GẢ VƯƠNG TÔN

Chương 1: Kiếp trước

Avatar Mị Miêu
3,256 Chữ


Ánh lửa bao trùm toàn bộ Hàm Chương Đài, nơi ở của Thái hậu Chân thị Nam Lương quốc. Hàm Chương Đài được xây dựng hơn 5 năm mới hoàn thành. Khi Lương Giản Vương còn tại vị, nơi này đàn sáo không dứt, suốt ngày yến tiệc vui chơi.

Chỉ tiếc rằng, hiện nay binh lính Nam Lương thương vong chồng chất, máu đổ thành sông. Hàm Chương Đài đã đổi sang binh lính Ngụy quốc canh giữ. Cung điện lộng lẫy này, cùng với cả Nam Lương quốc dường như đều đã trở thành chim sợ cành cong.

Bây giờ nhà Hán suy yếu, các nước chư hầu đánh giết lẫn nhau vốn là chuyện thường. Nhưng cách làm hung bạo như Ngụy quốc, cũng chỉ có một mà thôi.

Ngụy Vương Hà Quang phá được Kinh đô Nam Lương, giết sạch binh sĩ Nam Lương, còn các nữ quyến trong vương cung Nam Lương, đặc biệt là thê thiếp của Lương Minh Vương Tiêu Chẩn, cùng thê tử của các đại thần đều được sắp xếp theo thứ tự để thị tẩm.

Hôm nay vừa đúng lượt Minh vương hậu thị tẩm. Ngụy Vương nghe thuộc hạ cười nói: “Minh vương hậu tuy xinh đẹp như hoa đào hoa mận, nhưng nếu nói về dung mạo, sao có thể so được với vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Thái hậu Chân thị. Huống chi Thái hậu Chân thị là mẫu thân của Lương Minh Vương, cũng là quốc mẫu của Nam Lương. Nếu nàng thuộc về đại vương, chẳng phải đại vương sẽ trở thành phụ thân của cả Nam Lương hay sao.”

Hà Quang lấy Ngụy quốc nhỏ bé, liên hợp bảy chư hầu đánh vào nước lớn nhất chiếm cứ phương nam là Nam Lương, hắn ta mang theo cảm giác chinh phục lộ rõ, lập tức cười ha hả: “Đi, gọi Minh vương hậu và Thái hậu Chân thị tới đây. Ta muốn hai mẹ con họ cùng hầu hạ.”

Không lâu sau, Minh vương hậu đến, còn Thái hậu Chân thị thì chống lệnh, không chịu xuất hiện.

Hà Quang trừng to mắt, vẻ mặt dữ tợn, nhíu mày lại càng khiến người khác toàn thân lạnh buốt, hắn ta nhìn tiểu nội thị run rẩy nói: “Thái hậu Chân thị không chịu tới?”

“Đúng vậy, không chỉ vậy, nàng còn đóng chặt cửa cung. Bọn nô tài cũng không dám xông vào quá mạnh, nên chỉ có thể quay về bẩm báo.” Tiểu nội thị nói rất nhanh, cố tình đổ hết lỗi lên đầu Thái hậu Chân thị, ra sức chứng minh rằng không phải bọn họ không mời được nàng tới.

Từ khi dẫn quân xông vào hoàng cung Nam Lương, Hà Quang luôn cho rằng mình đã nắm quyền sinh sát trong tay, có thể quyết định mọi thứ. Giờ đây lại gặp Thái hậu Chân thị dám chống lệnh, thách thức uy quyền của hắn ta, trong lòng hắn ta càng thêm hứng thú chinh phục. Nghĩ vậy, hắn ta lạnh giọng nói: “Bổn vương tự mình đi.”

Hoa Dương Cung là cung điện năm xưa Giản Vương xây riêng cho Thái hậu Chân thị. Cung thất nơi đây tinh xảo vô cùng, là tòa cung điện đẹp và quý nhất trong Hàm Chương Đài, vì thế được đặt tên là Hoa Dương Cung.

Dưới sự dẫn đường của cung nhân, Hà Quang đi thẳng tới đó. Từ Hàm Chương Đài đến Hoa Dương Cung có tổng cộng 99 bậc thềm bằng ngọc trắng. Khi hắn ta vừa tới trước cửa cung, liền hừ lạnh một tiếng.

Thị vệ hai bên lập tức chuẩn bị phá cửa xông vào, nhưng đúng lúc ấy, cánh cửa cung bỗng mở ra. Mọi người nghe thấy tiếng bước chân vang lên, theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một nữ tử rút kiếm bước ra. Dưới ánh lửa chiếu rọi, nhan sắc nàng trong trẻo như ngọc, làn da trắng mềm mại như vải mới bóc, đôi mắt tựa như một hồ nước trong. Tóc đen được chải gọn gàng, trên người chỉ mặc một bộ y phục màu nhạt, thân hình mảnh mai, uyển chuyển.

Gió nhẹ thổi qua, tà váy bay khẽ, trong không khí lan ra mùi hương thanh nhạt, thoang thoảng như có như không. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng mang theo vẻ lạnh lùng kiêu hãnh, đôi mắt phượng ẩn chứa nét quyến rũ. Khí chất cao sang, tách biệt khỏi trần thế ấy khiến người ta vừa rung động khó quên, lại vừa không dám khinh suất, trong lòng tự nhiên sinh ra cảm giác nghiêm trang, không thể xâm phạm.

Thanh kiếm trong tay nàng ánh lên sắc lạnh, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta rợn người.

Thế nhưng, trong mắt Ngụy vương Hà Quang, cảnh ấy lại chẳng khác gì trẻ con ra oai, hoàn toàn không đáng bận tâm.

“Ngươi chính là Thái hậu Chân thị?”

Người đứng trước mặt hắn ta đúng là Chân thị, mẫu thân của Minh vương Nam Lương quốc. Nàng khẽ khuỵu gối hành lễ: “Chân thị xin ra mắt đại vương.”

Ánh mắt Hà Quang sáng quắc nhìn nàng, giọng đầy áp chế: “Bổn vương giờ đã là chủ của các ngươi. Bổn vương gọi ngươi đến thị tẩm, vì sao ngươi không chịu?”

“Thiếp thân là goá phụ của tiên quân Giản Vương. Từ xưa, ngựa tốt không kéo hai xe, nữ nhân đứng đắn không hầu hai phu. Nếu đại vương vẫn ép buộc, thiếp thân chỉ có thể lấy cái chết để đáp lại.” Chân thái hậu ngẩng đầu, kiên quyết nói.

Hà Quang lại bật cười lớn, giơ tay chỉ vào Chân thái hậu, nói với mọi người xung quanh: “Ngươi đừng ở trước mặt ta giả làm liệt nữ giữ tiết. Ngươi quên rồi sao? Ngươi từng là vị hôn thê của Thái tử. Giản Vương vì muốn đoạt lấy ngươi đã bất chấp tất cả, còn xây cả Hàm Chương Đài để cưới ngươi, sớm đã trở thành trò cười của thiên hạ.”

Hắn ta cho rằng những lời ấy đủ khiến Chân thị nhục nhã, không ngờ nàng lại bình tĩnh đáp lại, giọng mang theo ý mỉa mai: “Ta ở Lương quốc từng nghe nói Ngụy Vương trời sinh giản dị, đến cả trang phục cũng không thêu hoa văn. Ở trong quân doanh ăn ở cùng binh sĩ, mỗi bữa đều để binh lính ăn trước, phần của mình luôn là sau cùng. Khi gặp thiên tai, Ngụy Vương còn tự mình cứu tế dân chúng. Nhờ quân và dân một lòng như vậy, Ngụy quốc mới có thể đánh bại một nước lớn với trăm vạn binh giáp như Lương quốc chúng ta.”

Hà Quang vốn cho rằng nàng sẽ tức giận mắng chửi hắn ta, hoặc cắn lưỡi tự vẫn. Không ngờ nàng lại nói ra những lời như vậy, khiến hắn ta không khỏi nhìn nàng bằng con mắt khác. 

Rồi nàng tiếp tục nói: “Nhưng hôm nay thiếp thân tận mắt thấy Ngụy Vương, lại thấy ngài chỉ là người ham hưởng thụ, hoàn toàn không giống như lời đồn bên ngoài. Thiếp thân từng nghe chuyện Sở Trang Vương năm xưa đánh chiếm Trần quốc, định thu nhận mỹ nhân Hạ Cơ. Sau đó, Tôn Thúc Ngao đã khuyên Trang Vương từ bỏ. Sở quốc đánh Trần quốc vốn là để thể hiện quốc lực, nhưng nếu vì một nữ tử mà ra tay, thiên hạ sẽ cho rằng Sở Trang Vương chinh phạt Trần quốc chỉ vì sắc đẹp, như vậy chẳng phải là đảo lộn đầu đuôi hay sao? Trang Vương nghe theo lời khuyên ấy, cuối cùng mới có thể xưng bá Trung Nguyên. Đại vương từ Ngụy quốc kéo quân tới đây, đã đánh bại Lương quốc của chúng ta. Nếu chỉ vì một nữ nhân yếu đuối như thiếp thân mà làm tổn hại danh tiếng, e rằng sau này đại vương sẽ trở thành trò cười của thiên hạ.”

“Nếu Ngụy Vương nhất quyết ép ta hầu hạ, thiếp thân tuyệt đối sẽ không sống nhục. Đến lúc đó, tên thiếp chắc chắn sẽ được ghi vào sử sách. Như vậy, thiếp còn có gì phải sợ nữa?”

Trên thực tế, Hà Quang cũng chưa thể hoàn toàn nắm giữ Lương quốc. Lương Minh Vương, cũng chính là nhi tử của Chân Thái hậu đã trốn thoát, nhưng thế lực triều Lương vẫn còn. Hơn nữa, huynh trưởng của Chân Thái hậu là Chân Chiêu, hiện đang là quốc quân Trần quốc.

Những lời nói vừa rồi của Chân thị, quả thật đã chạm đến suy nghĩ trong lòng hắn ta.

Người đẹp dĩ nhiên đáng giá, nhưng danh tiếng lại càng quan trọng hơn.

Ngụy Vương quay người rời đi, không những không cưỡng ép Chân thái hậu, mà còn phái người canh giữ Hoa Dương Cung, đề phòng kẻ khác mạo phạm Chân thị.

Nhờ vậy, những người hầu cận bên cạnh Chân thái hậu mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Chân thái hậu tránh được một kiếp nạn, nhưng những người khác thì chưa chắc. Các phi tần của nhi tử nàng vẫn liên tục bị người Ngụy quốc làm nhục, đây chính là điều nàng không thể ngăn cản được.

Thậm chí ngay cả người Nam Lương cũng không biết mình còn có thể phục quốc hay không.

Tại vùng giáp ranh giữa Lương và Ngụy, một bà lão bỗng cười không ngừng. Trên người bà ta đeo đầy trang sức quý, quần áo rộng rãi sang trọng. Nữ tử ngồi phía dưới nhìn thấy bà ta cười đến mất kiểm soát thì không nhịn được, lên tiếng nói: “Ngô phu nhân, bây giờ ngươi có thể thả ta đi được chưa?”

Tiếng cười của Ngô phu nhân đột ngột dừng lại. Ngực bà ta phập phồng dữ dội, rõ ràng đã rất tức giận. Giọng nói lập tức trở nên sắc bén: “Trương phu nhân, chuyện này đều là do muội muội tốt của ngươi ban tặng. Năm đó, Trần quốc các người kết thông gia với nhi tử ta là Doãn thái tử. Thế nhưng khi tân nương vừa đến, lại bị công công để mắt tới. Hôn quân sợ sự việc bại lộ, không những đuổi ta đi, còn muốn trục xuất Doãn thái tử. Cuối cùng, Doãn thái tử phải trốn sang Tề quốc, rồi chết oan uổng nơi đất khách. Còn muội muội tốt của ngươi chỉ một năm sau đã sinh được nhi tử, hôn quân yêu quý vô cùng, tự mình đặt tên là Vi Trân, lại lập làm Thái tử, ép ta phải rời khỏi vị trí chính thất, phong muội muội của ngươi làm Vương hậu. Trên đời này, làm sao lại có chuyện bất công đến mức như vậy? Ngươi nói xem, có đúng không?”

Nghe những lời ấy, Trương phu nhân thật sự không biết phải đáp lại thế nào. Bà ta là tỷ tỷ của Chân thái hậu. Khi còn trẻ đã thủ tiết, về sau muội muội được lập làm Vương hậu. Nhờ được Giản Vương che chở, bà ta cũng theo sang Nam Lương sinh sống.

Dù sao thì Lương quốc cũng là nước lớn nhất phương Nam. Bà ta không những được ban thưởng hậu hĩnh, còn có phủ đệ riêng. Nhi tử bà ta cưới nữ nhi của Giản Vương, nữ nhi bà ta cũng gả cho người trong vương thất Lương quốc.

Lần này, vốn dĩ bà ta định từ biên giới Lương quốc trốn sang Tề quốc, rồi quay về Trần quốc. Không ngờ giữa đường lại bị người của Ngô phu nhân bắt được, chỉ có thể bị áp giải tới đây, nghe hết những lời oán hận này.

Bà ta không tiện phản bác Ngô phu nhân, đành nhẹ giọng nói: “Chuyện năm đó, không ai mong muốn cả. Muội muội của ta cũng chỉ là gả đi vì liên minh giữa hai nước. Hơn nữa, lúc ấy sứ giả của quý quốc nói rằng tức phụ mới phải đến ra mắt cha mẹ chồng trước. Vì vậy mới mơ hồ đi theo, không ngờ lại bị Giản Vương chiếm đoạt. Chuyện này thật sự không thể trách nàng được.”

Ngô phu nhân càng lúc càng tức giận, lớn tiếng nói: “Vì sao lại không thể trách nàng? Nếu nàng biết điều thì đã phải tự kết liễu để tạ tội với thiên hạ rồi. Người có lòng tự trọng, làm sao có thể dây dưa với chính công công của mình như vậy?”

Nói xong, bà ta hoàn toàn không cho phép người khác nói nửa lời tốt về Chân thị. Ngô phu nhân liền nhìn thẳng vào Trương phu nhân, tiếp tục nói: “Nếu nàng thật sự là người tốt, thì vì sao khi thấy ngươi thân cận với Giản Vương lại chất vấn? Ngươi đừng tưởng ta không biết năm đó khi ta còn là Vươbg hậu, trong cung vẫn còn người của ta. Xét về dung mạo, ngươi cũng là mỹ nhân hiếm có, xinh đẹp nổi bật, chẳng hề kém nàng. Thậm chí, nói về sự từng trải và khả năng khiến nam nhân mê mẩn, nàng còn thua ngươi rất xa. Biết bao nam nhân từng mong được ở bên ngươi. Chỉ tiếc rằng, người được làm Vương hậu lại là nàng, người lên làm Thái hậu cũng là nàng. Còn ngươi, rốt cuộc chẳng có danh phận gì cả.”

Sắc mặt Trương phu nhân trở nên khó coi. Giản Vương cũng chỉ hơn bà ta 5 tuổi. Lương quốc là nước lớn nhất, nắm quyền lớn. Lúc đó bà ta có thể được ông ta để mắt cũng chưa từng nghĩ đòi hỏi danh phận. Tất cả cũng chỉ là một lần gần gũi ngắn ngủi, đôi bên đều vui vẻ rồi thôi.

Không ngờ muội muội lại tức giận đến mức ấy, còn đòi trở về Trần quốc. Lương Giản Vương vốn đã vì nạp con dâu mà cảm thấy có lỗi, lại trăm phần sủng ái muội muội, tuy giận nàng ghen tuông và giận dỗi với ông ta, nhưng không nỡ rời nàng, sau đó đã không còn lui tới với bà ta.

Thấy sắc mặt Trương phu nhân tái đi, Ngô phu nhân biết mình đã chạm đúng nỗi đau của đối phương thì vô cùng đắc ý, càng nói càng gay gắt: “Năm đó, khi ngươi vừa mới thủ tiết, nếu chịu vào hậu cung của đại vương chúng ta, với nhan sắc ấy, ngươi cũng chẳng phải ở dưới ta bao lâu. Chỉ tiếc là…”

Trương phu nhân hiếm khi giữ được bình tĩnh, chậm rãi nói: “Nhưng hiện tại ta có thể đi Trần quốc, chỉ cần phu nhân nương tay tha cho là được. Còn òn Chân thái hậu thì vẫn phải ở lại Nam Lương.”

Dù sao bà ta cũng giữ được một mạng. Ngô phu nhân chỉ cười, không nói gì thêm. Hôn quân cưới cả thê của nhi tử làm vợ, làm những chuyện trái đạo lý, sớm muộn gì cũng có người thu xác cho ông ta. Đến khi đó, Lương quốc ắt sẽ vì ông ta mà suy sụp.

Chỉ là, nhớ lại quãng thời gian còn trẻ làm phu thê với Giản Vương. Khi ấy, Giản Vương là người có tài năng chí lớn, nổi tiếng là minh quân. Bà ta từng theo ông ta tham dự các cuộc họp giữa chư hầu, phong quang rực rỡ,.

Nếu không phải vì vết nhơ cưới cả con dâu làm vợ, rồi để che giấu chuyện ấy mà sai một bước, kéo theo trăm bước sai, thì có lẽ phu thê họ vẫn còn ân ái, nhi tử Doãn thái tử cũng sẽ có một cuộc đời yên ổn.

Ngô phu nhân lại nhìn sang Trương phu nhân, lạnh giọng nói: “Ngươi không cần phí công vô ích. Chờ đến khi Nam Lương sụp đổ, ta tự nhiên sẽ thả ngươi đi.”

Lúc này, Trương phu nhân bỗng hiểu ra điều gì đó: “Là ngươi… chính là ngươi đã cấu kết với Ngụy quốc, dẫn bọn họ tiến vào…”

Ngô phu nhân nghiến răng đáp: “Đúng là ta thì đã sao? Ngoài Trần quốc ra, các nước khác đều muốn đánh Nam Lương. Ta chỉ nói cho bọn họ một ít tin tức bên lề mà thôi. Còn kẻ thật sự rước sói vào nhà, chính là người muội muội lòng dạ hiểm độc của ngươi.”

Bà ta bất ngờ nâng cằm Trương phu nhân lên, giọng đầy hằn thù: “Ta nhất định phải để ngươi tận mắt nhìn thấy kết cục của ả tiện nhân không biết xấu hổ ấy. Nàng bị Ngụy Vương làm nhục, nhi tử lưu lạc không nơi nương tựa. Người Nam Lương ai cũng nhớ rõ nỗi nhục của mẫu tử nàng.”

Trương phu nhân bị hận ý của bà ta làm cho giật mình.

Nhưng sự thật lại không hề giống như Ngô phu nhân tính toán. Lương Minh Vương mới 17 tuổi là người khoan dung, đối xử với mọi người rất tử tế. Thứ tử của phụ thân Lương Giản Vương đều ủng hộ hắn, họ phái đại thần đến thân gia Trần quốc cầu viện trợ, lại chỉnh hợp quân dân Nam Lương, không quá ba tháng Lương Minh Vương phục quốc.

Còn Chân Thái hậu vì kiên quyết không chịu khuất phục Ngụy Vương, lại được người Nam Lương xem là người cứng cỏi, can đảm. Thậm chí còn lên Liệt nữ truyện, được bách tính Lương quốc yêu mến.

Không những vậy, nàng còn khuyên nhủ những phi tần từng bị ép hầu hạ Ngụy Vương, không cho họ tìm đến cái chết. Nàng nói với Lương Minh Vương rằng: “Con bỏ lại họ mà chạy, họ vốn đã là nạn nhân. Nay lại ép họ tự kết liễu, trên đời nào có đạo lý như vậy. Uy thế của bậc quân vương phải có được từ việc đánh bại các nước khác, chứ không phải tìm oai phong trên thân nữ nhân.”

Lương Minh Vương nghe xong vô cùng hổ thẹn. Còn Chân thái hậu thì lại càng được cả nước một lòng kính yêu.

Ngô phu nhân hoàn toàn không ngờ cục diện lại xoay chuyển như thế. Ngay cả Trương phu nhân bị giam giữ cũng vậy. Khi bà ta nhân lúc Ngô phu nhân phát điên mà lén trốn đi, mới phát hiện nhi tử và nữ nhi đều đã chết trong loạn lạc. Trái lại, Chân thái hậu năm đó không rời khỏi hoàng cung lại sống rất tốt, vẫn giữ địa vị cao nhất trong hậu cung, được thiên hạ kính nể.

Bà ta chợt nhớ lại năm xưa mẫu thân từng dốc sức nâng đỡ muội muội, nói rằng muội muội là mệnh gả vương tôn, nên huynh trưởng mới chọn nàng gả cho Thái tử Nam Lương Tiêu Doãn.

Thật ra, năm ấy nhân duyên của Trương phu nhân còn tốt hơn muội muội rất nhiều. Quan hệ giữa bà ta và huynh trưởng Chân Chiêu cũng đặc biệt thân thiết. Nếu năm đó bà ta cũng có cái gọi là “quý tướng”, sợ rằng đã là nữ tử tôn quý nhất Nam Lương rồi.

0 lượt thích

Bình Luận