GẢ VƯƠNG TÔN

Chương 2: Có nữ Chân Phù

Avatar Mị Miêu
2,367 Chữ


Sau tiết Kinh Trập, thời tiết dần ấm lên, cởi bỏ chiếc áo khoác lông dày cộp, khoác lên người chiếc áo lụa mỏng nhẹ, dường như cả người cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Chỉ là cái lạnh đầu năm vẫn còn dai dẳng, lúc ấm lúc lạnh, nên những chiếc áo lông dày kia lại phải mang ra mặc tiếp.

Lúc này, Mạnh mụ mụ dùng hai chiếc ghế dài kê thành bậc, đang kiễng chân tìm kiếm thứ gì đó trên tủ cao.

Tìm hồi lâu không thấy, bà ấy quay đầu gọi vội cô nương đang ngồi đọc sách bên bàn cách đó không xa: “Cô nương, sao lại không thấy chiếc áo khoác lông màu đỏ sẫm viền xanh ngọc đâu rồi?”

Cô nương mà Mạnh mụ mụ gọi năm nay khoảng 13,14 tuổi. Trên người nàng mặc chiếc áo bông ngắn màu hồng nhạt, không mới cũng không cũ. Mái tóc đen chỉ được buộc gọn bằng mấy sợi dây. Trang phục đơn giản như vậy lại càng tôn lên làn da trắng như tuyết, đôi lông mày thanh tú như lông chim.

Nghe vậy, cô nương này đứng dậy, từ từ bước về phía trước vài bước, mái tóc đen mượt như nhung lụa xõa sau lưng, ngực nở, eo thon, mông đầy, chân dài, thêm một chút thì thừa, bớt một chút thì gầy. Nàng hơi ngẩng đầu lên, dù đều là nữ tử nhưng Mạnh mụ mụ vẫn không khỏi sững người trước khuôn mặt xinh đẹp như tranh vẽ ấy.

“Mạnh mụ mụ, ngài xem có phải để trong chiếc rương đó không, cái rương gỗ màu sẫm đặt ở góc kia ấy.”

Mạnh mụ mụ vỗ nhẹ lên trán: “Ta đúng là đã quên mất thật, may mà cô nương nhớ tốt.”

Đúng lúc đó, một thiếu nữ yểu điệu bước vào phòng, cười lên tiếng gọi: “Phù tỷ tỷ.”

Thì ra cô nương này họ Chân, tên Phù. Lên 9 tuổi thì phụ thân mất sớm, mẫu thân đi bước nữa, nên nàng phải ở nhờ nhà họ hàng bên ngoại. Còn thiếu nữ thân hình mảnh khảnh, bước đi nhẹ nhàng kia chính là biểu muội Đường Anh của nàng.

Chân Phù biết Đường Anh thể chất yếu, vội nói: “Muội cũng thật là, đầu năm vẫn còn lạnh, sao lại chạy sang đây. Lỡ trúng gió thì không tốt đâu.”

“Không sao đâu, mấy ngày nay người muội khỏe hơn nhiều rồi, nên sang chỗ tỷ ngồi chơi một lát.” Nói xong, Đường Anh như vô tình đưa mắt nhìn quanh căn phòng Chân Phù ở. Trời trời rõ ràng bắt đầu chuyển lạnh, than củi, lò sưởi vẫn chưa được đưa đến. Mới qua năm mới không lâu, khăn trải bàn đã cũ kỹ, ngay cả quần áo của biểu tỷ Chân gia cũng đã sờn, trên người không một món trang sức nào, hoàn toàn khác xa với đãi ngộ của mình.

Nha hoàn Huyên Thảo của Chân Phù bưng trà lên. Đường Anh thường ngày quen uống trà hảo hạng, nên vừa nhấp một ngụm trà thô ở đây đã thấy không quen miệng. Dù vậy, nàng ấy vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, chậm rãi uống hết.

Hai biểu tỷ muội ngồi trò chuyện một lúc. Chân Phù biết rằng ngày thường Đường Anh chỉ thân thiết với Tam biểu ca, hai người lớn lên bên nhau từ nhỏ, nên ngoài hắn ta ra thì nàng ấy hầu như không gần gũi với ai khác. Nay Đường Anh bỗng tới đây, e là không phải không có việc cần nhờ. Nhưng đối phương không nói ra, Chân Phù liền giả như không hay biết.

Quả nhiên, Đường Anh đến là có chuyện: “Lần trước, Cố phu nhân tiên sinh của tỷ tỷ đã kê thuốc cho muội. Muội uống thấy rất ổn, chỉ là không biết bây giờ Cố phu nhân còn ở U Châu hay không?”

Cố phu nhân vốn là người Kiến Khang, xuất thân từ một gia đình nhiều đời làm nghề y. Tổ phụ từng làm Thượng thư tả trong triều, tổ mẫu cũng là thầy thuốc nổi tiếng trong vùng. Từ khi biết đọc chữ, bà ấy đã bắt đầu học sách thuốc. Sau khi thành hôn, vì sinh nở mà sức khỏe sa sút, bà ấy tự chữa cho mình, không ngờ khỏi hẳn. Từ đó, danh tiếng của bà ấy lan xa. Lại thêm bà ấy có một quy định riêng, chỉ chữa bệnh cho nữ tử.

Hiện nay Cố phu nhân đã 85 tuổi, nhưng tai vẫn nghe rõ, mắt vẫn sáng, chỉ là rất ít khi đi khám bệnh tại nhà.

Còn Chân Phù thì thuở nhỏ từng mắc bệnh đường ruột, kéo dài mãi không dứt, nên mời Cố phu nhân tới chữa. Thuốc vừa dùng không lâu đã khỏi hẳn. Từ đó, tuy tuổi Chân Phù còn nhỏ nhưng lại rất ham học y thuật, bèn theo Cố phu nhân học tập.

Cũng vì vậy, Đường Anh mới hỏi chuyện này.

Chân Phù đáp: “Chuyện đó thì ta không rõ. Ta cũng chỉ gặp tiên sinh một lần vào năm ngoái. Hay là để cữu cữu sai người sang hỏi thử. Muội cũng biết rồi đấy, chúng ta đều ở trong khuê phòng, không tiện ra ngoài. Bình thường đều là tiên sinh tự đến đây dạy ta.”

Những lời ấy đều là thật, Đường Anh đương nhiên hiểu rõ hoàn cảnh của Chân Phù.

Vốn dĩ Phù biểu tỷ xuất thân từ họ Chân ở Vô Cực, Trung Sơn, Hà Bắc. Cao tổ Chân Phong từng được phong làm đến chức Đại tư không, tước Quảng Dương hầu. Tằng tổ Chân Hàm làm đến Đại tư mã, tước Thừa Dương hầu, Thừa Tân công. Còn tổ phụ Chân Xuân làm Trụ quốc, Lại bộ Thượng thư, đời đời làm quan lộc 2000 thạch.

Chỉ tiếc là tổ phụ của nàng bị Lưu Đế giết hại. Đến đời phụ thân nàng, Chân Sóc làm Thứ sử U Châu. Nguyên phối là nữ nhi Tạ thị ở Trần quận, tục huyền là mẫu thân của Chân Phù.

Chân Sóc cùng nguyên phối sinh được hai nhi tử. Còn Thích thị chỉ sinh hai nữ nhi là Chân Lệ và Chân Phù.

Khi Chân Sóc còn sống, Chân Lệ vừa tròn tuổi cập kê liền được gả đi. Chân Phù thì theo Thích thị trở về nhà ngoại. Không bao lâu sau, Thích thị lại gả làm vợ kế cho Tiết độ sứ Mạc Huy, một vị tướng trấn giữ biên cương, rồi sinh thêm một nhi một nữ.

U Châu vốn là đất phong của Tuần Vương. Những người cai quản nơi đây không phải người Trung Nguyên, mà là dòng họ Mộ Dung từ dị tộc nắm quyền. Dù đã chịu ảnh hưởng sâu của văn hóa Hán, thậm chí còn coi trọng lễ tiết với nữ tử hơn cả người Hán, khiến những quy định ấy càng trở nên khắt khe.

Đặc biệt là vùng đất U Châu này, nữ tử lại gả không được phép đi ra vào bằng cửa chính. Nếu bị trẻ con trông thấy, chúng còn tụ lại vỗ tay mắng chửi, thậm chí ném ngói vào người. Quả phụ nếu xuất giá chỉ được đi trong đêm khuya, gặp nhà khắt khe hơn nữa thì còn bị bắt phải chui ra từ cửa dành cho chó. Thậm chí có phụ thân lấy quả phụ, nhi tử lại cho rằng việc đó cản trở con đường thi cử của mình, liền mắng phụ thân là “kẻ không biết điều”.

Cũng có những người lại gả như Thích thị, dù có về thăm nhà cũ, nữ nhi cũng đóng cửa không chịu gặp, để mặc mẫu thân xấu hổ ra về. 

Hàng xóm nhận được bánh trà của quả phụ, còn chê bẩn, mắng nhiếc rồi đổ đi.

Nữ nhi của người lại gả thậm chí còn không được phép chôn chung cùng trượng phu, cũng không được con cháu thờ cúng.

Chính vì vậy, dù Thích thị lại gả vào nhà không tệ, nhưng vẫn chịu không ít lời dị nghị. Thậm chí Thích gia cũng không mấy vui vẻ khi phải nuôi dưỡng Chân Phù, coi nàng là gánh nặng, lại sợ nàng làm ra chuyện không hay, ảnh hưởng đến danh tiếng và hôn sự của nữ nhi nhà họ.

Thấy tình hình như vậy, Đường Anh chỉ đành rời đi trước. Nhưng nàng ấy không quay về viện của mình, mà lại đi về phía chỗ ở của Thích tam thiếu gia.

Huyên Thảo trông thấy rõ ràng, liền quay về phòng nói với Chân Phù: “Cô nương, Đường cô nương đi sang chỗ Tam thiếu gia rồi. Người ta đều biết Đường cô nương và Tam thiếu gia là một đôi từ nhỏ lớn lên cùng nhau, sao đến giờ vẫn chưa đính hôn nhỉ?”

“Thời gian qua ta đã nuông chiều các ngươi rồi, ngày càng buông thả còn bàn tán chuyện này. Xưa nay chuyện này đều do lệnh phụ mẫu, lời của mai mối, việc có đính hôn được hay không cũng không do họ quyết định.” Chân Phù hiểu rất rõ ràng.

Ngay cả bản thân nàng cũng chẳng buồn nghĩ tới những chuyện đó. Nếu có thể, nàng chỉ mong được theo bên Cố phu nhân, học thêm chút y thuật. Chỉ tiếc, tất cả cũng chỉ là mong muốn viển vông mà thôi.

Mạnh mụ mụ cười nói: “Cô nương, mấy hôm nữa mẫu thân ngài sẽ về thăm, khi đó cô nương cũng có người đứng ra che chở rồi.”

Chân Phù liếc nhìn Mạnh mụ mụ, trong lòng thầm nghĩ bà ấy thật quá ngây thơ. Nhưng chuyện này cũng không thể trách Mạnh mụ mụ được. Bà ấy vốn là người hiền lành, đơn giản. Nghe nói năm xưa sinh con xong thì bị nhà chồng đuổi đi, không nơi nương tựa. Đúng lúc Chân gia cần tìm người nuôi trẻ, Thích thị thương tình cứu giúp, rồi để bà ấy theo hầu bên nàng cho tới nay.

Tuy là nhũ mẫu, nhưng từ nhỏ Chân Phù đã thân cận với Mạnh mụ mụ, trong lòng xem bà ấy chẳng khác nào mẫu thân. Đặc biệt là sau khi đến Thích gia, chỉ có Mạnh mụ mụ lúc nào cũng một lòng hướng về nàng, khiến mối quan hệ giữa hai người càng thêm gắn bó.

“Mụ mụ, gì mà có người che chở chứ. Mẫu thân của con giờ đã có đủ nhi nữ rồi, con còn tính là gì nữa. Mỗi lần bà ấy đến thăm, cob biết mình vẫn được nhớ tới là đã thấy đủ lắm rồi.” Chân Phù xoay lưng nói.

Mạnh mụ mụ vội lắc đầu, nói liền mấy câu: “Không phải đâu. Năm xưa phu nhân sinh cô nương xong, mong mỏi suốt 5 năm mới có được cô nương. Ngài ấy vui mừng lắm, đi đâu cũng bế theo ngài. Ngài có muốn sao trên trời, ngài ấy cũng sẵn sàng hái xuống cho ngài.”

Trong lòng Chân Phù thật ra vẫn thấp thỏm. Tỷ tỷ đã sớm xuất giá, mẫu  thân cũng lại gả. Ngoài việc thỉnh thoảng sai người mang vài bộ quần áo tới, cũng chẳng có gì đặc biệt. Thậm chí Thích thị còn theo trương phu rời đi ba năm, lần này trở về ra sao cũng chưa biết.

Huyên Thảo thấy vậy liền an ủi: “Cô nương đừng lo, nô tỳ đã bảo tức phụ của Lai Vượng ở nhà bếp chiên ít xương gà, lát nữa mang lại cho ngài, còn có rượu vang Cố phu nhân đưa, hôm nay vừa hay cho ngài đỡ thèm.”

“Có xương gà chiên giòn sao không sớm mang tới, ta thèm hương vị này lắm rồi.” Chân Phù vui mừng vỗ tay.

Mạnh mụ mụ nhìn cảnh ấy mà lòng chua xót. Cô nương nhà mình sinh ra ở gia tộc Chân gia hiển hách ở Vô Cực Trung Sơn như vậy. Tỷ tỷ thì gả vào Trương gia ở Thường Sơn, cũng là dòng họ lớn ở Hà Bắc. Ngay cả Thích thị lại gả cũng là Mạc gia làm Tiết độ sứ, sinh một nhi một nữ cũng là bảo bối của Mạc gia. Chỉ có nương của mình chịu khổ ở đây.

Thiếu than sưởi, thiếu áo mặc, dù cố ý hay vô tình cũng đều bị người ta hờ hững. Từ trước đến nay nàng luôn ăn chung bếp với mọi người, chưa từng được ưu ái riêng. Không giống Đường cô nương, thường xuyên còn được nấu riêng món ngon. Bởi vậy thỉnh thoảng ăn chút xương gà chiên giòn đã vui thành ra thế này.

Mạnh mụ mụ không nhịn được mà nói: “Nếu cô nương vẫn ở lại Chân gia thì tốt biết mấy, dù sao cũng là nhà mình.”

Chân Phù lắc đầu: “Khi phụ thân còn sống vốn thích tích trữ tài sản, nhưng đại ca lại trọng nghĩa khinh tài. Phụ thân trung thành với nhà Hán, huynh trưởng lại muốn lập riêng phe phái, họ luôn bất hòa. Khi phụ thân qua đời, mẫu thân đã nói chúng ta và đại ca không thân thiết, có gì phải ở lại đó.”

Năm ấy, Thích thị mới ngoài 30 tuổi. Quan hệ giữa bà và Chân Chiêu vốn nhạt nhòa, tuổi tác cũng chỉ hơn kém nhau vài năm, ở lại Chân gia để Chân Chiêu phụng dưỡng thì thật khó xử. Vì vậy bà quay về nhà mẹ đẻ là Thích gia.

Chân Phù kém huynh trưởng nhiều tuổi, cũng không có giỏi giao tiếp xã giao như tỷ tỷ, nàng cũng không có tự tin liên lạc với huynh trưởng. Dù có gửi thư thì sao chứ, cũng chỉ là đổi chỗ nương nhờ mà thôi.

Nàng là người có lòng tự trọng rất cao. Dù ở Thích gia hay ở bất cứ đâu, nàng cũng chưa từng đòi hỏi những thứ không thuộc về mình.

0 lượt thích

Bình Luận