Lục Diên chỉ buồn bã một lát rồi gạt đi những cảm xúc tiêu cực, gọi hai đứa trẻ lạ lẫm: "Lại đây ăn cơm thôi."
Có lời của mẫu thân, Xuân Hoa mới dắt muội muội bước đi chầm chậm tiến lại gần.
Sau khi mấy người ngồi xuống, Hà thái thái bắt đầu chia bánh rau dại. Hai đứa trẻ mỗi đứa chỉ được nửa cái bánh. Còn Lục Diên nhận một cái.
Bản thân Hà thái thái cũng ăn một cái, trong bát còn dư bốn cái, bà cất vào trong buồng.
Lục Diên: …
Cúi đầu nhìn cái bánh chẳng đáng bao nhiêu trong tay, thứ này đâu có đủ lấp đầy bụng, biết thế lúc nãy làm to thêm một chút, lần sau làm bánh nàng sẽ rút kinh nghiệm.
Nàng cắn một miếng bánh. Bánh khô khốc nghẹn ứ nơi cổ họng, chỉ đành ngâm vào bát canh rau dại một lúc mới ăn nổi, hai đứa trẻ cũng bắt chước nàng, ngâm một lát rồi mới ăn.
Ăn xong một cái bánh, lại húp thêm hơn nửa bát canh rau dại không chút dầu mỡ muối mè, vị chát đắng ngắt, lúc này mới miễn cưỡng no được một chút, cơ thể cũng dần ấm áp trở lại.
Hà thái thái cũng gặm xong một cái bánh, nhìn sang nàng: "Ăn no rồi thì mau đi đút cháo cho A Thịnh."
A Thịnh này chính là cháu trai của Hà thái thái, góa phụ chỉ biết hắn tên Kỳ Thịnh, trước kia vốn là thợ săn, phần lớn tiền bạc trong nhà đều nhờ hắn đi săn kiếm về.
Kỳ Thịnh vừa ngã xuống, trong nhà cũng chỉ còn lại mỗi Hà thái thái.
Trước khi xuyên không Lục Diên phải chăm sóc bao nhiêu bệnh nhân thì thôi đi, cớ sao sau khi xuyên không rồi vẫn cứ phải chăm sóc bệnh nhân?
Dựa vào cái gì chứ?
Chẳng lẽ dựa vào việc nàng vốn mang số kiếp vất vả cực nhọc?
Lúc đầu, trong lòng Lục Diên vốn định từ chối, nhưng nghĩ đến cái ăn cái ở đều phụ thuộc vào Hà thái thái, cũng chỉ đành nghe theo.
Hà thái thái múc nửa bát cháo đặc sánh, đưa cho nàng đồng thời cảnh cáo: "Ta nhìn đấy nhé, ngươi đừng có mà ăn vụng."
Lục Diên thầm nghĩ nàng chưa thèm thuồng đến mức đi tranh đồ ăn với người thực vật.
Nàng vẫn gật đầu, dưới ánh mắt sắc lẹm của Hà thái thái, gánh lấy áp lực đẩy cửa căn phòng của người chồng hờ ra.
Trong phòng thoang thoảng mùi thuốc, vừa mở cửa thứ mùi ấy đã ập thẳng vào mặt.
Trước kia góa phụ từng đút thuốc và thức ăn lỏng cho nam nhân này vài lần, có lẽ do lòng kháng cự việc làm thê tử một kẻ sống dở chết dở, thế nên chưa bao giờ quan sát kỹ tướng mạo của hắn, vì vậy trong trí nhớ nàng đường nét của nam nhân cũng khá mơ hồ.
Nàng đi tới bên giường, cúi đầu nhìn người nằm trên đó.
Đợi đến khi nhìn rõ diện mạo nam nhân, nàng sững sờ.
Nàng cứ ngỡ nam nhân hôn mê bất tỉnh nhất định phải là kẻ gầy mòn héo hon, chỉ còn da bọc xương. Nhưng ngoài dự đoán, ngoài trừ hắn có vài phần gầy yếu thì trông chẳng khác gì người vừa mới hôn mê không lâu.
Không chỉ có vậy, hắn còn là một người nam nhân trưởng thành có tướng mạo vô cùng xuất chúng.
Vầng trán đầy đặn, tuy đôi mắt nhắm nghiền nhưng hốc mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt thanh thoát rõ ràng.
Dẫu đang nằm cũng có thể thấy rõ thân hình hắn cao lớn, bờ vai rộng cùng vòng eo săn chắc.
Tướng mạo này hoàn toàn không giống kẻ lớn lên ở chốn thôn dã sơn lâm.
Nhưng cho dù tướng mạo có anh tuấn đến đâu thì có ích gì?
Không phải vẫn bất tỉnh nằm trên giường, chẳng biết bao giờ mới tỉnh lại ư?
Lục Diên quan sát một chút, lấy tấm chăn mỏng trên giường gập lại làm gối, nâng đầu nam nhân lên, đang chuẩn bị kê tấm chăn gập sẵn ra sau gáy hắn, Hà thái thái vốn đang rình rập ngoài cửa sổ bỗng vội vàng quát: "Ngươi làm cái gì đó?!"
Lục Diên giải thích: "Kê cao một chút nước cháo mới dễ chảy xuống họng, nếu không sẽ bị sặc."
Hà thái thái nhíu mày: "Thế sao trước kia ngươi không đút như vậy?"
Lục Diên thầm bảo trước kia đâu phải là tôi đút đâu.
Nàng đáp: "Lúc trước không nghĩ ra."
Nói xong, nàng cầm bát, bóp nhẹ cằm nam nhân, từ từ đổ thức ăn lỏng vào.
Đáy mắt Hà thái thái lóe lên chút nghi hoặc, trước đây đâu thấy góa phụ đút cẩn thận thế này, hôm nay sao bỗng dưng lại tỉ mỉ như vậy?
Lục Diên vừa đút thức ăn lỏng cho nam nhân, vừa quan sát tình trạng của hắn.
Sắc mặt người này vẫn còn hồng hào, cơ bắp đàn hồi rất tốt, chưa bắt đầu teo tóp, vết trầy xước trên mặt vẫn còn dấu vết chưa tan, có lẽ thời gian hôn mê không quá ba tháng.
Có điều nếu không tỉnh lại, qua một thời gian nữa cơ bắp chắc chắn sẽ teo dần, ngày thường phải xoa bóp tay chân mới được.
Chỉ là nàng mới tới không lâu, ngay cả góa phụ cũng mới sống trong nhà này nửa tháng, ký ức về nhà họ Kỳ vô cùng ít ỏi, tình hình thế nào nàng đều không rõ, chi bằng nàng cứ tĩnh tâm quan sát biến chuyển, chớ nên đưa ra quá nhiều kiến nghị, bằng không người mệt cũng chính là bản thân nàng.
Nửa bát cháo đặc sánh, Lục Diên đút mất nửa canh giờ.
Đút xong, theo bản năng nghề nghiệp nàng lau khóe miệng cho nam nhân, chỉnh trang lại cổ áo.
Nhìn thấy hành động tỉ mỉ của góa phụ, Hà thái thái hơi nhíu mày, trong mắt lộ ra vài phần khó hiểu.
Hôm nay góa phụ vừa kê cao đầu cho Thịnh nhi, vừa kiên nhẫn đút cháo suốt nửa canh giờ, lại còn tinh ý lau miệng, chẳng giống chút nào so với trước kia.
Mấy ngày trước góa phụ đút thuốc đút cháo cho Thịnh nhi, một cái liếc mắt cũng chẳng dám nhìn nhiều, đút một lát đã vội vàng làm cho xong chuyện, càng đừng nói đến mấy hành động săn sóc này.
Chẳng lẽ nàng đã nghĩ thông suốt, định bụng ở lại làm thê tử của A Thịnh rồi?
Lục Diên bưng bát ra khỏi phòng, vừa hay bắt gặp Hà thái thái đang dùng ánh mắt dò xét nhìn mình.
Lục Diên chỉ cảm thấy bị nhìn đến mức khó chịu, vội vàng đi rửa bát.
Rửa bát xong, Lục Diên mới phát hiện lúc này hai đứa trẻ đang lật đá ngoài hàng rào để bắt giun cho gà ăn.
Trẻ con ở đây bạo dạn như thế, nhưng Lục Diên lại sợ mấy thứ bò sát nhũn nhẽo ấy, nàng thà đi chăm sóc người thực vật còn hơn đi đào mấy con sâu bọ đó.
Hà thái thái thu hồi ánh mắt dò xét, ngồi lại trên ghế thấp, cầm kim chỉ tiếp tục may vá, nói với Lục Diên: "Trong chum không còn nhiều nước đâu, đi gánh nước về đi."
Lục Diên liên tục bị sắp xếp công việc: …
Đây là không định để nàng ngơi tay chút nào sao?
Nàng quay đầu nhìn Hà thái thái.
Hà thái thái vẫn đang nheo mắt thêu chiếc khăn tay hồi sáng.
Có lẽ do tuổi tác đã cao, tinh lực không theo kịp, mắt mũi cũng kém nên một chiếc khăn tay bà đều thêu rất chậm, hai ba ngày mới thêu xong một chiếc.
Lục Diên vừa quan sát chiếc khăn Hà thái thái thêu, mẫu thêu tinh xảo đẹp mắt, tay nghề thêu thùa cũng rất cừ.
Chỉ là, điều khiến nàng ngạc nhiên là sao một nông phụ lại có tay nghề tinh xảo như vậy?
Nàng ngẫm nghĩ một chút về nơi mình đang ở chính là Lĩnh Nam.
Mà thời cổ đại Lĩnh Nam vốn là vùng đất lưu đày, không ít quan lại quyền quý phạm tội, chỉ cần không bị phán tội chết, phần lớn đều bị lưu đày tới Lĩnh Nam.
Kết hợp thêm tướng mạo của nam nhân trong phòng, Lục Diên vốn thường xuyên đọc tiểu thuyết mạng, phỏng đoán thân phận hai bà cháu này không đơn giản, biết đâu gia đình này thật sự là hậu duệ của quan lại phạm tội.
Nghĩ đến đây, Lục Diên cảm thấy suy nghĩ của mình đi chệch hướng, lập tức lắc đầu một cái.
Có phải hậu duệ quan lại phạm tội hay không cũng chẳng quan trọng, hiện giờ được ăn no mặc ấm mới là điều hệ trọng nhất.
Lục Diên xách cái thùng duy nhất trong nhà ra khỏi sân.
Gia đình này, một kẻ sống dở chết dở, một bà lão năm sáu chục tuổi, còn có hai đứa trẻ chưa lên bảy, căn bản không thể trông mong bọn họ ra sông xách nước về được.
Tính ra nàng xuyên không tới đây là để làm bảo mẫu, cũng là để chịu khổ.
Làm bảo mẫu rồi chịu khổ thì thôi đi, tiền không có, còn phải làm vợ kẻ thực vật. Làm vợ thì thôi đi, sau này còn phải phát sinh quan hệ với người thực vật, đây quả là vấn đề về đạo đức.
Vừa nghĩ đến việc phải cưỡng ép người thực vật, chỉ cần nghĩ thôi Lục Diên đã cảm thấy mình là một kẻ biến thái.
Nàng không kìm được mà rùng mình một cái, bước chân nhanh hơn đi về phía bờ sông.
Hai đứa trẻ cũng lảo đảo đi theo phía sau.
Con sông nhỏ cách nhà họ Kỳ chừng một dặm đường, có một đoạn ngắn. Khi sắp đi tới bờ sông, giọng Xuân Hoa có chút run rẩy gọi: "Mẫư thân cẩn thận một chút."
Lục Diên nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn hai tỷ muội bọn họ một cái.
Ngoại trừ Thu Hoa còn ngây ngô mờ mịt, Xuân Hoa đầy vẻ lo lắng, sợ hãi.
Có lẽ là chuyện mấy ngày trước mẫu thân chúng suýt chút nữa chết đuối đã khiến chúng kinh sợ rồi.
Lục Diên cũng không phải là người lòng dạ sắt đá, nàng chỉ là người bình thường, thế nên đáp: "Ta biết rồi, các con cứ đứng đó đi, bờ sông nguy hiểm, đừng qua đây làm ta phân tâm."
Xuân Hoa nghe lời mẫu thân, vội kéo Thu Hoa không đi tới nữa.
Lục Diên dừng lại trên tảng đá lớn bên bờ sông, nhìn xuống mặt nước.
Tuy nhìn không rõ lắm nhưng cũng có thể thấy trên mặt nước là một gương mặt tiều tụy.
Nguyên chủ mới chỉ hai mươi mốt tuổi, dường như trong ký ức vốn dĩ khá xinh đẹp, chỉ vì trượng phu qua đời, cộng thêm chạy nạn nhiều tháng, hiện giờ không chỉ gầy đến đáng sợ mà còn vừa đen vừa héo hon, ngay cả tóc cũng khô khốc như cỏ úa.
Lục Diên lại cúi đầu nhìn đôi bàn tay đầy vết chai sạn, ngày tháng này quá khổ sở rồi.
Nàng bất lực thở dài một hơi, sau đó múc nước.
Thân thể này mới khỏi bệnh, chẳng có mấy sức lực, vì thế nàng cũng chỉ xách nửa thùng nước về.
Xách nửa thùng nước về, Lục Diên đã mệt đến mức thở dốc liên hồi.
Nhưng nửa thùng nước này cũng chỉ đủ nấu hai bữa cơm, hoàn toàn không đủ dùng để tắm rửa.
Lục Diên đành phải đi đi về về thêm mấy chuyến nữa, sau khi quay lại lập tức nằm bệt xuống giường rơm trong gian chứa đồ, chẳng muốn gượng dậy nữa.
Nàng ăn ít, lại làm việc nặng nhọc, trong lúc mơ màng đã ngủ thiếp đi.
Cũng không biết ngủ được bao lâu, nghe thấy giọng nói của Hà thái thái nàng lại tỉnh dậy.
"Mau dậy đun nước đi."
Lục Diên nhìn lên nóc nhà, một ngón tay cũng chẳng muốn cử động.
Nhưng nàng thật sự không có dũng khí đi gieo mình xuống sông để thử xem có thể quay về cơ thể cũ hay không, càng chẳng có gan để đối đầu trực diện với lão thái thái kia.
Nàng mà bị đuổi ra ngoài thì việc có thể bình an sống sót hay không là một vấn đề nan giải.
Nàng đều có ký ức về nỗi khổ cực, hiểm nguy mà góa phụ từng trải qua, vì vậy mới càng khiến nàng chùn bước.
Dẫu muốn đi thì trên người cũng phải có tiền đã.
Lục Diên ngồi dậy, vuốt lại mái tóc khô như cỏ của nguyên chủ, đứng dậy ra khỏi phòng.
Lúc Lục Diên ra ngoài, mặt trời đã sắp xuống núi.
Buổi sáng Hà thái thái thêu khăn, buổi chiều cũng thêu khăn, cảm giác như chưa từng nghỉ ngơi.
Cứ thêu như vậy mãi thì e rằng chẳng bao lâu nữa đôi mắt sẽ hỏng mất thôi.
Lục Diên vào trong gian bếp nhỏ hẹp tối tăm, múc nước vào nồi.
Cầm lấy liềm đá, bắt chước tư thế nhóm lửa của Hà thái thái hồi trưa, thử vài lần cuối cùng lửa đã bén.
Đun nước một lúc lâu, bên ngoài bỗng vọng lại giọng nam nhân.
"Hà thái thái."
Lục Diên nhìn ra ngoài, là một nam nhân trung niên chừng ba bốn mươi tuổi.
Hôm qua nàng đã thấy người nam trung niên này rồi, là người tới thay quần áo và lau người cho Kỳ Thịnh.
Khi biết có một người như vậy, Lục Diên thật sự thở phào nhẹ nhõm, ít ra nàng không cần phải tự mình nhúng tay vào.
Nàng cũng không đợi Hà thái thái gọi, trực tiếp múc một chậu nước nóng, pha thêm nước lạnh bưng vào trong phòng rồi đi ra ngay.
Quay lại bếp, nàng lại đổ thêm nước lạnh vào nồi.
Xuyên tới thế giới này hai ngày nay đầu óc nàng cứ mãi mụ mị, không phân biệt được là hiện thực hay đang nằm mơ, thế nên nàng vẫn chưa tắm rửa.
Giờ đã lấy lại sức, chắc chắn phải tắm rửa tử tế một chút.
Nàng vừa ngửi trên người mình, đã bắt đầu có mùi rồi, không nồng nhưng cũng khiến nàng không chịu nổi.
Qua khoảng nửa canh giờ, nam nhân trung niên kia bước ra từ phòng Kỳ Thịnh.
Ông ấy đi tới trước mặt Hà thái thái, nói: "Hà thái thái, có lẽ sau này tôi không tới được nữa."
Âm thanh truyền vào trong bếp, cành cây trong tay Lục Diên lỏng ra, rơi thẳng xuống đất.
Trong lòng nàng thoáng chốc dấy lên cảm giác chẳng lành.
Bên ngoài Hà thái thái nhíu mày: "Chê ta mỗi tháng trả bốn mươi văn tiền là ít sao?"
Nam nhân trung niên vội vàng lắc đầu: "Không phải không phải, là ở cháu trai tôi tìm được cho tôi một công việc ở trên huyện, bà cũng biết tình cảnh nhà tôi rồi đó, tôi thật sự hết cách rồi."
"Hơn nữa, chẳng phải bà đã tìm được thê tử cho A Thịnh rồi sao. Cứ để thê tử nó làm mấy việc này, còn có thể tiết kiệm được mấy đồng mua vài thang thuốc cho A Thịnh nữa."
Nghe thấy lời này, Lục Diên: …
Số tiền này, hoàn toàn không cần thiết phải tiết kiệm đâu!
Hiện tại Lục Diên đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan khi vừa phải làm quen với cuộc sống nghèo khó, vừa phải đối mặt với việc chăm sóc người chồng thực vật một mình.
Có lời của mẫu thân, Xuân Hoa mới dắt muội muội bước đi chầm chậm tiến lại gần.
Sau khi mấy người ngồi xuống, Hà thái thái bắt đầu chia bánh rau dại. Hai đứa trẻ mỗi đứa chỉ được nửa cái bánh. Còn Lục Diên nhận một cái.
Bản thân Hà thái thái cũng ăn một cái, trong bát còn dư bốn cái, bà cất vào trong buồng.
Lục Diên: …
Cúi đầu nhìn cái bánh chẳng đáng bao nhiêu trong tay, thứ này đâu có đủ lấp đầy bụng, biết thế lúc nãy làm to thêm một chút, lần sau làm bánh nàng sẽ rút kinh nghiệm.
Nàng cắn một miếng bánh. Bánh khô khốc nghẹn ứ nơi cổ họng, chỉ đành ngâm vào bát canh rau dại một lúc mới ăn nổi, hai đứa trẻ cũng bắt chước nàng, ngâm một lát rồi mới ăn.
Ăn xong một cái bánh, lại húp thêm hơn nửa bát canh rau dại không chút dầu mỡ muối mè, vị chát đắng ngắt, lúc này mới miễn cưỡng no được một chút, cơ thể cũng dần ấm áp trở lại.
Hà thái thái cũng gặm xong một cái bánh, nhìn sang nàng: "Ăn no rồi thì mau đi đút cháo cho A Thịnh."
A Thịnh này chính là cháu trai của Hà thái thái, góa phụ chỉ biết hắn tên Kỳ Thịnh, trước kia vốn là thợ săn, phần lớn tiền bạc trong nhà đều nhờ hắn đi săn kiếm về.
Kỳ Thịnh vừa ngã xuống, trong nhà cũng chỉ còn lại mỗi Hà thái thái.
Trước khi xuyên không Lục Diên phải chăm sóc bao nhiêu bệnh nhân thì thôi đi, cớ sao sau khi xuyên không rồi vẫn cứ phải chăm sóc bệnh nhân?
Dựa vào cái gì chứ?
Chẳng lẽ dựa vào việc nàng vốn mang số kiếp vất vả cực nhọc?
Lúc đầu, trong lòng Lục Diên vốn định từ chối, nhưng nghĩ đến cái ăn cái ở đều phụ thuộc vào Hà thái thái, cũng chỉ đành nghe theo.
Hà thái thái múc nửa bát cháo đặc sánh, đưa cho nàng đồng thời cảnh cáo: "Ta nhìn đấy nhé, ngươi đừng có mà ăn vụng."
Lục Diên thầm nghĩ nàng chưa thèm thuồng đến mức đi tranh đồ ăn với người thực vật.
Nàng vẫn gật đầu, dưới ánh mắt sắc lẹm của Hà thái thái, gánh lấy áp lực đẩy cửa căn phòng của người chồng hờ ra.
Trong phòng thoang thoảng mùi thuốc, vừa mở cửa thứ mùi ấy đã ập thẳng vào mặt.
Trước kia góa phụ từng đút thuốc và thức ăn lỏng cho nam nhân này vài lần, có lẽ do lòng kháng cự việc làm thê tử một kẻ sống dở chết dở, thế nên chưa bao giờ quan sát kỹ tướng mạo của hắn, vì vậy trong trí nhớ nàng đường nét của nam nhân cũng khá mơ hồ.
Nàng đi tới bên giường, cúi đầu nhìn người nằm trên đó.
Đợi đến khi nhìn rõ diện mạo nam nhân, nàng sững sờ.
Nàng cứ ngỡ nam nhân hôn mê bất tỉnh nhất định phải là kẻ gầy mòn héo hon, chỉ còn da bọc xương. Nhưng ngoài dự đoán, ngoài trừ hắn có vài phần gầy yếu thì trông chẳng khác gì người vừa mới hôn mê không lâu.
Không chỉ có vậy, hắn còn là một người nam nhân trưởng thành có tướng mạo vô cùng xuất chúng.
Vầng trán đầy đặn, tuy đôi mắt nhắm nghiền nhưng hốc mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt thanh thoát rõ ràng.
Dẫu đang nằm cũng có thể thấy rõ thân hình hắn cao lớn, bờ vai rộng cùng vòng eo săn chắc.
Tướng mạo này hoàn toàn không giống kẻ lớn lên ở chốn thôn dã sơn lâm.
Nhưng cho dù tướng mạo có anh tuấn đến đâu thì có ích gì?
Không phải vẫn bất tỉnh nằm trên giường, chẳng biết bao giờ mới tỉnh lại ư?
Lục Diên quan sát một chút, lấy tấm chăn mỏng trên giường gập lại làm gối, nâng đầu nam nhân lên, đang chuẩn bị kê tấm chăn gập sẵn ra sau gáy hắn, Hà thái thái vốn đang rình rập ngoài cửa sổ bỗng vội vàng quát: "Ngươi làm cái gì đó?!"
Lục Diên giải thích: "Kê cao một chút nước cháo mới dễ chảy xuống họng, nếu không sẽ bị sặc."
Hà thái thái nhíu mày: "Thế sao trước kia ngươi không đút như vậy?"
Lục Diên thầm bảo trước kia đâu phải là tôi đút đâu.
Nàng đáp: "Lúc trước không nghĩ ra."
Nói xong, nàng cầm bát, bóp nhẹ cằm nam nhân, từ từ đổ thức ăn lỏng vào.
Đáy mắt Hà thái thái lóe lên chút nghi hoặc, trước đây đâu thấy góa phụ đút cẩn thận thế này, hôm nay sao bỗng dưng lại tỉ mỉ như vậy?
Lục Diên vừa đút thức ăn lỏng cho nam nhân, vừa quan sát tình trạng của hắn.
Sắc mặt người này vẫn còn hồng hào, cơ bắp đàn hồi rất tốt, chưa bắt đầu teo tóp, vết trầy xước trên mặt vẫn còn dấu vết chưa tan, có lẽ thời gian hôn mê không quá ba tháng.
Có điều nếu không tỉnh lại, qua một thời gian nữa cơ bắp chắc chắn sẽ teo dần, ngày thường phải xoa bóp tay chân mới được.
Chỉ là nàng mới tới không lâu, ngay cả góa phụ cũng mới sống trong nhà này nửa tháng, ký ức về nhà họ Kỳ vô cùng ít ỏi, tình hình thế nào nàng đều không rõ, chi bằng nàng cứ tĩnh tâm quan sát biến chuyển, chớ nên đưa ra quá nhiều kiến nghị, bằng không người mệt cũng chính là bản thân nàng.
Nửa bát cháo đặc sánh, Lục Diên đút mất nửa canh giờ.
Đút xong, theo bản năng nghề nghiệp nàng lau khóe miệng cho nam nhân, chỉnh trang lại cổ áo.
Nhìn thấy hành động tỉ mỉ của góa phụ, Hà thái thái hơi nhíu mày, trong mắt lộ ra vài phần khó hiểu.
Hôm nay góa phụ vừa kê cao đầu cho Thịnh nhi, vừa kiên nhẫn đút cháo suốt nửa canh giờ, lại còn tinh ý lau miệng, chẳng giống chút nào so với trước kia.
Mấy ngày trước góa phụ đút thuốc đút cháo cho Thịnh nhi, một cái liếc mắt cũng chẳng dám nhìn nhiều, đút một lát đã vội vàng làm cho xong chuyện, càng đừng nói đến mấy hành động săn sóc này.
Chẳng lẽ nàng đã nghĩ thông suốt, định bụng ở lại làm thê tử của A Thịnh rồi?
Lục Diên bưng bát ra khỏi phòng, vừa hay bắt gặp Hà thái thái đang dùng ánh mắt dò xét nhìn mình.
Lục Diên chỉ cảm thấy bị nhìn đến mức khó chịu, vội vàng đi rửa bát.
Rửa bát xong, Lục Diên mới phát hiện lúc này hai đứa trẻ đang lật đá ngoài hàng rào để bắt giun cho gà ăn.
Trẻ con ở đây bạo dạn như thế, nhưng Lục Diên lại sợ mấy thứ bò sát nhũn nhẽo ấy, nàng thà đi chăm sóc người thực vật còn hơn đi đào mấy con sâu bọ đó.
Hà thái thái thu hồi ánh mắt dò xét, ngồi lại trên ghế thấp, cầm kim chỉ tiếp tục may vá, nói với Lục Diên: "Trong chum không còn nhiều nước đâu, đi gánh nước về đi."
Lục Diên liên tục bị sắp xếp công việc: …
Đây là không định để nàng ngơi tay chút nào sao?
Nàng quay đầu nhìn Hà thái thái.
Hà thái thái vẫn đang nheo mắt thêu chiếc khăn tay hồi sáng.
Có lẽ do tuổi tác đã cao, tinh lực không theo kịp, mắt mũi cũng kém nên một chiếc khăn tay bà đều thêu rất chậm, hai ba ngày mới thêu xong một chiếc.
Lục Diên vừa quan sát chiếc khăn Hà thái thái thêu, mẫu thêu tinh xảo đẹp mắt, tay nghề thêu thùa cũng rất cừ.
Chỉ là, điều khiến nàng ngạc nhiên là sao một nông phụ lại có tay nghề tinh xảo như vậy?
Nàng ngẫm nghĩ một chút về nơi mình đang ở chính là Lĩnh Nam.
Mà thời cổ đại Lĩnh Nam vốn là vùng đất lưu đày, không ít quan lại quyền quý phạm tội, chỉ cần không bị phán tội chết, phần lớn đều bị lưu đày tới Lĩnh Nam.
Kết hợp thêm tướng mạo của nam nhân trong phòng, Lục Diên vốn thường xuyên đọc tiểu thuyết mạng, phỏng đoán thân phận hai bà cháu này không đơn giản, biết đâu gia đình này thật sự là hậu duệ của quan lại phạm tội.
Nghĩ đến đây, Lục Diên cảm thấy suy nghĩ của mình đi chệch hướng, lập tức lắc đầu một cái.
Có phải hậu duệ quan lại phạm tội hay không cũng chẳng quan trọng, hiện giờ được ăn no mặc ấm mới là điều hệ trọng nhất.
Lục Diên xách cái thùng duy nhất trong nhà ra khỏi sân.
Gia đình này, một kẻ sống dở chết dở, một bà lão năm sáu chục tuổi, còn có hai đứa trẻ chưa lên bảy, căn bản không thể trông mong bọn họ ra sông xách nước về được.
Tính ra nàng xuyên không tới đây là để làm bảo mẫu, cũng là để chịu khổ.
Làm bảo mẫu rồi chịu khổ thì thôi đi, tiền không có, còn phải làm vợ kẻ thực vật. Làm vợ thì thôi đi, sau này còn phải phát sinh quan hệ với người thực vật, đây quả là vấn đề về đạo đức.
Vừa nghĩ đến việc phải cưỡng ép người thực vật, chỉ cần nghĩ thôi Lục Diên đã cảm thấy mình là một kẻ biến thái.
Nàng không kìm được mà rùng mình một cái, bước chân nhanh hơn đi về phía bờ sông.
Hai đứa trẻ cũng lảo đảo đi theo phía sau.
Con sông nhỏ cách nhà họ Kỳ chừng một dặm đường, có một đoạn ngắn. Khi sắp đi tới bờ sông, giọng Xuân Hoa có chút run rẩy gọi: "Mẫư thân cẩn thận một chút."
Lục Diên nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn hai tỷ muội bọn họ một cái.
Ngoại trừ Thu Hoa còn ngây ngô mờ mịt, Xuân Hoa đầy vẻ lo lắng, sợ hãi.
Có lẽ là chuyện mấy ngày trước mẫu thân chúng suýt chút nữa chết đuối đã khiến chúng kinh sợ rồi.
Lục Diên cũng không phải là người lòng dạ sắt đá, nàng chỉ là người bình thường, thế nên đáp: "Ta biết rồi, các con cứ đứng đó đi, bờ sông nguy hiểm, đừng qua đây làm ta phân tâm."
Xuân Hoa nghe lời mẫu thân, vội kéo Thu Hoa không đi tới nữa.
Lục Diên dừng lại trên tảng đá lớn bên bờ sông, nhìn xuống mặt nước.
Tuy nhìn không rõ lắm nhưng cũng có thể thấy trên mặt nước là một gương mặt tiều tụy.
Nguyên chủ mới chỉ hai mươi mốt tuổi, dường như trong ký ức vốn dĩ khá xinh đẹp, chỉ vì trượng phu qua đời, cộng thêm chạy nạn nhiều tháng, hiện giờ không chỉ gầy đến đáng sợ mà còn vừa đen vừa héo hon, ngay cả tóc cũng khô khốc như cỏ úa.
Lục Diên lại cúi đầu nhìn đôi bàn tay đầy vết chai sạn, ngày tháng này quá khổ sở rồi.
Nàng bất lực thở dài một hơi, sau đó múc nước.
Thân thể này mới khỏi bệnh, chẳng có mấy sức lực, vì thế nàng cũng chỉ xách nửa thùng nước về.
Xách nửa thùng nước về, Lục Diên đã mệt đến mức thở dốc liên hồi.
Nhưng nửa thùng nước này cũng chỉ đủ nấu hai bữa cơm, hoàn toàn không đủ dùng để tắm rửa.
Lục Diên đành phải đi đi về về thêm mấy chuyến nữa, sau khi quay lại lập tức nằm bệt xuống giường rơm trong gian chứa đồ, chẳng muốn gượng dậy nữa.
Nàng ăn ít, lại làm việc nặng nhọc, trong lúc mơ màng đã ngủ thiếp đi.
Cũng không biết ngủ được bao lâu, nghe thấy giọng nói của Hà thái thái nàng lại tỉnh dậy.
"Mau dậy đun nước đi."
Lục Diên nhìn lên nóc nhà, một ngón tay cũng chẳng muốn cử động.
Nhưng nàng thật sự không có dũng khí đi gieo mình xuống sông để thử xem có thể quay về cơ thể cũ hay không, càng chẳng có gan để đối đầu trực diện với lão thái thái kia.
Nàng mà bị đuổi ra ngoài thì việc có thể bình an sống sót hay không là một vấn đề nan giải.
Nàng đều có ký ức về nỗi khổ cực, hiểm nguy mà góa phụ từng trải qua, vì vậy mới càng khiến nàng chùn bước.
Dẫu muốn đi thì trên người cũng phải có tiền đã.
Lục Diên ngồi dậy, vuốt lại mái tóc khô như cỏ của nguyên chủ, đứng dậy ra khỏi phòng.
Lúc Lục Diên ra ngoài, mặt trời đã sắp xuống núi.
Buổi sáng Hà thái thái thêu khăn, buổi chiều cũng thêu khăn, cảm giác như chưa từng nghỉ ngơi.
Cứ thêu như vậy mãi thì e rằng chẳng bao lâu nữa đôi mắt sẽ hỏng mất thôi.
Lục Diên vào trong gian bếp nhỏ hẹp tối tăm, múc nước vào nồi.
Cầm lấy liềm đá, bắt chước tư thế nhóm lửa của Hà thái thái hồi trưa, thử vài lần cuối cùng lửa đã bén.
Đun nước một lúc lâu, bên ngoài bỗng vọng lại giọng nam nhân.
"Hà thái thái."
Lục Diên nhìn ra ngoài, là một nam nhân trung niên chừng ba bốn mươi tuổi.
Hôm qua nàng đã thấy người nam trung niên này rồi, là người tới thay quần áo và lau người cho Kỳ Thịnh.
Khi biết có một người như vậy, Lục Diên thật sự thở phào nhẹ nhõm, ít ra nàng không cần phải tự mình nhúng tay vào.
Nàng cũng không đợi Hà thái thái gọi, trực tiếp múc một chậu nước nóng, pha thêm nước lạnh bưng vào trong phòng rồi đi ra ngay.
Quay lại bếp, nàng lại đổ thêm nước lạnh vào nồi.
Xuyên tới thế giới này hai ngày nay đầu óc nàng cứ mãi mụ mị, không phân biệt được là hiện thực hay đang nằm mơ, thế nên nàng vẫn chưa tắm rửa.
Giờ đã lấy lại sức, chắc chắn phải tắm rửa tử tế một chút.
Nàng vừa ngửi trên người mình, đã bắt đầu có mùi rồi, không nồng nhưng cũng khiến nàng không chịu nổi.
Qua khoảng nửa canh giờ, nam nhân trung niên kia bước ra từ phòng Kỳ Thịnh.
Ông ấy đi tới trước mặt Hà thái thái, nói: "Hà thái thái, có lẽ sau này tôi không tới được nữa."
Âm thanh truyền vào trong bếp, cành cây trong tay Lục Diên lỏng ra, rơi thẳng xuống đất.
Trong lòng nàng thoáng chốc dấy lên cảm giác chẳng lành.
Bên ngoài Hà thái thái nhíu mày: "Chê ta mỗi tháng trả bốn mươi văn tiền là ít sao?"
Nam nhân trung niên vội vàng lắc đầu: "Không phải không phải, là ở cháu trai tôi tìm được cho tôi một công việc ở trên huyện, bà cũng biết tình cảnh nhà tôi rồi đó, tôi thật sự hết cách rồi."
"Hơn nữa, chẳng phải bà đã tìm được thê tử cho A Thịnh rồi sao. Cứ để thê tử nó làm mấy việc này, còn có thể tiết kiệm được mấy đồng mua vài thang thuốc cho A Thịnh nữa."
Nghe thấy lời này, Lục Diên: …
Số tiền này, hoàn toàn không cần thiết phải tiết kiệm đâu!
Hiện tại Lục Diên đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan khi vừa phải làm quen với cuộc sống nghèo khó, vừa phải đối mặt với việc chăm sóc người chồng thực vật một mình.