“Thật đấy, Phù tỷ nhi, lúc di mẫu của con ngã xuống, ta đã nghĩ bà ta chết quách đi cho xong. Ngay trước mặt ta mà bà ta còn dám mở miệng muốn con làm thiếp, thực sự là làm nhục chúng ta quá. Con nói xem, mẫu thân nghĩ vậy có phải quá độc ác rồi không?” Thích thị tức giận nói.
Chân Phù lắc đầu: “Có thù không báo mới không phải quân tử. Chỉ là bây giờ thân phận của họ đã mất hết, không còn chỗ dựa. Như vậy, chúng ta cứ sống tốt cuộc sống của mình là được rồi.”
Thích thị cũng thấy hả giận, lại nói: “Mẫu thân đã bảo người mang vải đến may đồ cho con rồi, con đừng từ chối. Cũng là thúc phụ của con bảo ta may thêm cho con vài bộ. Khi nào có đồ mới thì con hãy theo ta ra ngoài một chuyến. Con lớn rồi, cứ ở nhà mãi cũng không hay.”
“Vâng.” Chân Phù cũng không thấy xấu hổ. Nàng đã sắp 15 tuổi, chuyện hôn nhân chưa yên ổn khiến mẫu thân luôn lo lắng. Nhưng nàng vẫn nói: “Mẫu thân, vị đạo trưởng kia đã giúp giải quyết tình cảnh của con, nhưng lời nói có phải quá khoa trương không? Nào là con có mệnh Công chúa, lại nói tương lai phú quý khó lường. Như vậy cũng nói quá, không phải con đã bảo ngài chỉ cần nói con có mệnh gả vương tôn thôi là được rồi sao.”
Thích thị vội kêu oan: “Đó đâu phải lời ta nói, là ông ta lắm miệng tự nói đấy chứ.”
Chân Phù không biết nói gì nữa? Chỉ thầm nghĩ có tiền thật đúng là sai khiến được ma quỷ.
Đúng rồi, nàng còn muốn đi gặp Cố tiên sinh: “Bây giờ nữ nhi rất muốn đi gặp Cố tiên sinh. Năm đó khi con đến kỳ kinh nguyệt, suýt chết khiếp, chính là Cố tiên sinh đã dạy con. Ngài ấy tuy bình thường ít cười, nhưng những bản lĩnh của con đều do ngài ấy dạy cả.”
Thích thị tất nhiên đồng ý.
Ngày hôm sau, Chân Phù mang theo bốn loại bánh, dẫn theo Mạnh mụ mụ cùng vài người nữa đến nhà Cố tiên sinh. Tuy Cố tiên sinh từng chịu cảnh loạn lạc khi còn trẻ, gia đình sa sút, bản thân lại lớn tuổi, nhưng nhờ hành nghề đại phu nên cũng tích góp được không ít của cải.
Như lời Mạnh mụ mụ nói, làm đại phu thì hiếm có ai nghèo.
Cố tiên sinh ở trong ngõ nhỏ Đinh Hương, toà nhà của bà ấy có vài mẫu đất bên cạnh để trồng dược liệu. Vừa đến cổng hẻm, dường như đã ngửi thấy mùi cay nồng của xương bồ. Xương bồ được trồng sau tiết Đông Chí, thường bắt đầu sinh trưởng sau 57 ngày kể từ Đông Chí, giờ phơi chắc là của năm cũ.
Cũng dễ hiểu thôi, đầu mùa xuân trời còn lạnh, vừa qua cơn rét đậm, người bị cảm phong hàn ho nhiều đặc biệt nhiều.
Người mở cửa là một lão bộc. Mạnh mụ mụ liền bước lên nói: “Cô nương nhà chúng ta là đồ đệ của phu nhân các ngươi, họ Chân. Xin vào báo lại một tiếng.”
Lão bộc thấy người đến tuy toàn là nữ nhân nhưng cách ăn mặc có vẻ là nhà khá giả nên không dám chậm trễ, vội vào trong, lát sau có một thiếu nữ ra đón.
Thiếu nữ tuy mặc áo váy vải thô, nhưng vẫn không che được vẻ xinh đẹp. Nàng ta thấy Chân Phù thì rất vui: “Chân cô nương, tiên sinh đang đợi ngươi đấy. Đi thôi, ta dẫn ngươi vào.”
“Chu tỷ tỷ dạo này vẫn khỏe chứ?” Chân Phù khoác tay nàng ta đi vào. Chu Thất Xảo cũng là 5 năm trước đến bên cạnh Cố tiên sinh làm đồ đệ, nhưng nàng ta lớn hơn Chân Phù 3 tuổi, đã 17 tuổi rồi.
Chu Thất Xảo cười nói: “Ta vẫn vậy thôi, so với ngươi thì kém xa. Ngươi tuy không ở bên tiên sinh, nhưng luôn có ngộ tính cao hơn ta.”
Điều này cũng đúng, Chân Phù biết chữ còn Chu Thấy Xảo thì không, chỉ riêng điểm này đã cao hơn một bậc rồi. Trí nhớ của Chân Phù lại đặc biệt tốt, sách y trong tay nàng thường chưa đến 10 ngày đã có thể thuộc làu.
Nhưng Chân Phù lại nghĩ Chu Thất Xảo ở bên Cố tiên sinh tiếp xúc với bệnh nhân nhiều hơn, bản thân nàng chưa chắc bây giờ còn ưu thế. Nghề y xem bệnh cũng cần kinh nghiệm, đôi khi kinh nghiệm còn quan trọng hơn xem sách.
Đang suy nghĩ thì nàng đã nhìn thấy Cố tiên sinh. Tuy bà ấy đã hơn 80 tuổi, mặc áo rộng thùng thình, thân hình hơi gầy nhưng lại có vẻ nhanh nhẹn. Vừa thấy Chân Phù, bà ấy liền vẫy tay, nói nhanh: “Vậy là ổn rồi, theo mẫu thân con thì cái gì cũng tốt hơn rồi.”
“Đúng vậy, bây giờ con ở Mạc phủ. Nếu sau này người cần tìm con thì cứ tới Mạc gia là được. Phải rồi, nay con tới để riêng hỏi người. Thủ pháp châm cứu con đã học gần hết rồi, huyệt vị cũng hiểu biết rất nhiều.” Chân Phù vẫn muốn nâng cao y thuật của mình trong cơ hội tiếp xúc có hạn.
Cố tiên sinh rất thích điểm này ở nàng. Những cô nương khác thường dễ xao nhãng, còn nàng đã làm việc thì ít khi phân tâm.
Hai thầy trò không hề hỏi thăm chuyện cũ, lập tức bàn về bệnh án. Tuy Cố tiên sinh tuổi lớn như vậy nhưng mỗi ngày có rất nhiều người tìm đến trị bệnh, không đếm xuể. Vì thế, mỗi khi có một bệnh nhân bước vào, Chân Phù phải nhanh chóng ghi nhớ tình trạng bệnh nhân. Cố tiên sinh không bao giờ làm ra vẻ thần bí, dạy là học từ việc làm.
Ngoài phần lớn là các bệnh về kỳ kinh, còn có người bị trật khớp, phải khiêng bằng cáng đến nhờ chữa. Thậm chí có người bị lạnh cũng đến để bà ấy cũng kê thuốc.
Chân Phù thắc mắc hỏi: “Nếu bị trật khớp mà còn đi đường xa, lỡ như lúc xóc nảy làm đứt chân thật thì phải làm sao?”
“Nhưng nàng ấy cũng không thể đi tìm nam đại phu xem được.” Cố tiên sinh nói trúng điểm mấu chốt.
Chân Phù chỉ đành chờ người tiếp theo bước vào. Người này trước đã đến khám hai lần, hành kinh đã được 4 năm. Mỗi lần hành kinh, ở ngực có cục nhỏ to không đều, mạch chậm, lưỡi đỏ. Cố tiên sinh chẩn đoán là can uất, đã kê đơn.
Lần này, Cố tiên sinh thấy ngực nàng ta đã đỡ hơn nhiều, bèn nói: “Lần này ta kê thêm đơn khác, có xuyên bối mẫu, chế thủ ô, hoàng kỳ, nhân sâm…”
Cô nương kia vô cùng cảm kích, lúc ra về còn khom người cảm ơn Cố tiên sinh.
Thỉnh thoảng, bên ngoài có lão bộc lên tiếng: “Phu nhân, hàng xóm bên cạnh mời ngài qua xem bệnh. Họ nói công tử nhà họ thở rất yếu rồi, gần đây chỉ có ngài là đại phu, nói ngài đừng thấy chết mà không cứu.”
Cố tiên sinh bĩu môi: “Nói với họ, lão thân trước nay có quy tắc là không chữa cho nam nhân. Người tiếp theo, vào đi.”
Chân Phù không cảm thấy lạ, vì nàng đã biết quy tắc này từ lâu. Vì vậy, nàng tiếp tục đứng cạnh Cố tiên sinh để hỗ trợ khám bệnh. Nàng càng làm càng thuận lợi, chỉ tiếc không thể ở lại để xem thêm 20 bệnh nhân nữa cho xong một lượt.
Vẫn là Cố tiên sinh nói: “Đến giờ ăn trưa rồi. Con đi ăn trước, ăn xong rồi quay lại.”
Lúc này Chân Phù mới ra ngoài ăn vội mấy miếng. Khi chuẩn bị quay lại, nàng lại bất ngờ thấy Chu Thất Xảo từ ngoài chạy vào. Thấy Chân Phù, Chu Thất Xảo có chút hoảng hốt, cho rằng nàng đã phát hiện ra gì, vội vã một mặt van nài.
“Muội muội tốt của ta, ta cũng không biết vì sao tiên sinh chỉ chữa bệnh cho nữ nhân, mà không để ý nam nhân sống chết. Chẳng lẽ nam nhân không phải người sao? Ta mới ra ngoài chữa trị cho người ta, ngươi nhất định đừng nói với tiên sinh nhé.”
Chân Phù cau mày: “Nếu tiên sinh không thích, tỷ không nên như vậy.”
“Nhưng ta không thể thấy người ta sắp chết mà không cứu được…” Chu Thất Xảo nói.
Chân Phù lắc đầu: “Nếu tiên sinh không hỏi ta thì ta sẽ không nói. Nhưng nếu người hỏi, ta cũng sẽ không giấu.”
Trong mắt nàng, có một số việc như người hầu tham lợi nhỏ, nàng có thể bỏ qua, vì họ cũng chỉ mượn danh nàng mà kiếm lợi. Nhưng chuyện này khác, họ là đồ đệ của Cố tiên sinh, được bà ấy tận tình chỉ dạy. Làm như vậy sau lưng bà ấy chẳng khác nào phản bội, nàng không thể chấp nhận.
Chu Thất Xảo nói tiếp: “Chân cô nương, tiên sinh tuổi lớn rồi. Trước đây người bị nam nhân phụ bạc nên mới ghét nam nhân. Nhưng chúng ta cũng có lòng thương người. Chẳng lẽ sau này ngươi gả người, phu quân bị bệnh mà ngươi lại có tay nghề mà không cứu, cứ nhìn hắn đi vào chỗ chết sao?”
“Đã lập quy tắc thì sao lại phá? Nếu ta không làm được thì ta sẽ không học nữa.” Chân Phù không bao giờ tự phá lệ cho mình.
Trừ khi nàng từ bỏ không học nữa, ngay từ đầu khi Cố tiên sinh nói quy tắc này, nếu nàng thấy không đạt điều kiện thì không học. Con người không thể vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia.
…
Trở lại chỗ Cố đại phu, vừa lúc có một người bệnh vừa rời đi, kỳ lạ là chỉ có thể ngửa mà không thể cúi. Chân Phù nói: “Vậy thì trị liệu thế nào? Đây đúng là bệnh lạ.”
Cố đại phu đáp: “Ta cởi hết quần áo của nàng ta, chỉ còn lại yếm, nàng ta lập tức dùng tay chống đứng dậy vì quá sợ xấu hổ.”
“Sao lại đến mức ấy?” Chân Phù không hiểu.
Cố đại phu giải thích: “Con biết vì sao ta lập quy tắc là không trị bệnh cho nam tử không? Chính là vì như vậy. Trước đây thường có câu “thà chữa mười nam, còn hơn chữa một nữ”, cũng vì chịu lễ nghi nam nữ. Ta từng sống ở nông thôn thấy một quả phụ họ Mã. Vì là quả phụ, ngực mọc mụn nhọt lở loét, chính vì không cho nam đại phu khám bệnh, cuối cùng mất mạng vì vậy. Ngay cả nhà giàu, không phải cách một lớp lụa thì cũng là bắt mạch theo dây tơ, không thể vọng văn vấn thiết, thì khám bệnh cái gì chứ?”
“Ngay cả Gia Anh công chúa trong hoàng cung cũng từng nằm liệt giường, vì giữ lễ nên không chịu để nam ngự y khám, mãi đến khi mời ta vào cung, mới biết chỉ là khí huyết yếu. Nam đại phu thì vô số, chỉ một người bệnh nam cũng có thể mời mười đại phu. Nhưng nữ đại phu thật sự biết nghề thì hiếm, đa số chỉ là bà đỡ, chẳng biết rõ bệnh. Ta tuy có chút danh tiếng, không thể chữa hết cho nữ nhân trong thiên hạ, nhưng ít ra thấy được ai thì cứu người ấy.”
Chân Phù cuối cùng cũng hiểu ra đạo lý này. Là nữ tử đi ra khỏi cửa để khám bệnh đã cần rất nhiều dũng khí. Cố tiên sinh đã lớn tuổi nên không còn đi khám bên ngoài. Những bệnh nhân nữ đến đây thường bệnh đã nặng từ lâu, chịu đựng đến không nổi mới đi tìm. Vì họ bị lễ nghi trói buộc, không dám thoải mái bà ấy là nữ đại phu mà cởi bỏ áo quần, thậm chí để Cố đại phu sờ khối u trên người, hoặc xem chỗ kín đáo.
Trong khi đó, nam tử thì chẳng phải kiêng kỵ gì có thể đến thẳng nhà đại phu khám hoặc mời nam đại phu đến nhà. Lựa chọn nhiều vô kể như vậy mà còn muốn tranh mất cơ hội chữa bệnh của nữ nhân.
Vì thế, Cố tiên sinh mới lập ra quy tắc này. Nhờ đó, các nữ nhân biết rằng nơi này không hề có bệnh nhân nam, mới dám đến gõ cửa cầu cứu.
Chân Phù bỗng nhiên cảm thấy mình mơ hồ hiểu ra điều gì đó, dường như biết sau này mình sẽ đi con đường nào.
Chân Phù lắc đầu: “Có thù không báo mới không phải quân tử. Chỉ là bây giờ thân phận của họ đã mất hết, không còn chỗ dựa. Như vậy, chúng ta cứ sống tốt cuộc sống của mình là được rồi.”
Thích thị cũng thấy hả giận, lại nói: “Mẫu thân đã bảo người mang vải đến may đồ cho con rồi, con đừng từ chối. Cũng là thúc phụ của con bảo ta may thêm cho con vài bộ. Khi nào có đồ mới thì con hãy theo ta ra ngoài một chuyến. Con lớn rồi, cứ ở nhà mãi cũng không hay.”
“Vâng.” Chân Phù cũng không thấy xấu hổ. Nàng đã sắp 15 tuổi, chuyện hôn nhân chưa yên ổn khiến mẫu thân luôn lo lắng. Nhưng nàng vẫn nói: “Mẫu thân, vị đạo trưởng kia đã giúp giải quyết tình cảnh của con, nhưng lời nói có phải quá khoa trương không? Nào là con có mệnh Công chúa, lại nói tương lai phú quý khó lường. Như vậy cũng nói quá, không phải con đã bảo ngài chỉ cần nói con có mệnh gả vương tôn thôi là được rồi sao.”
Thích thị vội kêu oan: “Đó đâu phải lời ta nói, là ông ta lắm miệng tự nói đấy chứ.”
Chân Phù không biết nói gì nữa? Chỉ thầm nghĩ có tiền thật đúng là sai khiến được ma quỷ.
Đúng rồi, nàng còn muốn đi gặp Cố tiên sinh: “Bây giờ nữ nhi rất muốn đi gặp Cố tiên sinh. Năm đó khi con đến kỳ kinh nguyệt, suýt chết khiếp, chính là Cố tiên sinh đã dạy con. Ngài ấy tuy bình thường ít cười, nhưng những bản lĩnh của con đều do ngài ấy dạy cả.”
Thích thị tất nhiên đồng ý.
Ngày hôm sau, Chân Phù mang theo bốn loại bánh, dẫn theo Mạnh mụ mụ cùng vài người nữa đến nhà Cố tiên sinh. Tuy Cố tiên sinh từng chịu cảnh loạn lạc khi còn trẻ, gia đình sa sút, bản thân lại lớn tuổi, nhưng nhờ hành nghề đại phu nên cũng tích góp được không ít của cải.
Như lời Mạnh mụ mụ nói, làm đại phu thì hiếm có ai nghèo.
Cố tiên sinh ở trong ngõ nhỏ Đinh Hương, toà nhà của bà ấy có vài mẫu đất bên cạnh để trồng dược liệu. Vừa đến cổng hẻm, dường như đã ngửi thấy mùi cay nồng của xương bồ. Xương bồ được trồng sau tiết Đông Chí, thường bắt đầu sinh trưởng sau 57 ngày kể từ Đông Chí, giờ phơi chắc là của năm cũ.
Cũng dễ hiểu thôi, đầu mùa xuân trời còn lạnh, vừa qua cơn rét đậm, người bị cảm phong hàn ho nhiều đặc biệt nhiều.
Người mở cửa là một lão bộc. Mạnh mụ mụ liền bước lên nói: “Cô nương nhà chúng ta là đồ đệ của phu nhân các ngươi, họ Chân. Xin vào báo lại một tiếng.”
Lão bộc thấy người đến tuy toàn là nữ nhân nhưng cách ăn mặc có vẻ là nhà khá giả nên không dám chậm trễ, vội vào trong, lát sau có một thiếu nữ ra đón.
Thiếu nữ tuy mặc áo váy vải thô, nhưng vẫn không che được vẻ xinh đẹp. Nàng ta thấy Chân Phù thì rất vui: “Chân cô nương, tiên sinh đang đợi ngươi đấy. Đi thôi, ta dẫn ngươi vào.”
“Chu tỷ tỷ dạo này vẫn khỏe chứ?” Chân Phù khoác tay nàng ta đi vào. Chu Thất Xảo cũng là 5 năm trước đến bên cạnh Cố tiên sinh làm đồ đệ, nhưng nàng ta lớn hơn Chân Phù 3 tuổi, đã 17 tuổi rồi.
Chu Thất Xảo cười nói: “Ta vẫn vậy thôi, so với ngươi thì kém xa. Ngươi tuy không ở bên tiên sinh, nhưng luôn có ngộ tính cao hơn ta.”
Điều này cũng đúng, Chân Phù biết chữ còn Chu Thấy Xảo thì không, chỉ riêng điểm này đã cao hơn một bậc rồi. Trí nhớ của Chân Phù lại đặc biệt tốt, sách y trong tay nàng thường chưa đến 10 ngày đã có thể thuộc làu.
Nhưng Chân Phù lại nghĩ Chu Thất Xảo ở bên Cố tiên sinh tiếp xúc với bệnh nhân nhiều hơn, bản thân nàng chưa chắc bây giờ còn ưu thế. Nghề y xem bệnh cũng cần kinh nghiệm, đôi khi kinh nghiệm còn quan trọng hơn xem sách.
Đang suy nghĩ thì nàng đã nhìn thấy Cố tiên sinh. Tuy bà ấy đã hơn 80 tuổi, mặc áo rộng thùng thình, thân hình hơi gầy nhưng lại có vẻ nhanh nhẹn. Vừa thấy Chân Phù, bà ấy liền vẫy tay, nói nhanh: “Vậy là ổn rồi, theo mẫu thân con thì cái gì cũng tốt hơn rồi.”
“Đúng vậy, bây giờ con ở Mạc phủ. Nếu sau này người cần tìm con thì cứ tới Mạc gia là được. Phải rồi, nay con tới để riêng hỏi người. Thủ pháp châm cứu con đã học gần hết rồi, huyệt vị cũng hiểu biết rất nhiều.” Chân Phù vẫn muốn nâng cao y thuật của mình trong cơ hội tiếp xúc có hạn.
Cố tiên sinh rất thích điểm này ở nàng. Những cô nương khác thường dễ xao nhãng, còn nàng đã làm việc thì ít khi phân tâm.
Hai thầy trò không hề hỏi thăm chuyện cũ, lập tức bàn về bệnh án. Tuy Cố tiên sinh tuổi lớn như vậy nhưng mỗi ngày có rất nhiều người tìm đến trị bệnh, không đếm xuể. Vì thế, mỗi khi có một bệnh nhân bước vào, Chân Phù phải nhanh chóng ghi nhớ tình trạng bệnh nhân. Cố tiên sinh không bao giờ làm ra vẻ thần bí, dạy là học từ việc làm.
Ngoài phần lớn là các bệnh về kỳ kinh, còn có người bị trật khớp, phải khiêng bằng cáng đến nhờ chữa. Thậm chí có người bị lạnh cũng đến để bà ấy cũng kê thuốc.
Chân Phù thắc mắc hỏi: “Nếu bị trật khớp mà còn đi đường xa, lỡ như lúc xóc nảy làm đứt chân thật thì phải làm sao?”
“Nhưng nàng ấy cũng không thể đi tìm nam đại phu xem được.” Cố tiên sinh nói trúng điểm mấu chốt.
Chân Phù chỉ đành chờ người tiếp theo bước vào. Người này trước đã đến khám hai lần, hành kinh đã được 4 năm. Mỗi lần hành kinh, ở ngực có cục nhỏ to không đều, mạch chậm, lưỡi đỏ. Cố tiên sinh chẩn đoán là can uất, đã kê đơn.
Lần này, Cố tiên sinh thấy ngực nàng ta đã đỡ hơn nhiều, bèn nói: “Lần này ta kê thêm đơn khác, có xuyên bối mẫu, chế thủ ô, hoàng kỳ, nhân sâm…”
Cô nương kia vô cùng cảm kích, lúc ra về còn khom người cảm ơn Cố tiên sinh.
Thỉnh thoảng, bên ngoài có lão bộc lên tiếng: “Phu nhân, hàng xóm bên cạnh mời ngài qua xem bệnh. Họ nói công tử nhà họ thở rất yếu rồi, gần đây chỉ có ngài là đại phu, nói ngài đừng thấy chết mà không cứu.”
Cố tiên sinh bĩu môi: “Nói với họ, lão thân trước nay có quy tắc là không chữa cho nam nhân. Người tiếp theo, vào đi.”
Chân Phù không cảm thấy lạ, vì nàng đã biết quy tắc này từ lâu. Vì vậy, nàng tiếp tục đứng cạnh Cố tiên sinh để hỗ trợ khám bệnh. Nàng càng làm càng thuận lợi, chỉ tiếc không thể ở lại để xem thêm 20 bệnh nhân nữa cho xong một lượt.
Vẫn là Cố tiên sinh nói: “Đến giờ ăn trưa rồi. Con đi ăn trước, ăn xong rồi quay lại.”
Lúc này Chân Phù mới ra ngoài ăn vội mấy miếng. Khi chuẩn bị quay lại, nàng lại bất ngờ thấy Chu Thất Xảo từ ngoài chạy vào. Thấy Chân Phù, Chu Thất Xảo có chút hoảng hốt, cho rằng nàng đã phát hiện ra gì, vội vã một mặt van nài.
“Muội muội tốt của ta, ta cũng không biết vì sao tiên sinh chỉ chữa bệnh cho nữ nhân, mà không để ý nam nhân sống chết. Chẳng lẽ nam nhân không phải người sao? Ta mới ra ngoài chữa trị cho người ta, ngươi nhất định đừng nói với tiên sinh nhé.”
Chân Phù cau mày: “Nếu tiên sinh không thích, tỷ không nên như vậy.”
“Nhưng ta không thể thấy người ta sắp chết mà không cứu được…” Chu Thất Xảo nói.
Chân Phù lắc đầu: “Nếu tiên sinh không hỏi ta thì ta sẽ không nói. Nhưng nếu người hỏi, ta cũng sẽ không giấu.”
Trong mắt nàng, có một số việc như người hầu tham lợi nhỏ, nàng có thể bỏ qua, vì họ cũng chỉ mượn danh nàng mà kiếm lợi. Nhưng chuyện này khác, họ là đồ đệ của Cố tiên sinh, được bà ấy tận tình chỉ dạy. Làm như vậy sau lưng bà ấy chẳng khác nào phản bội, nàng không thể chấp nhận.
Chu Thất Xảo nói tiếp: “Chân cô nương, tiên sinh tuổi lớn rồi. Trước đây người bị nam nhân phụ bạc nên mới ghét nam nhân. Nhưng chúng ta cũng có lòng thương người. Chẳng lẽ sau này ngươi gả người, phu quân bị bệnh mà ngươi lại có tay nghề mà không cứu, cứ nhìn hắn đi vào chỗ chết sao?”
“Đã lập quy tắc thì sao lại phá? Nếu ta không làm được thì ta sẽ không học nữa.” Chân Phù không bao giờ tự phá lệ cho mình.
Trừ khi nàng từ bỏ không học nữa, ngay từ đầu khi Cố tiên sinh nói quy tắc này, nếu nàng thấy không đạt điều kiện thì không học. Con người không thể vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia.
…
Trở lại chỗ Cố đại phu, vừa lúc có một người bệnh vừa rời đi, kỳ lạ là chỉ có thể ngửa mà không thể cúi. Chân Phù nói: “Vậy thì trị liệu thế nào? Đây đúng là bệnh lạ.”
Cố đại phu đáp: “Ta cởi hết quần áo của nàng ta, chỉ còn lại yếm, nàng ta lập tức dùng tay chống đứng dậy vì quá sợ xấu hổ.”
“Sao lại đến mức ấy?” Chân Phù không hiểu.
Cố đại phu giải thích: “Con biết vì sao ta lập quy tắc là không trị bệnh cho nam tử không? Chính là vì như vậy. Trước đây thường có câu “thà chữa mười nam, còn hơn chữa một nữ”, cũng vì chịu lễ nghi nam nữ. Ta từng sống ở nông thôn thấy một quả phụ họ Mã. Vì là quả phụ, ngực mọc mụn nhọt lở loét, chính vì không cho nam đại phu khám bệnh, cuối cùng mất mạng vì vậy. Ngay cả nhà giàu, không phải cách một lớp lụa thì cũng là bắt mạch theo dây tơ, không thể vọng văn vấn thiết, thì khám bệnh cái gì chứ?”
“Ngay cả Gia Anh công chúa trong hoàng cung cũng từng nằm liệt giường, vì giữ lễ nên không chịu để nam ngự y khám, mãi đến khi mời ta vào cung, mới biết chỉ là khí huyết yếu. Nam đại phu thì vô số, chỉ một người bệnh nam cũng có thể mời mười đại phu. Nhưng nữ đại phu thật sự biết nghề thì hiếm, đa số chỉ là bà đỡ, chẳng biết rõ bệnh. Ta tuy có chút danh tiếng, không thể chữa hết cho nữ nhân trong thiên hạ, nhưng ít ra thấy được ai thì cứu người ấy.”
Chân Phù cuối cùng cũng hiểu ra đạo lý này. Là nữ tử đi ra khỏi cửa để khám bệnh đã cần rất nhiều dũng khí. Cố tiên sinh đã lớn tuổi nên không còn đi khám bên ngoài. Những bệnh nhân nữ đến đây thường bệnh đã nặng từ lâu, chịu đựng đến không nổi mới đi tìm. Vì họ bị lễ nghi trói buộc, không dám thoải mái bà ấy là nữ đại phu mà cởi bỏ áo quần, thậm chí để Cố đại phu sờ khối u trên người, hoặc xem chỗ kín đáo.
Trong khi đó, nam tử thì chẳng phải kiêng kỵ gì có thể đến thẳng nhà đại phu khám hoặc mời nam đại phu đến nhà. Lựa chọn nhiều vô kể như vậy mà còn muốn tranh mất cơ hội chữa bệnh của nữ nhân.
Vì thế, Cố tiên sinh mới lập ra quy tắc này. Nhờ đó, các nữ nhân biết rằng nơi này không hề có bệnh nhân nam, mới dám đến gõ cửa cầu cứu.
Chân Phù bỗng nhiên cảm thấy mình mơ hồ hiểu ra điều gì đó, dường như biết sau này mình sẽ đi con đường nào.