giữ ổn định độ giật khi bóp cò.
Sáu giờ ăn tối, bảy giờ còn phải tập hợp huấn luyện, trong nhóm ký túc xá liên tục gọi tên cô, hỏi sao vẫn chưa về.
Để Ấu Nghi một mình ở lại đó, Dữu Nhất lo đến chết, nhưng mọi người đã ra khỏi sân bắn, không thể biết tình hình bên trong, chỉ có thể lo suông.
Ký túc xá là giường tầng, một phòng ở mười người, mười phòng nối thành một dãy. Nhà tắm và nhà vệ sinh dùng chung, tắm phải xếp hàng.
So với ký túc xá trong trường, điều kiện ở đây đúng là cực khổ hơn nhiều.
Mọi người từ sân bắn về nghỉ ngơi, bàn tán với nhau rằng Đinh Ấu Nghi thật sự khá thảm.
Còn không phải là vì liên tục trượt bia sao, còn bị trưởng giảng viên quốc phòng giữ lại tập thêm, dù anh đẹp trai thật, nhưng quá dữ, quá nghiêm túc, ở trước mặt anh, họ căn bản không dám cười đùa.
Đinh Ấu Nghi chắc bị anh nhắm trúng rồi, một tuần tới e là không dễ sống.
Nhưng mà người ta xinh đẹp như vậy, kiểu mỹ nữ nhỏ nhắn thế này, bình thường đúng là tay trói gà còn không chặt.
Hoạt động như bắn bia nhìn là biết không hợp với cô.
Tập thêm chắc chỉ bị mắng nhiều hơn.
Sáng hôm sau chia tổ thi đấu, mỗi tổ mười người, tính điểm theo vòng bia.
Ấu Nghi bắn tổng cộng ba phát, được hai mươi mốt vòng, thành tích này xem như bình thường, nhưng lại là cao nhất trong nhóm cô.
Rõ ràng hôm qua cô còn liên tục trượt bia, hôm nay vậy mà lại tiến bộ nhanh như vậy.
“Hựu Hựu, cậu ghê thật đó!” Dữu Nhất kinh ngạc không thôi.
“Nhìn tay tớ này, tróc da cả rồi.” Ấu Nghi đưa tay ra cho cô ấy xem, nhíu mày, khẽ thổi vào vết thương.
Chiều hôm qua cô tập cả buổi, đến tối về ký túc xá mới phát hiện lực giật của báng súng đã làm lòng bàn tay cô phồng rộp.
“Nhưng cậu là hạng nhất.” Dữu Nhất giơ ngón cái với cô.
Nhìn thành tích, Ấu Nghi cũng rất vui.
Chiều hôm qua cô còn nghĩ học bắn bia chẳng có ích gì, luyện cả buổi, hôm nay lại đứng đầu, có cảm giác có thành tựu, bỗng thấy… cũng không tệ.
Nếu sau này có cơ hội tiếp tục luyện tập, vậy cũng khá tốt.
Dữu Nhất cũng thổi nhẹ lên vết thương cho cô: “Đợi đến lúc ăn trưa, tớ qua phòng y tế lấy thuốc cho cậu.”
Thực ra chỉ cần sát trùng bằng iod là được, không chạm vào chỗ tróc da nữa, hai ba ngày là lành.
Buổi chiều vẫn là huấn luyện đứng nghiêm.
Ngụy Cảnh biết tay Ấu Nghi bị thương, đứng phía sau cô, khẽ vỗ nhẹ rồi đưa thuốc cho cô.
“Ấu Nghi, dùng cái này đi, mát lắm, bôi vào không đau đâu.” Ngụy Cảnh nhỏ giọng nói với cô.
Huấn luyện viên phụ trách họ tạm thời bị gọi đi có việc, mọi người mới dám thả lỏng một chút, Ấu Nghi lắc đầu: “Không cần đâu, tay tớ không sao.”
“Cậu cầm đi, chẳng phải cậu rất sợ đau sao?” Ngụy Cảnh thì thầm với cô: “Đây là tớ cố tình mang theo đó, thật sự rất hiệu quả.”
Tay Ấu Nghi đặt hai bên người, đứng rất nghiêm túc, nhưng Ngụy Cảnh cứ nói chuyện, cô chỉ có thể hơi nghiêng đầu sang một chút.
“Đợi lát nữa rồi…” Lời cô còn chưa dứt, phía trước vang lên giọng lạnh lùng nghiêm khắc của Phục Thành.
“Hàng ba bên phải số hai, hàng bốn bên phải số hai, bước ra!” Cơ thể Ấu Nghi cứng đờ.
Cô khựng ánh mắt, đếm lại, quả nhiên là đang gọi cô và Ngụy Cảnh.
Sắc mặt Ấu Nghi lập tức lúng túng.
Xong rồi.
Sáng nay có người bị phạt nhảy ếch ba mươi cái, đứng dậy chân run bần bật, nên cô tuyệt đối tuyệt đối không dám bị bắt.
Đều tại Ngụy Cảnh, tự nhiên cứ nằng nặc đưa thuốc cho cô.
“Báo cáo giáo quan, là em nói chuyện với cô ấy, không liên quan đến cô ấy!” Ngụy Cảnh nói to rõ ràng.
Ánh mắt Phục Thành lạnh lẽo quét tới.
Anh nhìn Ngụy Cảnh, thần sắc lạnh đến đáng sợ, lặp lại lần nữa: “Đều bước ra!”
Hôm qua đã nói rồi, trong căn cứ này mọi thứ đều quản lý theo quân đội, đã vậy thì phải tuyệt đối tuân thủ kỷ luật quân nhân.
Bất kể ai nói chuyện với ai, điều anh nhìn thấy là hai người đều không đứng nghiêm.
“Mỗi người chạy vòng sân hai vòng.” Phục Thành ra lệnh: “Bắt đầu ngay.”
Chạy hai vòng ở sân huấn luyện này thực ra cũng gần bằng chạy tám trăn mét, Ấu Nghi khẽ thở phào.
Ít nhất còn đỡ hơn nhảy cóc, hai vòng cô vẫn chịu được.
Nhưng với Ngụy Cảnh thì hai vòng này nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cậu ta không chạy quá nhanh, mà cố tình chạy bên cạnh Ấu Nghi.
Ngụy Cảnh vốn lo cho vết thương của cô, định đưa thuốc cho cô, ai ngờ lại hại cô bị phạt chung, trong lòng cậu áy náy vô cùng.
Chạy xong hai vòng, Ấu Nghi thở hổn hển.
Cô đứng thẳng, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, vì vận động mà má đỏ ửng, tóc lòa xòa trước trán, lúc nãy mũ bị gió thổi bay, đội lại làm tóc cô rối tung.
“Đinh Ấu Nghi, buộc lại tóc cho gọn!” Phục Thành lạnh giọng quát cô.
Ấu Nghi tháo mũ, sờ sau đầu, tóc búi trước đó đã lỏng lẻo, cô đành tháo dây chun, buộc đại lại thành một búi thấp rồi đội mũ vào.
Ấu Nghi cúi đầu không nhìn anh: “Báo cáo, đã buộc xong.”
Phục Thành: “Vào hàng!”
Sau khi kết thúc phần đứng nghiêm, Ngụy Cảnh đi sau Ấu Nghi, áy náy xin lỗi cô.
“Xin lỗi, đều tại tớ.”
Nguỵ Cảnh vừa đi vừa nói: “Đợi về trường tớ mời cậu ăn cơm nhé, ăn gì cậu chọn.”
Ấu Nghi không quay đầu lại: “Không cần.”
Dù là Ngụy Cảnh chủ động bắt chuyện, nhưng cô sai ở chỗ cũng đáp lại cậu.
Ngụy Cảnh vẫn cố: “Chuyện này nếu cậu không nhận lời, tớ thật sự thấy áy náy lắm, vốn định giúp cậu, ai ngờ càng giúp càng rối.”
May mà cậu ta vẫn còn chút tự nhận thức về bản thân.
“Thật sự không cần.” Dữu Nhất kéo tay Ấu Nghi, thay cô từ chối: “Rõ ràng từ hôm qua trở đi, trưởng giảng viên quốc phòng đã luôn để ý đến Ấu Nghi rồi, chỉ cần cô ấy có chút động tĩnh là bị bắt ngay.”
Vì thế Ngụy Cảnh nhiều lắm cũng chỉ là một mồi lửa nhỏ.
“Đúng vậy, trước đó còn đỡ, đặc biệt là lúc Ngụy Cảnh nói chuyện với Ấu Nghi, tớ thấy anh ta nhìn qua, ánh mắt sắc lắm.” Thanh Thanh ở một bên phụ họa.
Thanh Thanh quay lại chặn Ngụy Cảnh, không cho cậu ta đi theo nữa, nói đầy lý lẽ: “Vậy nên cậu tốt nhất là tránh xa Ấu Nghi nhà chúng tôi ra.”
Biết đâu cậu ta chính là người đặc biệt khắc Ấu Nghi.
Buổi tối, Ấu Nghi xếp hàng cùng mọi người đi tắm.
Đây là nhà tắm công cộng, một trăm người mà chỉ có bốn phòng, trời nóng nực, ai cũng mồ hôi nhễ nhại phải tắm, con gái lại chậm, thêm gội đầu càng lâu, bên ngoài đã xếp thành hàng dài.
Thấy phía trước còn hơn hai mươi người, Ấu Nghi tính nhẩm thời gian, đến lượt cô, tắm xong chắc cũng gần mười hai giờ.
Khi đó về là ngủ luôn, sáng mai lại tiếp tục huấn luyện.
Tiếp theo có thể còn hành quân dã ngoại, định hướng rừng, dù sao một tuần này cũng đủ cho họ chịu khổ.
WeChat hiện tin nhắn của Phục Thành: [Ra ngoài ngay.]
Ấu Nghi nhìn hàng dài phía trước, lại nhìn phía sau còn năm người, dứt khoát trả lời: [Không.]
Nếu giờ rời đi rồi quay lại xếp hàng lại, chắc chắn thành người cuối cùng.
Khi đó chưa chắc trước mười hai giờ đã xong, rất có thể nước nóng cũng hết.
Phục Thành: [Đến chỗ anh tắm.]
Ấu Nghi do dự quay đầu nhìn.
Hai phút sau, cô xách đồ lặng lẽ rời khỏi hàng.
Vừa ra khỏi cửa ký túc xá, cô đang định hỏi đi thế nào thì đột nhiên có một đôi tay ôm lấy eo, bế thẳng cô đi.
Đồ trong tay cô bị lấy mất, hai chân Ấu Nghi chợt hụt xuống rồi cả người rơi vào lòng anh, hơi thở quen thuộc ập tới, trán cô va vào ngực anh, đầu ong ong đau nhức.
“Gửi tin cho em mà không trả lời, hả?” Giọng trầm thấp của anh vang trên đỉnh đầu cô.
Rõ ràng là đang hỏi tội.
Chiều nay sau khi kết thúc, Phục Thành đã gửi cho cô mấy tin, cô đều không trả lời, mãi đến vừa rồi mới đáp.
“Đã hứa với anh những gì, hửm?” Anh cúi đầu nhìn cô, cánh tay siết chặt.
“Là anh quá đáng…” Ấu Nghi không phục, sợ bị người khác nghe thấy nên không dám nói to: “Anh cố ý.”
“Anh cố ý?” Phục Thành khẽ cười nhạt, lạnh giọng trách: “Đứng nghiêm quân đội còn thì thầm nói chuyện, còn nói xấu anh, tưởng anh mù hay điếc à?”
Hơn nữa phạt cô cũng không nặng, chỉ chạy hai vòng.
Coi như rèn luyện thân thể.
Trong góc hẹp chật chội, Ấu Nghi bị anh giữ chặt, giọng càng nhỏ: “Anh cũng đã hứa với em rồi.”
Cô vừa dứt lời vài giây, Phục Thành buông cô ra.
“Đi, tắm.”
Phục Thành ở phòng đơn, bên trong có phòng tắm riêng, dọn dẹp rất sạch sẽ.
Ấu Nghi đóng cửa, lại ló đầu ra lo lắng nói: “Anh canh giúp nhé.”
Lỡ bị người khác nhìn thấy thì sao.
Phục Thành: “Không ai dám vào.”
Dù biết không ai dám vào, Ấu Nghi vẫn tắm rất nhanh, cô thay đồ ngủ xong, mở cửa hỏi anh có máy sấy không.
“Trên tủ có.” Ấu Nghi quay lại nhìn, là tủ treo, khá cao, cô với tay, chỉ chạm được mép tủ.
Phục Thành cố ý chứ gì, đặt cao như thế.
Cô quay lại nhìn anh đầy bất mãn.
Phục Thành vẻ mặt thản nhiên, bước tới nhẹ nhàng lấy xuống.
Là máy sấy mới tinh, còn chưa bóc hộp.
Lúc anh đưa cho cô còn tiện tay tháo luôn bao bì.
Ấu Nghi nhìn chiếc máy sấy, nghĩ Phục Thành chắc chắn không dùng cái này, lẽ nào…
“Anh không phải cố tình mua riêng cho em đấy chứ?”
Phục Thành nhàn nhạt đáp: “Không thì sao?”
Anh đúng kiểu đánh một cái rồi cho một viên kẹo.
Ấu Nghi thầm nghĩ, nhận lấy máy sấy rồi bắt đầu sấy tóc.
Mười phút sau tóc đã khô.
Ấu Nghi thu dọn đồ của mình, chuẩn bị về.
Ra đến cửa, cô lại quay đầu hỏi: “Ngày mai huấn luyện gì?”
Phục Thành ở trước mặt cô, thuận tay gạt lọn tóc rơi trước trán, hỏi ngược lại: “Hỏi làm gì?”
“Để em chuẩn bị tâm lý, khỏi bị anh nhắm vào nữa.”
“Về ngủ sớm đi.” Phục Thành không nói thêm gì khác.