Khi Ấu Nghi tỉnh lại thì đã là sáng hôm sau.
Cô nằm trên đùi Phục Thành, một tay anh vẫn luôn đỡ lấy gương mặt cô, nhiệt độ ấm áp nơi lòng bàn tay ấy, ngay cả trong giấc mơ cô dường như cũng cảm nhận được.
Cô mở mắt ra, chạm phải đôi mắt đen sâu của anh.
Phục Thành vẫn luôn tỉnh.
Cô cứ thế ngủ trên đùi anh suốt cả đêm, còn anh thì cả một đêm không hề chợp mắt.
Dường như lúc nào anh cũng trầm ổn, điềm tĩnh, luôn mạnh mẽ, khiến Ấu Nghi cảm thấy an tâm vô cùng.
“Anh cả đêm không ngủ sao?” Ấu Nghi khẽ hỏi.
Phục Thành trầm giọng đáp: “Không sao.”
Tinh thần và thể lực của anh tốt đến đáng sợ, dù một đêm không ngủ, với anh cũng chẳng có ảnh hưởng gì.
“Buổi sáng muốn ăn gì?” Phục Thành không ngủ cả đêm, lúc dỗ cô ngủ, cô gặp ác mộng, anh chỉ có thể nhẹ nhàng hết lần này đến lần khác bóp khẽ các ngón tay cô, cho đến khi cô dần yên tĩnh lại.
Trước đó Phục Thành đã phát hiện ra rồi.
Nhẹ nhàng bóp ngón tay cô, là điểm khiến cô cảm thấy dễ chịu nhất.
“Gì cũng được.” Ấu Nghi không có khẩu vị.
Phục Thành: “Có cần anh xin nghỉ giúp em không?”
Bây giờ đã sáu rưỡi sáng, nếu không nhớ nhầm, tám giờ sáng cô có tiết học.
Ấu Nghi lắc đầu: “Em phải đi học.”
Cô ngồi dậy khỏi giường, nhớ lại những lời Phục Thành nói tối qua, Ấu Nghi rất cảm kích, cô lại nói với anh: “Cảm ơn anh.”
Đối với cô, đó là chuyện rất mất mặt.
Nhưng vẫn phải cảm ơn anh.
“Khách sáo với anh như vậy, lúc nào cũng nói cảm ơn.” Phục Thành hỏi nhàn nhạt: “Anh là gì của em?”
Lúc nào cô cũng giữ khoảng cách với anh.
Ấu Nghi nhỏ giọng đáp: “Người một nhà.”
Phục Thành không sửa lại câu trả lời ấy.
Anh đứng dậy, cúi xuống nhìn cô, trầm giọng nói: “Bất cứ lúc nào em sợ, đều có thể trốn ra sau lưng anh.”
Anh mạnh mẽ đến mức có thể hoàn toàn bảo vệ cô.
Thấy cô không nói gì, giọng Phục Thành hạ thấp hơn một chút: “Chỉ cần đừng sợ anh nữa là được.”
Anh muốn nói cho cô biết, anh đứng cùng phía với cô, không phải ở phía đối lập.
Cô không cần phải sợ anh.
Hàng mi Ấu Nghi khẽ run như cánh bướm.
Phục Thành nói lời này là có ý gì? Rõ ràng giọng anh vẫn lạnh nhạt như vậy, nhưng cô lại cảm thấy dịu dàng đến lạ.
Dịu dàng đến mức khiến tim cô nhói lên.
Phục Thành đưa tay, khẽ bóp các ngón tay cô.
Trước đây anh quá nóng vội muốn cô quen với mình, ngược lại khiến cô sinh ra cảm giác sợ hãi với anh.
Lúc trước anh không biết cô lại nhát gan đến vậy.
Đầu ngón tay thô ráp của anh lướt qua tay cô, khiến đầu ngón tay cô tê dại, cô ngẩng lên nhìn anh một cách dè dặt, đột nhiên hỏi: “Có phải… sau đó em còn từng gặp anh nữa không?”
Ánh mắt Phục Thành khựng lại.
Một ngày nọ, trong đêm tuyết, cô từng đưa cho anh chiếc khăn quàng, dịu dàng dặn anh đừng để bị lạnh.
Đồng đội ngã xuống nơi biên giới, anh cũng bị thương, trong một thời gian dài anh sa sút tinh thần, rồi trong một đêm giá lạnh, một đôi tay dịu dàng nâng khăn và găng tay đến trước mặt anh.
Tuyết ở biên cương kéo dài bất tận, trên ngọn núi cao lạnh buốt ấy, anh chưa từng cảm thấy lạnh.
Cô bé từng tặng anh bánh dâu năm nào giờ đã trưởng thành.
Dịu dàng đến mức khiến anh lưu luyến.
Lúc này Ấu Nghi nhìn anh, dường như nhớ ra điều gì đó, nhưng lại không thể nhớ rõ ràng.
Cô tò mò nhìn Phục Thành.
Phục Thành xoa đầu cô, nhàn nhạt nói: “Không sao, không nhớ ra thì thôi.”
Những ký ức quá mơ hồ, trong đầu Ấu Nghi không thể ghép thành hình ảnh cụ thể.
Cô cứ lặp đi lặp lại khoảnh khắc Phục Thành đột nhiên xuất hiện.
Trong giây phút anh đột nhiên xuất hiện.
Cô cảm nhận được cảm giác an toàn chưa từng có.
Kết hôn… Hình như đối với cô, không phải là một lựa chọn sai lầm.
Buổi tối sau khi tắm xong, cô co mình trong phòng sách viết báo cáo thí nghiệm hôm nay, điện thoại liên tục reo, là tin nhắn của Dữu Nhất gửi riêng cho cô.
Dữu Nhất: [Trời ơi, cậu không biết phần hai với phần ba của phim đó hủy tam quan cỡ nào đâu, nhưng phần một thì đúng là đỉnh, riêng năm phút giữa phim tớ xem lại mấy lần rồi.]
Bộ phim lần trước, Dữu Nhất đã tranh thủ xem hết phần hai và ba.
Tổng kết lại vẫn là phần một hay nhất.
Vì để mọi người đều được thưởng thức đoạn kinh điển đó, cô ấy còn cắt riêng ra lưu trong điện thoại.
Dĩ nhiên cô ấy cũng chia sẻ một bản cho Ấu Nghi.
Đây là đoạn đáng để sưu tầm.
Ấu Nghi: [Cậu xem xong rồi à?]
Dữu Nhất: [Ừ, nhưng chân thành khuyên đừng xem, xem xong như ăn phải thứ gì đó ghê lắm.]
Ấu Nghi: [Ồ, tớ cũng không tự tìm được.]
Nếu Dữu Nhất không gửi, cô chắc chắn không có kênh nào để tìm.
Cô đâu có thần thông quảng đại như Dữu Nhất.
Dữu Nhất khiêm tốn: [Mấy cái này đơn giản mà, cần thì tớ share cho.]
Ấu Nghi: [Thôi khỏi.]
Dữu Nhất giờ đang ở một mình trong ký túc xá, cực kỳ chán, chỉ có thể bám lấy Ấu Nghi mà lảm nhảm.
[Hôm nay học giải phẫu, tớ cung kính cúi đầu trước thi thể ba cái.]
[Cúi đầu đó nha!]
Cô ấy còn nhấn mạnh.
[Tớ nghĩ nếu sau này tớ chết, chắc chắn không cao thượng đến mức hiến thân làm mẫu đâu, nên những người chọn như vậy thật sự quá vĩ đại]
[Nhưng tay nghề khâu của tớ vẫn tệ lắm, sau này chắc chắn không vào ngoại khoa, phẫu thuật tớ không làm nổi đâu.]
[Hay là chúng ta cùng đi hướng nghiên cứu đi, đừng xuống lâm sàng nữa.]
Dữu Nhất thao thao bất tuyệt về cảm nghĩ hôm nay, mức độ lảm nhảm có thể so với Đường Tăng niệm chú.
Yên tĩnh được năm phút, đột nhiên Dữu Nhất gửi:[Aaa! Aaaa!]
Ấu Nghi căng thẳng hỏi: [Sao thế?]
Dữu Nhất: [Video của tớ! Tớ lỡ tay xóa mất rồi!]
Vừa nãy cô ấy dọn album, tiện tay xóa luôn cả mục đã xóa gần đây, đến khi phản ứng lại, điện thoại đã sạch bong, cái gì cũng không còn nữa.
Dữu Nhất: [Chỉ có năm phút đó thôi, cậu có lưu không?]
Ấu Nghi vào ổ lưu trữ đám mây kiểm tra, nói là có.
Dữu Nhất thở phào: [Được rồi, gửi lại cho tớ đi.]
Thế là Ấu Nghi chia sẻ lại từ đám mây qua cho cô ấy.
Cô đặt điện thoại xuống, vào bếp đun nước nóng, pha một cốc mật ong, chậm rãi uống hết, bụng dưới dễ chịu hơn nhiều.
Cô tính toán thời gian kỳ kinh sắp tới, tiện tay cầm điện thoại lên thì thấy tin nhắn Dữu Nhất gửi:
[Sao chưa gửi qua?]
Ấu Nghi nhíu mày, nghi ngờ mà nghĩm rõ ràng cô đã gửi rồi mà, lẽ nào mạng chậm đến vậy sao?
Cô mở lại khung chat với Dữu Nhất, thật sự không có.
Vì thế Ấu Nghi thoát ra.
[Năm phút siêu kích thích, nhất định phải xem nhé…]
Cô nhìn thấy dòng chữ đó trong khung chat với Phục Thành, Ấu Nghi bấm vào, phát hiện mình vừa nãy gửi nhầm người.
Lúc đó đầu cô “ù” một tiếng.
Nổ tung.
Tim Ấu Nghi bắt đầu đập loạn, tay chân cô cuống cuồng, vội vàng bấm thu hồi, nhưng đã quá hai phút, không thể thu hồi nữa, ngay giây sau, ngón tay lại lỡ chạm vào “vỗ một cái”.
Sắc mặt Ấu Nghi tái mét.
Cô thật sự quá mất mặt, cả đời chưa từng xấu hổ đến vậy, chỉ muốn tìm một khe đất chui xuống, vấn đề là bây giờ còn cách nào để cứu vãn không?
Nói tài khoản bị hack sao?
Nhưng phải làm thế nào mới giống như bị hack? Nếu bị hack, có phải bây giờ im lặng không gửi thêm gì mới là tốt nhất?
Ấu Nghi cắn môi dưới, vùi mặt vào chăn, ném điện thoại sang một bên, căn bản không dám nhìn nữa.
Mất mặt quá, đúng là mất mặt chết đi được…
Năm phút sau, điện thoại Ấu Nghi reng lên.
Cô không dám mở mắt, như thể chỉ cần mắt không thấy thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Ngón tay siết chặt lại, cô chậm rãi với lấy điện thoại, mở màn hình ra, thấy Phục Thành gửi một dấu hỏi chấm.
Đã năm phút trôi qua.
Vậy là anh đã xem xong rồi?
Phải làm sao đây…
Cô có nên giải thích không, phải giải thích thế nào đây…
Dù nói thế nào cũng không đúng nhỉ.
Gửi loại video như vậy cho anh, nhìn thế nào cũng giống như cô đang ám chỉ điều gì đó, dù không cố ý, nhưng tâm tư kiểu đó nếu bị người ta biết thì đúng là xấu mặt.
Cô không muốn đối mặt.
Ấu Nghi chọn giả chết.
Cô đặt điện thoại sang một bên, để chế độ im lặng, rồi nhắm mắt cố ngủ.
Mười phút sau.
Hoàn toàn không ngủ được.
Bên phía Phục Thành không gửi thêm tin nào, ngực Ấu Nghi phập phồng, cô nghĩ hay là mai trả lời, nói tài khoản bị hack.
Điện thoại bỗng rung liên tục.
Ấu Nghi cầm lên, thấy là cuộc gọi từ Phục Thành.
Cô nhắm mắt lại.
Thật sự muốn biến mất luôn.
Cuối cùng vẫn phải bắt máy.
“Ấu Nghi.” Giọng anh trầm thấp, như sỏi lạnh cọ qua mặt đá.
“Anh ở trước cửa.”
Ấu Nghi ngây người nửa giây, không nghe anh nói gì thêm, cô bật dậy khỏi giường.
Anh ở trước cửa?
Cô siết điện thoại, do dự trong phòng, cho đến khi anh lại trầm thấp gọi: “Đinh Ấu Nghi, ra mở cửa.”
Giọng anh mang theo mệnh lệnh không thể từ chối.
Cô đứng dậy đi mở cửa.
Rõ ràng Phục Thành biết mật mã, nhưng anh không tự bấm mật mã đi vào.
Cửa vừa mở, mùi hương quen thuộc ập đến, Ấu Nghi ngẩng mặt nhìn anh, rơi vào đôi mắt đen sâu thẳm mang theo tia sáng u ám bị đè nén.
“Cho anh vào chứ?” Anh hỏi một câu.
Ấu Nghi theo bản năng “ừm” một tiếng, chưa kịp phản ứng, anh đã bước vào, đóng cửa lại.
Phục Thành một tay bế bổng cô lên, hai chân cô rời khỏi mặt đất, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị đôi tay mạnh mẽ đặt lên tủ giày, chân lơ lửng.
Cô mềm nhũn quá mức.
Phục Thành áp sát, nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của cô, giọng anh bình tĩnh hỏi: “Em muốn thử à?”
Video mà cô gửi cho anh.
Có phải là cô muốn thử không.
Ngừng một chút, anh nói tiếp: “Muốn thử cũng được.”
Anh ép cô vào góc, hoàn toàn không thể cử động, lồng ngực rộng lớn của anh chắn trước mặt, cánh tay ngang qua, bất cứ lúc nào cũng có thể khống chế cô chỉ bằng một tay.
“Em gửi nhầm.” Ấu Nghi vội giải thích.
“Vậy định gửi cho ai?” Anh khẽ hỏi, cảm giác áp bức mạnh đến mức Ấu Nghi không dám nhìn anh, cánh tay anh nóng như sắt nung ép ở eo cô.
Ấu Nghi hít sâu.
Giải thích còn không bằng không giải thích.
“Em không có.”
Phục Thành không hỏi tiếp vấn đề đó nữa, ngón tay anh khẽ bóp đầu ngón tay cô, một lúc sau, anh khàn giọng hỏi: “Cần không?”
Cô có cần anh không?
Cần thì anh cho.
Ấu Nghi lúng túng lắc đầu.
Giọng anh rõ ràng vẫn bình tĩnh, nhưng nghe lại gợi cảm đến đáng sợ, hai chân cô mềm nhũn.
Còn điên cuồng hơn cả lúc trên giường trước đó.
Đây là một kiểu trêu chọc… Hoàn toàn khác với lúc trước.
Tim cô co thắt, đầu óc choáng váng.
May mà cô đang ngồi trên tủ giày.
Nếu không, chắc chắn giờ cô đã đứng không vững.
Ánh mắt anh dừng trên môi cô, khi bế cô lên đã vô tình chạm vào công tắc phía sau, đèn phòng khách tắt đi, trong lúc này thính giác và xúc giác trở nên nhạy cảm lạ thường.
“Vậy… thử hôn trước nhé?”