SAU KHI GẢ CHO GIAN THẦN

Chương 10

Avatar Mị Miêu
2,684 Chữ


Muôn vàn ánh sao lấp lánh, mặt đất bị đêm dài bao phủ rốt cuộc cũng có ánh sáng, ánh nước hòa cùng ánh trăng đan xen, xua tan bóng tối.

Ninh Doanh Linh ngồi trong Đông Đình của Phương Hoa Tạ, tiếng gió lẫn với tiếng ve kêu ồn ã.

Thế nhưng thiếu nữ chẳng hề bị ảnh hưởng, nàng chống tay lên trán, nhìn hũ cao Hồi Xuân trong tay đến mức thất thần.

Lúc hoàng hôn, ráng chiều đỏ rực như máu, vạn vật trong chuồng ngựa đều được nhuộm một lớp hồng quang.

Nghĩ đến tờ giấy nhỏ bị gió thổi rơi xuống đất kia, mặt Ninh Doanh Linh bất giác ửng hồng.

"Nhị tiểu thư đúng là biết giữ lời hứa! Chỉ là chữ viết này của Nhị tiểu thư, Thanh Hoài còn tưởng là sâu róm bò lổm ngổm trên giấy tuyên thành đấy!" Lúc chia tay, thiếu niên đứng giữa ánh ráng chiều rạng rỡ, nhìn tờ giấy bị gió cuốn lên, đôi mắt lộ vẻ bất lực.

Sao Ninh Doanh Linh không hiểu ý của Yến Lăng Tiêu cơ chứ?

Rõ ràng là chê chữ của nàng vặn vẹo, lại còn ví von chữ nàng như loài sâu róm đáng sợ.

Thật sự đáng sợ đến thế sao?

Dòng suy nghĩ quay về, Ninh Doanh Linh kéo giá nến lại gần hơn, nhân lúc ánh lửa sáng rực, nàng nhanh chóng viết vài chữ lên giấy tuyên thành.

"Cũng đâu có xấu như lời Yến Lăng Tiêu nói đâu nhỉ?" Ninh Doanh Linh nâng tờ giấy trong lòng bàn tay, tự an ủi bản thân.

Thế nhưng nói thì nói vậy, chẳng biết có phải do lời Yến Lăng Tiêu ám ảnh hay không, Ninh Doanh Linh nhìn những nét chữ thực sự không thể khen là đẹp kia, cứ thấy giống như sâu róm đang uốn éo trên đó vậy.

Đặc biệt là khi gió mát thổi qua, tờ giấy khẽ động đậy theo gió, những nét chữ trên đó như có sức sống, từng chút một thức tỉnh.

Đúng lúc Thần Sa bưng một bát nước hoa bách hợp thanh mát đi tới, Ninh Doanh Linh giống như nhìn thấy cứu tinh.

Nàng vội kéo Thần Sa ngồi xuống, lập tức đưa những chữ mình vừa viết cho Thần Sa, hy vọng nàng ấy có thể thốt ra lời khen ngợi.

Tuy nhiên Thần Sa chẳng hề làm theo ý Ninh Doanh Linh, nàng ấy nhìn chữ tiểu thư nhà mình viết, nhất thời thực sự chẳng biết nên khen ngợi thế nào cho phải.

Nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của thiếu nữ có dung mạo như hoa như ngọc trước mặt, Thần Sa đặt tay lên ngực, giả vờ thản nhiên nói: "Chữ của tiểu thư viết càng ngày càng đẹp rồi! So với lúc nô tỳ mới đến hầu hạ tiểu thư thì đẹp hơn hàng nghìn lần!"

Vốn tưởng lời này có thể làm đôi mày u sầu của thiếu nữ giãn ra, nào ngờ kết quả lại ngược lại.

Nụ cười trên mặt Ninh Doanh Linh vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt nhăn nhó như vừa ngậm trái khổ qua.

Nhìn thấy bàn tay của Thần Sa, Ninh Doanh Linh cảm thấy lòng mình nguội lạnh: "Nếu ta nhớ không nhầm! Thần Sa đến Quốc công phủ năm ta bảy tuổi phải không?"

Thần Sa suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

Nhìn dáng vẻ vô tâm của Thần Sa, Ninh Doanh Linh càng thấy lòng mình như bị một tảng đá lớn đè nặng.

Rốt cuộc Thần Sa cũng nhận ra điều gì đó, bèn chữa thẹn nói: "Nô tỳ không bao giờ nói dối! Quả thực chữ của tiểu thư đẹp hơn rất nhiều so với lúc nô tỳ mới vào phủ rồi!"

Nghe lời Thần Sa nói, Ninh Doanh Linh càng thấy như người câm ngậm ngải, có khổ mà chẳng thể nói ra.

Năm đó nàng bảy tuổi, mà nay nàng đã mười bảy. Nếu vẫn chẳng tiến bộ chút nào thì mười năm qua học hành đúng là uổng phí.

Dù trước mặt là bát nước hoa bách hợp hấp dẫn, Ninh Doanh Linh cũng thấy nhạt nhẽo như nhai sáp.

Đang lúc nhấm nháp nước bách hợp, dường như Thần Sa phát hiện ra điều gì đó. Nàng ấy ngẩng đầu nhìn chằm chằm Ninh Doanh Linh, không hiểu sao lại hỏi: "Chữ Thanh Hoài tiểu thư viết là ai thế ạ?"

Thanh Hoài?

Ninh Doanh Linh sực tỉnh, giật lại tờ giấy trong tay. Chỉ thấy trên đó viết rành rành hai chữ Thanh Hoài xấu xí!

Chắc chắn là do dạo này ở cạnh Yến Lăng Tiêu nhiều quá nên nàng mới vô thức ghi nhớ tên tự của hắn.

Thiếu nữ hơi ngẩn ra, ấp úng đáp: "Chỉ là một tên ngốc mà thôi!"

Khi Thần Sa định hỏi thêm, Ninh Doanh Linh chẳng thiết gì bát nước bách hợp yêu thích hàng ngày, vội vàng kẹp tờ giấy mỏng manh kia rồi biến mất nơi cuối Đông Đình.

……

Sáng sớm hôm sau, Ninh Doanh Linh lòng đầy bất an đi tới chuồng ngựa. Rõ ràng đã là cuối hạ, sắp sang thu, vậy mà nàng cứ cảm thấy đêm qua như đang ở trong lò lửa, cả người nóng nảy đến mức khó lòng yên giấc.

Giống như có chuyện gì đó đã quên mất, nhưng mặc cho nàng nghĩ thế nào cũng chẳng thể nhớ ra.

Hôm nay dậy sớm, nhớ tới ước hẹn với Yến Lăng Tiêu, Ninh Doanh Linh vội vã đến chuồng ngựa từ sớm.

Chẳng biết có phải do thường xuyên tới đây hay không, đám ngựa trong chuồng nhìn nàng bằng ánh mắt cũng dần trở nên thân thiết hơn.

Đặc biệt là Ô Vân Đạp Tuyết, mỗi khi thấy nàng đều tiến lên phía trước, dùng đầu cọ vào tà váy thêu mây như ý của thiếu nữ.

Dường như nàng và Ô Vân Đạp Tuyết đã trở lại như xưa, tuy nhiên Ninh Doanh Linh hiểu rằng, nếu muốn hoàn toàn quay về như lúc ban đầu vẫn cần thêm thời gian.

Hôm nay Yến Lăng Tiêu vẫn chưa ra ngoài, nhìn máng ăn trống rỗng, Ninh Doanh Linh nhớ lại dáng vẻ cho ngựa ăn hàng ngày của hắn, bèn cắt vụn cỏ tươi mới hái từng chút một, sau đó trộn thêm đậu nành cùng các loại thức ăn khác rồi mới bỏ vào máng.

Đến khi làm xong những việc này, thiếu nữ đã mệt đến mức mồ hôi đầm đìa. Nàng định lấy khăn tay lau mồ hôi thì chiếc khăn theo gió thổi bay, vừa xoay người định đi nhặt lại thấy Yến Lăng Tiêu đã đứng sau lưng mình tự bao giờ.

Chiếc khăn tay thêu đậu tương tư được hắn nắm chặt trong tay, ánh nắng ôn hòa phủ xuống mặt đất.

Yến Lăng Tiêu chậm rãi bước tới, phá lệ gật đầu khen ngợi: "Cứ ngỡ Ninh nhị tiểu thư mười ngón tay không chạm nước xuân! Nào ngờ làm việc lại nhanh nhẹn đến thế!"

Đôi mắt tinh anh của thiếu nữ thoáng qua một tia ảm đạm, đôi bàn tay nàmg dính đầy nhựa cỏ xanh.

Chuyện cũ theo gió ùa về, bỗng chốc trở nên sống động trước mắt.

Sau khi An Quốc Công phủ sụp đổ, nhờ thân phận Ninh Nhị tiểu thư giả, nàng mới may mắn thoát khỏi hàng ngũ bị tru di.

Nhà tan cửa nát, một cây khó chống nổi nhà nghiêng!

Rốt cuộc vị quý nữ từng được muôn vàn sủng ái năm nao cũng phải đối mặt với hiện thực trần trụi.
 
Nàng nhất định phải sống tiếp, phải kêu oan cho An Quốc Công phủ.

Cây đổ bầy khỉ tan, những thế gia trước kia dựa dẫm vào An Quốc Công chẳng một ai chịu chìa tay giúp đỡ!

Thiếu nữ không nơi nương tựa, mấy lần ngất xỉu trên phố.

Sau này Ninh Doanh Linh được hạ nhân của Yến phủ thủ nhận, để báo ơn cũng như để giữ mạng, nàng ở lại Yến phủ, trở thành một trong số rất nhiều tỳ nữ ở nơi đấy.

Tuy khoảng thời gian đó gian nan khổ cực nhưng ít nhất vẫn còn hy vọng, hy vọng rửa sạch hàm oan cho An Quốc Công phủ!

Ninh Nhị tiểu thư được nuông chiều từ bé không còn nữa, thay vào đó là một tỳ nữ Yến phủ cẩn thận dè dặt, tìm cách tự bảo vệ mình.

Chỉ tiếc là, tin tức cả nhà An Quốc Công phủ bị xử trảm đã trở thành cọng cỏ cuối cùng đè chết lạc đà.

Lưỡi kiếm sắc bén cứa qua cổ, từ đó thế gian không còn ai là Ninh nhị tiểu thư nữa.

Trước mắt bỗng xuất hiện những ngón tay thon dài như ngọc, thiếu nữ sực tỉnh, phát hiện Yến Lăng Tiêu đã đứng trước mặt mình từ lúc nào, còn đưa tay quơ quơ trước mặt nàng.

"Ta biết nhiều thứ lắm đấy! Chàng đừng có coi thường ta!" Ninh Doanh Linh đè nén luồng khí lạnh vừa lướt qua tim, bướng bỉnh nói.

Trời sáng rạng rỡ, thiếu niên mặc trường bào màu xanh sạch sẽ, mái tóc đen nhánh được búi cao, trông cực kỳ tinh anh. Những vệt sáng vụn vặt rơi trên gương mặt tuấn tú vô song của thiếu niên, vết thương nổi bật kia so với hôm qua đã mờ đi rất nhiều.

Ninh Doanh Linh dùng nước rửa sạch đôi bàn tay dính nhựa cỏ, sau đó lại bắt Yến Lăng Tiêu ngoan ngoãn ngồi xuống, nàng lấy hũ sứ trắng từ trong lòng ra, quệt một chút lên đầu ngón tay, nhẹ nhàng thoa lên gương mặt tuấn tú của hắn.

"Ta nghĩ chỉ cần bôi thêm hai ba lần nữa, vết thương này sẽ hoàn toàn biến mất!"

Hàng mi dày như tuyết của thiếu niên khẽ run, đôi mắt sáng như đêm đen phản chiếu hình bóng thiếu nữ đang nghiêm túc bôi thuốc.

Thiếu nữ bôi thuốc cực kỳ tỉ mỉ, nàng sợ rằng trên mặt Yến Lăng Tiêu sẽ để lại sẹo.

Cánh cửa chuồng ngựa khẽ mở, Ninh Doanh Linh đứng trước mặt thiếu niên đang ngồi trên ghế đá, hoàn toàn không nhận thấy có người bước vào.

"Tuế Tuế?" Ninh Tri Uẩn đứng ngược sáng, vừa vào cửa đã thấy cảnh thiếu nữ dùng đầu ngón tay lướt qua gương mặt Yến Lăng Tiêu: "Sao muội lại ở đây?"

Ninh Doanh Linh hơi ngẩn ra, khóe mắt thấy rõ sự kinh ngạc của Ninh Tri Uẩn, nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Yến Lăng Tiêu nghe vậy định quay đầu nhìn lại thì bị Ninh Doanh Linh giữ chặt.

Cho đến khi tán đều lớp thuốc trắng đục trên đầu ngón tay, để nó hoàn toàn thấm vào da thịt thiếu niên, Ninh Doanh Linh mới buông Yến Lăng Tiêu ra.

Ninh Tri Uẩn kinh ngạc đến mức miệng có thể nhét vừa một quả trứng gà, nhưng Ninh Doanh Linh lại chẳng mấy để tâm.

Nàng nhìn Ninh Tri Uẩn, gã mặc bộ áo bào màu xanh nhạt, chân đi ủng Cẩm Vân. Trên đầu đội ngọc quan mạ vàng, đúng chất một kẻ ăn chơi trác táng!

"Hôm nay Đường huynh lại định đến thư viện sao?" Ninh Doanh Linh nhìn túi tiền căng phồng bên hông gã, không vạch trần mà hỏi.

Ninh Tri Uẩn khựng lại một chút, vội vàng gật đầu: "Đó là đương nhiên! Đúng như lời cô mẫu nói, con cháu Ninh gia nhất định phải trở thành rồng trong biển người. Ta không thể phụ sự kỳ vọng của cô mẫu!"

Nghe lý do đường hoàng của Ninh Tri Uẩn, Ninh Doanh Linh chỉ thấy ngũ tạng trong bụng như đang đảo lộn, khó chịu vô cùng.

Ninh Tri Uẩn là trưởng tôn của nhị phòng, tuy mang họ Ninh nhưng lại chẳng có quan hệ huyết thống với Ninh gia.

Năm đó Ninh tổ phụ nhân hậu, vì lời ủy thác của một bằng hữu nên đã đưa thê nhi của vị bằng hữu ấy về nhà. Tuy trên danh nghĩa goá phụ kia là kế thất nhưng bà ta và Ninh tổ phụ chỉ là phu thê ngoài mặt chứ không phải một đôi phu thê thật sự.

Người của đại phòng Ninh gia cứ thế chấp nhận vị tổ mẫu hờ và gia đình đứa con riêng của bà ta.

An Quốc Công phủ lập bao chiến công hiển hách, mang trên mình vinh hoa vô hạn, đứa con riêng kia lập tức đổi họ, từ đó trở thành người một nhà với Ninh gia, Ninh Doanh Linh phải gọi người đó là tiểu thúc.

Nếu không phải kiếp trước khi An Quốc Công phủ gặp nạn, vì muốn rũ bỏ quan hệ với Ninh gia mà nhị phòng không tiếc tay hạ bệ, đâm sau lưng bọn họ.

Ninh Doanh Linh cũng không ngờ những người gọi là người nhà sống chung mấy mươi năm lại có thể máu lạnh vô tình đến thế.

Nay nhìn dáng vẻ huênh hoang của Ninh Tri Uẩn, Ninh Doanh Linh không khỏi nhớ đến toan tính của đám người nhị phòng này.

Dưới gối An Quốc Công Ninh Thịnh Ý chỉ có hai nữ nhi, vị tiểu thúc kia sớm đã có ý định đưa con trai mình là Ninh Tri Uẩn làm con thừa tự của Ninh Thịnh Ý, đợi khi Ninh Thịnh Ý trăm tuổi sẽ kế thừa tước vị của ông.

Ngờ đâu vì sự cố Ninh Doanh Linh ngã xuống nước, Yến Lăng Tiêu ở rể đã đập tan giấc mộng đẹp của nhị phòng*. Từ đó bên phía nhị phòng luôn canh cánh trong lòng, bọn họ cứ ngỡ đó là ý muốn của Ninh Thịnh Ý.

*Giải thích vì sao sự kiện Yến Lăng Tiêu ở rể đã đập tan giấc mộng đẹp của nhị phòng: Yến Lăng Tiêu đến Ninh gia ở rể, thì tước vị của cha vợ sẽ được truyền lại cho con rể, Ninh Thịnh Ý không cần phải nhận Ninh Tri Uẩn, kẻ không có huyết thống gì với Ninh gia làm con thừa tự nữa, dù sao sau này con của Ninh Doanh Linh và Yến Lăng Tiêu cũng sẽ kế thừa lại tước vị, đứa nhỏ đó vẫn là con cháu chính thống của Ninh gia, không bị đám người ngoại đạo nhà Ninh Tri Uẩn cướp mất tước vị.

Nghe nói khi Ninh Thịnh Ý bị đưa vào thiên lao, nhị phòng đã mua chuộc lính canh, thường xuyên hành hạ ông. Điều này khiến sức khỏe của Ninh Thịnh Ý ngày một suy kiệt, suýt chút nữa mất mạng trong nhà lao.

Và những việc bẩn thỉu đó chính là do Ninh Tri Uẩn làm.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Ninh Doanh Linh càng thêm lạnh lẽo, nàng cười như không cười nhìn Ninh Tri Uẩn, lên tiếng: "Đường huynh cầu tiến như vậy, cô mẫu ở trong cung chắc chắn sẽ cảm thấy an lòng, biết đâu vui mừng còn ban thưởng cho huynh nữa đấy!"

Ninh Tri Uẩn nghe lời này thì trong lòng phát hoảng, nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ trấn tĩnh: "Đó là đương nhiên! Đúng rồi, hôm qua là tiệc sinh thần của Khương thế tử, ta cứ ngỡ Tuế Tuế chắc chắn sẽ dự tiệc! Nhưng may mà muội không đi!"

Thiếu nữ chớp chớp đôi mắt tinh anh, nhìn Ninh Tri Uẩn đầy khó hiểu.

Ninh Tri Uẩn cười giải thích: "Hôm qua phủ Trấn Quốc Công thực sự náo nhiệt! Có thể nói là song hỷ lâm môn, vào ngày sinh thần của Khương công tử, hắn đã kết duyên với Thẩm Chiêu Dung, tôn nữ của Đức phi nương nương, hai bên đã định ngày thành hôn rồi.”

0 lượt thích

Bình Luận