Chỉ cần thân thể khỏe mạnh thì tinh thần con người sẽ tốt hơn nhiều. Thích thị không ngờ bản thân trước đây luôn bị bệnh hành hạ, lúc nào cũng mệt mỏi khó chịu, cả người rối bời. Nhưng bây giờ thì lại sạch sẽ, thoải mái và nhẹ nhõm hẳn ra.
Mạc Huy nghe vậy liền nói: “Ta thường nói nữ nhi trong nhà chỉ cần biết lo việc nhà, giữ nếp nhà, học mấy điều lễ phép, biết may vá là được. Nhưng đó là nói với người bình thường. Còn Phù tỷ nhi, ta thấy con bé là người có chí hướng.”
Chỉ có tính tình cứng cỏi thì chưa đủ, còn phải có bản lĩnh thì người khác mới thật lòng tôn trọng.
Thích thị nghe Mạc Huy khen nữ nhi mình cao như vậy, hiếm khi khiêm tốn một chút: “Có chí hướng gì đâu, cũng chỉ là biết chút ít bề ngoài thôi. Lão gia đừng khen đứa trẻ quá cao.”
“Nhưng là nữ nhi thì cũng không cần khoe khoang những việc này ra ngoài. Từ xưa làm đại phu cứu người đương nhiên là việc tốt, nhưng nếu để người khác biết quá nhiều, nổi danh quá thì dễ bị người ta gây khó dễ.” Mạc Huy nói.
Thích thị gật đầu: “Đương nhiên rồi. Năm xưa, Cố phu nhân cũng từng bị nhiều đại phu nói xấu, bảo bà ấy chỉ dựa vào miệng lưỡi để lừa nữ nhân thôi, rồi còn nói nữ nhân thì không thể xem bệnh chuẩn được. Lời lão gia là lời vàng lời ngọc, ta nhất định sẽ chuyển lại cho Phù tỷ nhi.”
Mạc Huy cười nói: “Cũng không cần nghiêm khắc như thế.”
Nếu cứ bó buộc khắp nơi, e rằng sẽ khiến Chân Phù cảm thấy bất tiện, như vậy không tốt. Người ta chỉ ở tạm Mạc phủ, nếu bị bó buộc khuôn phép quá thì sẽ khó xử.
Thích thị ở bên cạnh Mạc Huy nhiều năm nên phần nào hiểu được lòng ông ấy. Mạc gia tuy cùng một tộc với Mộ Dung thị, nhưng đã theo nếp sống người Hán từ lâu, trong xương tủy đề cao tam tòng tứ đức. Hai nữ nhi trước của Mạc Huy cũng đều là người rất nề nếp, hiền lành, nên ông ấy cũng mong Chân Phù sẽ được như vậy.
Ngoài chuyện đó ra thì Mạc Huy không nói gì thêm, cũng xem như khá thoải mái với Chân Phù. Dù sao, cô nương ở tuổi này, còn một năm nữa là đến tuổi cài trâm, có thể thành hôn rồi, cớ gì phải làm mất lòng người.
Nói đi cũng phải nói lại, từ sau khi Chân Phù đến Mạc gia, người vui mừng nhất thật ra là Mộ Dung Kỳ. Hắn ta luôn cho rằng phu nhân Xương Quốc Công không đồng ý cưới Chân biểu muội cho hắn ta là vì chê biểu muội mồ côi, không có chỗ dựa. Nay Chân Phù được Mạc gia nhận nuôi, vậy nghĩa là thân phận của nàng không còn là vấn đề nữa.
Mạc gia dù sao cũng là nhà có chức quyền. Mạc Huy làm quan lớn, có thực quyền trong tay.
Vì thế, Mộ Dung Kỳ lại đi tìm phu nhân Xương Quốc Công để thưa chuyện lần nữa. Phu nhân Xương Quốc Công cứ tưởng từ chối rồi thì hắn ta sẽ từ bỏ. Không ngờ đứa nhỏ này lại bướng bỉnh đến thế.
Tất cả cũng vì mê nhan sắc mà ra. Phu nhân Xương Quốc Công vốn định nổi giận, nhưng lại sợ ảnh hưởng tình cảm giữa mình và nhi tử, nên nghĩ ra một cách.
“Tin tức Tứ biểu muội Thích gia sẽ gả cho con đã lan truyền khắp nơi rồi, hôm qua Tam cữu cữu còn đến phủ ta một chuyến. Chúng ta không thể để người ta thất vọng. Nhưng con là con của ta, làm mẫu thân sao có thể nhìn con chịu khổ. Phù tỷ nhi xinh đẹp như thế, ai mà không thích. Nghe nói nó và Tứ muội muội của con cũng thân thiết. Chi bằng để hai đứa cùng vào cửa. từ bên ngoài nhìn vào truyền ra cũng là chuyện tốt Nga Hoàng Nữ Anh, huống chi chúng lại là biểu tỷ muội. Ta là cô mẫu kiêm di mẫu của họ, ở chỗ ta, chúng không phân lớn nhỏ.”
Hừ, một đứa bé gái mồ côi, tất nhiên là Chân Phù phải làm thiếp. Cho nó làm thiếp đã là may mắn rồi.
Cứ làm nhi tử vui trước đã. Đợi nha đầu kia gả vào, có đẹp đến đâu thì vài ba năm sau nhi tử chán, lúc ấy mình muốn hành hạ thế nào thì hành hạ.
Quả nhiên, Mộ Dung Kỳ nghe xong không chút nghi ngờ, chỉ hỏi: “Vậy Chân biểu muội có đồng ý không ạ?”
Phu nhân Xương Quốc Công cười nói: “Đứa ngốc này, con là Xương Quốc Công tương lai. Còn nó là ai? Một đứa bé mồ côi. Nó đâu phải nữ nhi của Mạc tiết độ sứ. Sau này vào phủ sinh một nhi một nữ, nhi tử tra là thiếu gia Quốc Công, nữ nhi cũng là tiểu thư quyền quý, có gì không tốt? Con yên tâm, ta cho nó sính lễ tuyệt đối giống nhau, không phân biệt.” Phu nhân Xương Quốc Công khéo léo nói như hoa.
Mộ Dung Kỳ nghe vậy càng tin tưởng, trong lòng chỉ nghĩ đến cảnh người mình ngày đêm mong nhớ cuối cùng cũng có thể vào phủ rồi.
Mộ Dung Kỳ vui vẻ rời đi, để lại phu nhân Xương Quốc Công đứng đó với gương mặt nặng như mây đen che kín trời.
Còn bên phía Chân Phù, Thích thị trở về U Châu, đang chuẩn bị tổ chức hội, cũng dẫn theo nữ nhi dạy dỗ cẩn thận. Việc quản lý gia đình mới là việc căn bản nhất phân biệt chủ mẫu và tiểu thư.
Thích thị trước kia ở Chân gia hay ở Mạc gia đều quản lý rất tốt. Bây giờ dạy kinh nghiệm đó lại cho Chân Phù, và hiển nhiên Chân Phù thông minh hơn bà nghĩ. Đặc biệt là việc gì cũng biết suy nghĩ, không làm bừa, hiểu việc theo đầu đuôi rõ ràng.
Nhưng làm người thì không phải cứng nhắc quá. Ví như, nếu thấy ai kiếm chút lợi nhỏ từ công việc, Chân Phù sẽ không lập tức trách cứ. Trước tiên nàng sẽ quan sát, thấy mấy người đó làm việc có hiệu quả, lợi ích họ lấy cũng không đáng bao nhiêu, thì nàng sẽ không nói nhiều.
Thích thị cười nói: “Như vậy rất tốt. Những người tính toán từng xu từng hào, lại muốn người khác hết lòng hết sức làm việc cho mình, là không thể được. Nhưng mà, chúng ta cũng không thể để họ lừa quá nhiều. Làm chủ tử mà cứ để người hầu lừa gạt thì người hầu cũng sẽ bắt chước, đợi đến lúc con phản ứng lại thì không kiểm soát nổi.”
“Đúng vậy, mẫu thân. Con cũng nghĩ như thế. Có thể ngầm cho phép người hầu kiếm chút lợi, nhưng không được coi chúng ta là ngu ngốc. Những người tự cho mình thông minh như vậy, thà không dùng, cũng không thể để họ tiếp tục.” Chân Phù nói.
Thích thị càng hài lòng, đây mới là đạo lý lâu dài. Trước kia bà cứ tưởng nữ nhi sống khuôn khổ quá, không chịu nổi hạt cát lọt vào mắt. Không ngờ Chân Phù lại giỏi điều hòa mọi việc như thế.
Nhưng bà vẫn hỏi thử: “Nếu một việc con chi ra 10 lượng bạc để hoàn thành, người khác chỉ chi 8 lượng bạc mà làm còn tốt hơn của con? Như vậy, con nên xử trí thế nào?”
“Nữ nhi nghĩ nếu lúc đó con bỏ ra 10 lượng bạc, ắt hẳn lúc đó có lý do của con, hoặc có lý do con quá vội vàng quyết định mà không hiểu quy tắc trong đó. Vì vậy, lần sau để tâm hơn nữa là được, cớ gì phải trừng phạt người hầu. Tiền lương nhiều ít cuối cùng cũng do chính con quyết định.” Chân Phù nói như vậy.
Thích thị hiểu, đây chính là khí chất của người cầm quyền. Không đổ lỗi lung tung, không làm việc tàn nhẫn đến mức dồn người khác vào đường cùng. Có tài năng, biết mềm biết cứng, thiện lương nhưng không yếu đuối, không để người khác xem thường, cũng không bức người ta đến chỗ chết.
Nhưng khi Trác ca nhi bị cảm lạnh, Thích thị muốn để Chân Phù chữa trị, thì Chân Phù lại từ chối.
“Cố tiên sinh từng nói với con rồi, nếu là nữ nhi do con sinh ra thì có thể chữa trị, nhưng ngoài ra, chỉ có thể chữa trị cho nữ tử, không thể chữa trị cho nam tử. Vì vậy, những loại sách y con học cũng phần lớn là loại phụ khoa cho nữ tử.” Chân Phù tỏ ra rất áy náy.
Trong nhà này, ngoài Thích thị thì Trác ca nhi coi như là người tốt với nàng nhất. Nhưng lời hứa của sư phụ, nàng tuyệt đối không thể phá vỡ.
Thích thị cũng không trách nữ nhi. Đúng như lời Chân Phù nói, gọi một đại phu đến cửa chữa bệnh cho Trác ca nhi vẫn rất thuận tiện. Nhưng Chân Phù tự cảm thấy có lỗi với Trác ca nhi. Vì vậy, nàng tự tay nấu trà gừng mang đến, còn ôm cậu bé, một chút cũng không sợ bị lây bệnh.
Trác ca nhi tuy không thân với nàng lắm, nhưng cũng không tránh né. Chân Phù thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm.
Hôm đó, trước cửa nhà họ Mạc xe ngựa tấp nập, người nhà họ Thích đến rất nhanh. Đường Anh cùng Thích tam nương và Thích tứ nướng ngồi cùng xe ngựa đến. Thích tam nương tinh mắt, vừa xuống xe đã nhìn thấy cổng lớn Mạc gia sơn son, hai con sư tử đá đứng sừng sững oai vệ.
Nàng ta vốn dĩ nghe nói biểu ca có ý với Chân Phù. Nay nhìn thấy Chân Phù ở trong dinh thự như vậy, liền nói: “Ta thấy Chân biểu muội đúng là quạ đen hoá thành phượng hoàng rồi.”
Thích tứ nương giả vờ không nghe thấy. Đường Anh thì chỉ biết thầm thở dài, miệng lưỡi Thích tam nương thật sự chẳng để ai yên.
Quạ đen hóa phượng hoàng gì chứ. Chân gia ở Trung Sơn Vô Cực vốn là gia tộc danh giá. Chỉ vì phụ thân mất sớm, mẫu thân lại gả, Chân biểu tỷ phải nương nhờ Thích gia, mới bị coi thấp hơn người khác. Bản thân mình cũng giống vậy, có lẽ trong mắt họ, mình cũng chỉ là một con quạ đen mà thôi.
Chưa kịp thương cảm xong thì người hầu đã dẫn mấy người đi vào. Chỉ thấy Thích phu nhân đã ngồi trong phòng khách. Bên cạnh bà là một cô nương búi tóc gọn gàng, tóc cài hoa đá đỏ, trên người là áo gấm dệt hoa bách điệp. Mỗi cử chỉ đều có phong thái của quý nữ.
Đây không phải Chân Phù thì là ai.
Thích thị đang giới thiệu với người khác: “Đây là nữ nhi của ta, Chân Phù.”
Thích tam nương khựng lại một chút. Thích tứ nương liền cười nói: “Tam tỷ, ta thấy Phù biểu tỷ không giống quạ đen đâu, ngược lại rất giống phượng hoàng.”
Thích tam nương hừ lạnh một tiếng.
Chân Phù bước lên hành lễ với mọi người. Nhưng khi nhìn thấy Thích lão phu nhân và ba người cữu mẫu của mình, nàng vẫn cười lễ phép, nhưng nụ cười không chạm đến mắt. Ba vị cữu mẫu này của nàng, đại cữu mẫu thì keo kiệt, hay bắt nạt kẻ yếu. Nhị cữu mẫu thì cao ngạo, nhìn ai cũng không vừa mắt, ngoài miệng thì giả bộ đoan trang. Tam cữu mẫu đỡ hơn chút, nhưng luôn coi nữ nhi mình như vàng ngọc, còn nữ nhi nhà khác thì như bùn đất.
Hôm nay có thể đến đây, phần lớn là những người có giao tình với Mạc gia, hoặc muốn dựa hơi. Họ đương nhiên biết Chân Phù là con riêng của Thích thị và trượng phu trước, nhưng vẫn cứ khen nàng là hiền thục, đoan trang, xinh đẹp, hiểu lễ nghĩa.
Chân Phù không vì những lời khen mà choáng ngợp. Nàng hiểu rất rõ, khi còn sống nhờ ở Thích gia, dù có đẹp đến đâu, chỉ cần người ta nghe về thân thế của mình thì vẫn sẽ bị xem thường.
“Mạc phu nhân, ta nghe nói ở Cô Tô có một vị Lục đạo sĩ rất giỏi xem tướng. Đã đến tận U Châu rồi, sao ngài không mời ông ta đến để chúng ta mở rộng tầm mắt? Ta còn đưa cả Hoàn Nhi nhà ta theo đây. Nó dạo này không được may mắn.” Một vị phu nhân lo lắng nói với Thích thị.
Thích thị tỏ ra rất hứng thú: “Vậy sao? Tiếc là ta không rành chuyện này lắm. Nếu thật lợi hại như thế, không biết ta có mời được không?”
“Phu nhân nói đùa rồi, nếu phu nhân đều mời không đến, thì chúng ta càng không có mặt mũi.”
Nói xong, cũng có các phu nhân khác hùa theo để Thích thị đi mời người. Bà đành phải dùng thiệp của Mạc Huy đi mời vị đạo sĩ kia. Mắt Chân Phù sáng lên, rồi tiếp tục tự nhiên phụ giúp Thích thị tiếp đón khách.
Bên ngoài có người báo Tuần vương phi đến. Thích thị liền dẫn nữ nhi ra cửa nghênh đón. Vị Tuần vương phi này mới theo trượng phu đến U Châu, đang là lúc chiêu mộ quan viên địa phương, đến đây cũng là để chiêu mộ Mạc gia.
Thích thị từng theo Mạc Huy đi giao tiếp nhiều lần, thường xuyên qua lại với các quan gia, dù gặp Tuần vương phi cũng không tự ti, không nịnh bợ, không rối loạn tay chân. Mọi hành xử đều vừa phải, rất đúng mực.
Còn Chân Phù đương nhiên sẽ không cố ý thể hiện bản thân. Nàng luôn ghi nhớ mình không phải nữ nhi của Mạc gia. Dù Mạc thúc phụ rất tốt, sẽ chuẩn bị cho nàng một phần hồi môn, nhưng nàng không thể ngang nhiên xem mình là nữ nhi của Mạc gia.
Biểu hiện của nữ nhi khiến Thích thị cảm thấy không đủ nổi bật, bèn len lén nói nhỏ với Chân Phù: “Hôm nay có nhiều phu nhân như vậy, con nhất định phải biểu hiện cho tốt. Sau này cả đời con mới có chỗ dựa.”
Giống như Mạnh mụ mụ, Thích thị vội vàng đón nữ nhi đến, cũng vì nàng đã 14 tuổi rồi, đã đến tuổi cài trâm, hôn sự vẫn chưa có ai định đoạt.
Chân Phù nhỏ giọng giải thích: “Hôm nay chủ yếu là xem tướng. Nếu con quá nổi bật, người ta lại nghĩ là mẫu thân sắp đặt.”
“Cũng có lý.” Thích thị thở dài, thực ra bả không quá để tâm chuyện của phu nhân Xương Quốc Công. Trong mắt bà, tìm cho nữ nhi một cuộc hôn nhân tốt mới là quan trọng nhất.
Nhưng Chân Phù lại không nghĩ thế. Bị phu nhân Xương Quốc Công mượn chuyện chỉ cây dâu mà mắng cây hòe để sỉ nhục. Nếu không phản kích một lần, trong lòng nàng cũng không cam tâm,
Cùng lúc, bên ngoài có người báo phu nhân Xương Quốc Công đến.
Mạc Huy nghe vậy liền nói: “Ta thường nói nữ nhi trong nhà chỉ cần biết lo việc nhà, giữ nếp nhà, học mấy điều lễ phép, biết may vá là được. Nhưng đó là nói với người bình thường. Còn Phù tỷ nhi, ta thấy con bé là người có chí hướng.”
Chỉ có tính tình cứng cỏi thì chưa đủ, còn phải có bản lĩnh thì người khác mới thật lòng tôn trọng.
Thích thị nghe Mạc Huy khen nữ nhi mình cao như vậy, hiếm khi khiêm tốn một chút: “Có chí hướng gì đâu, cũng chỉ là biết chút ít bề ngoài thôi. Lão gia đừng khen đứa trẻ quá cao.”
“Nhưng là nữ nhi thì cũng không cần khoe khoang những việc này ra ngoài. Từ xưa làm đại phu cứu người đương nhiên là việc tốt, nhưng nếu để người khác biết quá nhiều, nổi danh quá thì dễ bị người ta gây khó dễ.” Mạc Huy nói.
Thích thị gật đầu: “Đương nhiên rồi. Năm xưa, Cố phu nhân cũng từng bị nhiều đại phu nói xấu, bảo bà ấy chỉ dựa vào miệng lưỡi để lừa nữ nhân thôi, rồi còn nói nữ nhân thì không thể xem bệnh chuẩn được. Lời lão gia là lời vàng lời ngọc, ta nhất định sẽ chuyển lại cho Phù tỷ nhi.”
Mạc Huy cười nói: “Cũng không cần nghiêm khắc như thế.”
Nếu cứ bó buộc khắp nơi, e rằng sẽ khiến Chân Phù cảm thấy bất tiện, như vậy không tốt. Người ta chỉ ở tạm Mạc phủ, nếu bị bó buộc khuôn phép quá thì sẽ khó xử.
Thích thị ở bên cạnh Mạc Huy nhiều năm nên phần nào hiểu được lòng ông ấy. Mạc gia tuy cùng một tộc với Mộ Dung thị, nhưng đã theo nếp sống người Hán từ lâu, trong xương tủy đề cao tam tòng tứ đức. Hai nữ nhi trước của Mạc Huy cũng đều là người rất nề nếp, hiền lành, nên ông ấy cũng mong Chân Phù sẽ được như vậy.
Ngoài chuyện đó ra thì Mạc Huy không nói gì thêm, cũng xem như khá thoải mái với Chân Phù. Dù sao, cô nương ở tuổi này, còn một năm nữa là đến tuổi cài trâm, có thể thành hôn rồi, cớ gì phải làm mất lòng người.
Nói đi cũng phải nói lại, từ sau khi Chân Phù đến Mạc gia, người vui mừng nhất thật ra là Mộ Dung Kỳ. Hắn ta luôn cho rằng phu nhân Xương Quốc Công không đồng ý cưới Chân biểu muội cho hắn ta là vì chê biểu muội mồ côi, không có chỗ dựa. Nay Chân Phù được Mạc gia nhận nuôi, vậy nghĩa là thân phận của nàng không còn là vấn đề nữa.
Mạc gia dù sao cũng là nhà có chức quyền. Mạc Huy làm quan lớn, có thực quyền trong tay.
Vì thế, Mộ Dung Kỳ lại đi tìm phu nhân Xương Quốc Công để thưa chuyện lần nữa. Phu nhân Xương Quốc Công cứ tưởng từ chối rồi thì hắn ta sẽ từ bỏ. Không ngờ đứa nhỏ này lại bướng bỉnh đến thế.
Tất cả cũng vì mê nhan sắc mà ra. Phu nhân Xương Quốc Công vốn định nổi giận, nhưng lại sợ ảnh hưởng tình cảm giữa mình và nhi tử, nên nghĩ ra một cách.
“Tin tức Tứ biểu muội Thích gia sẽ gả cho con đã lan truyền khắp nơi rồi, hôm qua Tam cữu cữu còn đến phủ ta một chuyến. Chúng ta không thể để người ta thất vọng. Nhưng con là con của ta, làm mẫu thân sao có thể nhìn con chịu khổ. Phù tỷ nhi xinh đẹp như thế, ai mà không thích. Nghe nói nó và Tứ muội muội của con cũng thân thiết. Chi bằng để hai đứa cùng vào cửa. từ bên ngoài nhìn vào truyền ra cũng là chuyện tốt Nga Hoàng Nữ Anh, huống chi chúng lại là biểu tỷ muội. Ta là cô mẫu kiêm di mẫu của họ, ở chỗ ta, chúng không phân lớn nhỏ.”
Hừ, một đứa bé gái mồ côi, tất nhiên là Chân Phù phải làm thiếp. Cho nó làm thiếp đã là may mắn rồi.
Cứ làm nhi tử vui trước đã. Đợi nha đầu kia gả vào, có đẹp đến đâu thì vài ba năm sau nhi tử chán, lúc ấy mình muốn hành hạ thế nào thì hành hạ.
Quả nhiên, Mộ Dung Kỳ nghe xong không chút nghi ngờ, chỉ hỏi: “Vậy Chân biểu muội có đồng ý không ạ?”
Phu nhân Xương Quốc Công cười nói: “Đứa ngốc này, con là Xương Quốc Công tương lai. Còn nó là ai? Một đứa bé mồ côi. Nó đâu phải nữ nhi của Mạc tiết độ sứ. Sau này vào phủ sinh một nhi một nữ, nhi tử tra là thiếu gia Quốc Công, nữ nhi cũng là tiểu thư quyền quý, có gì không tốt? Con yên tâm, ta cho nó sính lễ tuyệt đối giống nhau, không phân biệt.” Phu nhân Xương Quốc Công khéo léo nói như hoa.
Mộ Dung Kỳ nghe vậy càng tin tưởng, trong lòng chỉ nghĩ đến cảnh người mình ngày đêm mong nhớ cuối cùng cũng có thể vào phủ rồi.
Mộ Dung Kỳ vui vẻ rời đi, để lại phu nhân Xương Quốc Công đứng đó với gương mặt nặng như mây đen che kín trời.
Còn bên phía Chân Phù, Thích thị trở về U Châu, đang chuẩn bị tổ chức hội, cũng dẫn theo nữ nhi dạy dỗ cẩn thận. Việc quản lý gia đình mới là việc căn bản nhất phân biệt chủ mẫu và tiểu thư.
Thích thị trước kia ở Chân gia hay ở Mạc gia đều quản lý rất tốt. Bây giờ dạy kinh nghiệm đó lại cho Chân Phù, và hiển nhiên Chân Phù thông minh hơn bà nghĩ. Đặc biệt là việc gì cũng biết suy nghĩ, không làm bừa, hiểu việc theo đầu đuôi rõ ràng.
Nhưng làm người thì không phải cứng nhắc quá. Ví như, nếu thấy ai kiếm chút lợi nhỏ từ công việc, Chân Phù sẽ không lập tức trách cứ. Trước tiên nàng sẽ quan sát, thấy mấy người đó làm việc có hiệu quả, lợi ích họ lấy cũng không đáng bao nhiêu, thì nàng sẽ không nói nhiều.
Thích thị cười nói: “Như vậy rất tốt. Những người tính toán từng xu từng hào, lại muốn người khác hết lòng hết sức làm việc cho mình, là không thể được. Nhưng mà, chúng ta cũng không thể để họ lừa quá nhiều. Làm chủ tử mà cứ để người hầu lừa gạt thì người hầu cũng sẽ bắt chước, đợi đến lúc con phản ứng lại thì không kiểm soát nổi.”
“Đúng vậy, mẫu thân. Con cũng nghĩ như thế. Có thể ngầm cho phép người hầu kiếm chút lợi, nhưng không được coi chúng ta là ngu ngốc. Những người tự cho mình thông minh như vậy, thà không dùng, cũng không thể để họ tiếp tục.” Chân Phù nói.
Thích thị càng hài lòng, đây mới là đạo lý lâu dài. Trước kia bà cứ tưởng nữ nhi sống khuôn khổ quá, không chịu nổi hạt cát lọt vào mắt. Không ngờ Chân Phù lại giỏi điều hòa mọi việc như thế.
Nhưng bà vẫn hỏi thử: “Nếu một việc con chi ra 10 lượng bạc để hoàn thành, người khác chỉ chi 8 lượng bạc mà làm còn tốt hơn của con? Như vậy, con nên xử trí thế nào?”
“Nữ nhi nghĩ nếu lúc đó con bỏ ra 10 lượng bạc, ắt hẳn lúc đó có lý do của con, hoặc có lý do con quá vội vàng quyết định mà không hiểu quy tắc trong đó. Vì vậy, lần sau để tâm hơn nữa là được, cớ gì phải trừng phạt người hầu. Tiền lương nhiều ít cuối cùng cũng do chính con quyết định.” Chân Phù nói như vậy.
Thích thị hiểu, đây chính là khí chất của người cầm quyền. Không đổ lỗi lung tung, không làm việc tàn nhẫn đến mức dồn người khác vào đường cùng. Có tài năng, biết mềm biết cứng, thiện lương nhưng không yếu đuối, không để người khác xem thường, cũng không bức người ta đến chỗ chết.
Nhưng khi Trác ca nhi bị cảm lạnh, Thích thị muốn để Chân Phù chữa trị, thì Chân Phù lại từ chối.
“Cố tiên sinh từng nói với con rồi, nếu là nữ nhi do con sinh ra thì có thể chữa trị, nhưng ngoài ra, chỉ có thể chữa trị cho nữ tử, không thể chữa trị cho nam tử. Vì vậy, những loại sách y con học cũng phần lớn là loại phụ khoa cho nữ tử.” Chân Phù tỏ ra rất áy náy.
Trong nhà này, ngoài Thích thị thì Trác ca nhi coi như là người tốt với nàng nhất. Nhưng lời hứa của sư phụ, nàng tuyệt đối không thể phá vỡ.
Thích thị cũng không trách nữ nhi. Đúng như lời Chân Phù nói, gọi một đại phu đến cửa chữa bệnh cho Trác ca nhi vẫn rất thuận tiện. Nhưng Chân Phù tự cảm thấy có lỗi với Trác ca nhi. Vì vậy, nàng tự tay nấu trà gừng mang đến, còn ôm cậu bé, một chút cũng không sợ bị lây bệnh.
Trác ca nhi tuy không thân với nàng lắm, nhưng cũng không tránh né. Chân Phù thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm.
Hôm đó, trước cửa nhà họ Mạc xe ngựa tấp nập, người nhà họ Thích đến rất nhanh. Đường Anh cùng Thích tam nương và Thích tứ nướng ngồi cùng xe ngựa đến. Thích tam nương tinh mắt, vừa xuống xe đã nhìn thấy cổng lớn Mạc gia sơn son, hai con sư tử đá đứng sừng sững oai vệ.
Nàng ta vốn dĩ nghe nói biểu ca có ý với Chân Phù. Nay nhìn thấy Chân Phù ở trong dinh thự như vậy, liền nói: “Ta thấy Chân biểu muội đúng là quạ đen hoá thành phượng hoàng rồi.”
Thích tứ nương giả vờ không nghe thấy. Đường Anh thì chỉ biết thầm thở dài, miệng lưỡi Thích tam nương thật sự chẳng để ai yên.
Quạ đen hóa phượng hoàng gì chứ. Chân gia ở Trung Sơn Vô Cực vốn là gia tộc danh giá. Chỉ vì phụ thân mất sớm, mẫu thân lại gả, Chân biểu tỷ phải nương nhờ Thích gia, mới bị coi thấp hơn người khác. Bản thân mình cũng giống vậy, có lẽ trong mắt họ, mình cũng chỉ là một con quạ đen mà thôi.
Chưa kịp thương cảm xong thì người hầu đã dẫn mấy người đi vào. Chỉ thấy Thích phu nhân đã ngồi trong phòng khách. Bên cạnh bà là một cô nương búi tóc gọn gàng, tóc cài hoa đá đỏ, trên người là áo gấm dệt hoa bách điệp. Mỗi cử chỉ đều có phong thái của quý nữ.
Đây không phải Chân Phù thì là ai.
Thích thị đang giới thiệu với người khác: “Đây là nữ nhi của ta, Chân Phù.”
Thích tam nương khựng lại một chút. Thích tứ nương liền cười nói: “Tam tỷ, ta thấy Phù biểu tỷ không giống quạ đen đâu, ngược lại rất giống phượng hoàng.”
Thích tam nương hừ lạnh một tiếng.
Chân Phù bước lên hành lễ với mọi người. Nhưng khi nhìn thấy Thích lão phu nhân và ba người cữu mẫu của mình, nàng vẫn cười lễ phép, nhưng nụ cười không chạm đến mắt. Ba vị cữu mẫu này của nàng, đại cữu mẫu thì keo kiệt, hay bắt nạt kẻ yếu. Nhị cữu mẫu thì cao ngạo, nhìn ai cũng không vừa mắt, ngoài miệng thì giả bộ đoan trang. Tam cữu mẫu đỡ hơn chút, nhưng luôn coi nữ nhi mình như vàng ngọc, còn nữ nhi nhà khác thì như bùn đất.
Hôm nay có thể đến đây, phần lớn là những người có giao tình với Mạc gia, hoặc muốn dựa hơi. Họ đương nhiên biết Chân Phù là con riêng của Thích thị và trượng phu trước, nhưng vẫn cứ khen nàng là hiền thục, đoan trang, xinh đẹp, hiểu lễ nghĩa.
Chân Phù không vì những lời khen mà choáng ngợp. Nàng hiểu rất rõ, khi còn sống nhờ ở Thích gia, dù có đẹp đến đâu, chỉ cần người ta nghe về thân thế của mình thì vẫn sẽ bị xem thường.
“Mạc phu nhân, ta nghe nói ở Cô Tô có một vị Lục đạo sĩ rất giỏi xem tướng. Đã đến tận U Châu rồi, sao ngài không mời ông ta đến để chúng ta mở rộng tầm mắt? Ta còn đưa cả Hoàn Nhi nhà ta theo đây. Nó dạo này không được may mắn.” Một vị phu nhân lo lắng nói với Thích thị.
Thích thị tỏ ra rất hứng thú: “Vậy sao? Tiếc là ta không rành chuyện này lắm. Nếu thật lợi hại như thế, không biết ta có mời được không?”
“Phu nhân nói đùa rồi, nếu phu nhân đều mời không đến, thì chúng ta càng không có mặt mũi.”
Nói xong, cũng có các phu nhân khác hùa theo để Thích thị đi mời người. Bà đành phải dùng thiệp của Mạc Huy đi mời vị đạo sĩ kia. Mắt Chân Phù sáng lên, rồi tiếp tục tự nhiên phụ giúp Thích thị tiếp đón khách.
Bên ngoài có người báo Tuần vương phi đến. Thích thị liền dẫn nữ nhi ra cửa nghênh đón. Vị Tuần vương phi này mới theo trượng phu đến U Châu, đang là lúc chiêu mộ quan viên địa phương, đến đây cũng là để chiêu mộ Mạc gia.
Thích thị từng theo Mạc Huy đi giao tiếp nhiều lần, thường xuyên qua lại với các quan gia, dù gặp Tuần vương phi cũng không tự ti, không nịnh bợ, không rối loạn tay chân. Mọi hành xử đều vừa phải, rất đúng mực.
Còn Chân Phù đương nhiên sẽ không cố ý thể hiện bản thân. Nàng luôn ghi nhớ mình không phải nữ nhi của Mạc gia. Dù Mạc thúc phụ rất tốt, sẽ chuẩn bị cho nàng một phần hồi môn, nhưng nàng không thể ngang nhiên xem mình là nữ nhi của Mạc gia.
Biểu hiện của nữ nhi khiến Thích thị cảm thấy không đủ nổi bật, bèn len lén nói nhỏ với Chân Phù: “Hôm nay có nhiều phu nhân như vậy, con nhất định phải biểu hiện cho tốt. Sau này cả đời con mới có chỗ dựa.”
Giống như Mạnh mụ mụ, Thích thị vội vàng đón nữ nhi đến, cũng vì nàng đã 14 tuổi rồi, đã đến tuổi cài trâm, hôn sự vẫn chưa có ai định đoạt.
Chân Phù nhỏ giọng giải thích: “Hôm nay chủ yếu là xem tướng. Nếu con quá nổi bật, người ta lại nghĩ là mẫu thân sắp đặt.”
“Cũng có lý.” Thích thị thở dài, thực ra bả không quá để tâm chuyện của phu nhân Xương Quốc Công. Trong mắt bà, tìm cho nữ nhi một cuộc hôn nhân tốt mới là quan trọng nhất.
Nhưng Chân Phù lại không nghĩ thế. Bị phu nhân Xương Quốc Công mượn chuyện chỉ cây dâu mà mắng cây hòe để sỉ nhục. Nếu không phản kích một lần, trong lòng nàng cũng không cam tâm,
Cùng lúc, bên ngoài có người báo phu nhân Xương Quốc Công đến.