Trên gương mặt tuấn tú tựa mỹ ngọc không tỳ vết của thiếu niên bỗng xuất hiện một vệt đỏ tươi, dưới ánh trăng soi rọi, vết thương trông đáng sợ như chân nhện.
Ninh Doanh Linh bừng tỉnh hiểu ra, vì sao Yến Lăng Tiêu vừa thấy nàng đã quay đầu bỏ đi.
Giống như đứa trẻ làm sai chuyện, Yến Lăng Tiêu chớp đôi mắt phượng đen nhánh, khẽ nói: "Chỉ là vô ý va quệt chút thôi, tiểu thư đừng lo!"
Thật khéo làm sao, vết thương này lại đè đúng lên vết sẹo cũ do nhành cây vạch phải. Vết sẹo mờ vốn đã gần lành, chẳng ngờ lại thêm một vết thương mới.
Ninh Doanh Linh tỉ mỉ quan sát vết thương mới kia, so với vết rạch do nhành cây lúc trước, vệt thương đang rỉ máu này trông giống bị vật sắc nhọn nào đó đâm phải hơn.
Đôi mày thanh tú của thiếu nữ khẽ nhíu lại, hơi thở ấm áp phả lên chiếc cổ cao ráo của thiếu niên.
"Yến Lăng Tiêu, chàng đánh nhau với người ta sao?" Ninh Doanh Linh đã lờ mờ đoán ra được nội tình.
Yến Lăng Tiêu khẽ rung hàng mi, cúi nhìn gương mặt thanh lệ của nàng, đôi môi mỏng khẽ mở: "Nếu ta nói đúng, tiểu thư sẽ làm gì?"
Câu này chẳng khác nào thừa nhận trực tiếp với Ninh Doanh Linh rằng hắn đã đánh nhau sao? Ninh Doanh Linh buông vạt áo thiếu niên ra, lòng đầy kinh ngạc.
Kiếp trước, Yến Lăng Tiêu phò tá tân đế lên ngôi, sau khi nhậm chức Thủ phụ lập tức dốc lòng cải cách.
Cải cách gian nan, lòng người ly tán, khi ấy thế gian đều gọi tân Thủ phụ là đại gian thần. Không ít quan viên dâng sớ lên tân đế, mong muốn bãi chức của Yến Lăng Tiêu.
Nơi triều đường, vị Thủ phụ trẻ tuổi chẳng màng sớ can gián của đám quan lại, gạt bỏ mọi lời bàn tán mà kiên trì cải cách. Bấy giờ Ninh Doanh Linh đã trở thành tì nữ trong Yến phủ, tận mắt thấy trong phủ thỉnh thoảng xuất hiện xác động vật chết.
Đó là lời cảnh cáo dành cho vị Thủ phụ trẻ tuổi kia!
Nhưng Yến Lăng Tiêu chẳng hề lay động, vẫn cứ làm theo ý mình.
Chuyện cải cách bị kẻ có tâm địa xấu xa rêu rao tới tai dân chúng, khiến lòng dân hoang mang lo sợ.
Vị Thủ phụ cao ngạo lạnh lùng ấy mỗi khi ra ngoài đều bị dân chúng mắng chửi. Thậm chí có kẻ còn ném rau nát, trứng thối lên đầu hắn.
Dẫu vậy, Yến Lăng Tiêu vẫn chưa từng nổi giận. Trong lòng Ninh Doanh Linh, Yến Lăng Tiêu giống như một con rối không có tình cảm, dường như mọi chuyện trên đời này đều chẳng đáng để hắn phải bận lòng.
Vậy mà một người như vậy, hôm nay lại bảo nàng rằng hắn đã đánh nhau với người ta.
Ninh Doanh Linh bỗng thấy, vị Thủ phụ lạnh lẽo như băng kiếp trước hóa ra cũng biết nếm mùi khói lửa nhân gian.
Tâm trí quay về hiện tại, Ninh Doanh Linh thấy quần áo thiếu niên dính đầy bụi đất.
Nàng phủi đi lớp bụi bặm bám trên đó: "Ta nghĩ chàng chắc hẳn có lý do của riêng mình! Chỉ là, nếu làm tổn thương thân thể thì biết làm thế nào?"
Ninh Doanh Linh nghĩ thông suốt rồi, người có thể khiến Yến Lăng Tiêu ra tay chắc chắn phải là người vô cùng quan trọng với hắn.
Hắn cũng là một người trong chúng sinh hồng trần, chẳng phải vị thần tiên trên chín tầng mây, đương nhiên có hỉ nộ ái ố.
Nhưng nhìn vệt máu mới rỉ ra trên vết thương, Ninh Doanh Linh thầm nghĩ Yến Lăng Tiêu mang gương mặt này mà chẳng biết nâng niu, thật đúng là phí của trời.
Đèn đá rực sáng, soi rõ đôi mắt của thiếu niên.
Chỉ thấy thiếu nữ lại khẽ nắm lấy tay áo lay động theo gió của hắn, bất lực quay đầu nói: "Xem ra ta lại phải đích thân bôi thuốc cho chàng rồi!"
……
Tháng chín, tiết trời vào thu mát mẻ, không khí nhuộm lên cây cối kinh thành một lớp khí lạnh. Thái hậu gửi thiệp mời tham dự tiệc thưởng cúc, nhớ tới lời nhắn mà cô mẫu sai người truyền tới, Ninh Doanh Linh thấy vô cùng khó xử.
Ý của cô mẫu ngầm ám chỉ rằng chẳng qua Thái hậu làm vậy là vì muốn xem thành quả việc bà ta duyên như thế nào.
Mối quan hệ giữa cô mẫu và Thái hậu vốn không hòa thuận, lần này làm vậy mục đích chính là muốn cô mẫu xấu mặt.
Kiếp trước, Ninh Doanh Linh cực kỳ bài trừ yến tiệc, sợ vì Yến Lăng Tiêu mà bản thân bị bêu rếu.
Nhìn thiệp mời của Thái hậu, thiếu nữ ngồi bên cửa sổ, nhìn những đóa cúc đang nở rộ mà trầm tư.
Khi Tinh La bưng bánh cua bước vào, thấy Ninh Doanh Linh cầm thiệp mời trên tay bèn đặt đĩa bánh xuống nói: "Tiểu thư đang nghĩ gì vậy? Trước đó Hoàng hậu nương nương đã sai người báo lại, tiệc thưởng cúc tiểu thư không cần tham dự!"
Sao Ninh Doanh Linh lại không biết nỗi khổ tâm của cô mẫu. Nói là tiệc thưởng cúc, nhưng mục đích thứ nhất là Thái hậu muốn chọn hoàng tử phi vừa ý cho Ngụy Hạc Chi, hai là muốn xem nàng và Yến Lăng Tiêu chung sống ra sao.
Thái hậu xuất thân từ phủ Trấn Quốc Công, có quan hệ họ hàng với Khương Đình Ngật. Trong kinh ai mà chẳng biết tình cảm của Ninh Nhị tiểu thư An Quốc Công phủ dành cho Khương Đình Ngật?
Chỉ tiếc Thái hậu và Hoàng hậu quan hệ bất hòa, lại còn kéo cả hai nhà Khương gia, Ninh gia vào cuộc. Ngày đại thọ của mình, Thái hậu tận mắt thấy Ninh Doanh Linh rơi xuống nước được một thư sinh lạ mặt cứu lên.
Bà ta lập tức ban hôn, một là để dập tắt ý định kết thông gia giữa An Quốc Công phủ và Trấn Quốc Công phủ của Hoàng hậu. Hai là trực tiếp cắt đứt tâm ý của Ninh Doanh Linh.
Cô mẫu sợ Ninh Doanh Linh khó xử nên sớm đã sai người thân cận báo tin. Nhưng nhìn tấm thiệp mời mới tinh, giờ đây Ninh Doanh Linh chẳng muốn trốn tránh nữa.
Đang mải suy nghĩ, bên ngoài truyền tới tiếng động.
Thần Sa đẩy cửa bước vào, gương mặt mang theo vài phần ngạc nhiên, vội nói: "Tiểu thư, Yến công tử đang ở ngoài cửa, nói là có việc tìm tiểu thư!"
Ninh Doanh Linh đặt thiệp mời xuống, cánh cửa khép hờ lấp ló bóng dáng một nam tử cao ráo.
Trăng mờ ảo, gió đêm hây hẩy, hương cúc tỏa ngát khắp Phương Hoa Tạ. Ánh trăng phủ lên người thiếu niên, toát ra khí chất thoát tục lạ thường.
"Yến Lăng Tiêu, sao chàng lại tới đây?" Ninh Doanh Linh chậm rãi bước tới, nhìn vết thương trên mặt hắn.
Mấy ngày nay nàng chẳng dám ngơi tay, sợ mặt hắn thật sự để lại vết sẹo xấu xí. Vì thế, nàng còn xin Chu thị cao Hồi Xuân, Chu thị lấy làm lạ, nhưng rốt cuộc chẳng nỡ từ chối tiểu nữ nhi nên đã đưa cho nàng một lọ.
Thấy vết thương trên mặt thiếu niên dần phẳng lại, Ninh Doanh Linh hiện lên nụ cười nhẹ nhõm.
Yến Lăng Tiêu lấy chiếc khăn tay từ sau lưng đưa cho Ninh Doanh Linh: "Đây là khăn tay tiểu thư để quên ở chuồng ngựa! Ta đã giặt mấy lần, đặc biệt mang tới trả lại cho tiểu thư!"
Ninh Doanh Linh nhìn chiếc khăn thêu hạt đậu đỏ trong lòng bàn tay, lơ đãng cất nó đi.
Trong sân trồng đầy hoa cúc màu vàng nhạt, mặt hồ tĩnh lặng gợn sóng lăn tăn theo gió đêm.
Ninh Doanh Linh nhìn bóng trăng soi đáy nước, lắc đầu: "Chàng không cần đích thân mang tới đâu."
Nghĩ tới tấm thiệp mời kia, Ninh Doanh Linh cảm giác nó như hòn than nóng bỏng tay.
Thấy Yến Lăng Tiêu định rời đi, Ninh Doanh Linh vội gọi hắn lại.
Thiếu niên quay đầu, cơn gió thu mát rượi thổi tà áo hắn bay phần phật. Ninh Doanh Linh cúi đầu vân vê ngón tay, lên tiếng: "Thái hậu nương nương gửi thiệp mời, nói ba ngày sau mời chúng ta tới ngự thượng uyển tham gia tiệc thưởng cúc!"
"Chúng ta?" Yến Lăng Tiêu hỏi lại.
Ninh Doanh Linh gật đầu khẳng định: "Chàng không nghe lầm đâu! Là chúng ta! Chàng có muốn đi không?"
Câu này vừa là hỏi Yến Lăng Tiêu, thực chất cũng là hỏi chính Ninh Doanh Linh.
Nàng có muốn tham gia tiệc của Thái hậu không?
Nói thật lòng, Ninh Doanh Linh cũng chẳng rõ. Nếu là trước kia, nàng nhất định chẳng muốn để Thái hậu và những người khác xem mình là trò cười, thà cáo bệnh trốn được lúc nào hay lúc ấy.
Nhưng giờ đây, Ninh Doanh Linh thực sự không muốn trốn nữa.
Gả cho Yến Lăng Tiêu thì đã sao? Bị người đời cười cợt thì đã sao?
Người ta chỉ bàn tán về hôn sự của nàng lúc trà dư tửu hậu, rồi lại giả vờ tiếc nuối cảm thán nàng bạc mệnh, cứ thế gả cho Yến Lăng Tiêu một cách không minh bạch.
Bên ngoài là xót xa cho nàng yêu mà không được, thực tế là đang mỉa mai, cười nhạo nàng.
Đám quyền quý trong kinh vốn dĩ rất không có chính kiến, nếu họ biết không lâu sau phu quân bây giờ của nàng sẽ trở thành vị quyền thần khuynh đảo triều đình, e là bọn họ lại nói khác ngay.
Tuy nhiên còn chưa đợi nàng quyết định, đã nghe Yến Lăng Tiêu nói: "Tất cả tùy tiểu thư định đoạt!"
……
Kinh Triệu phủ.
Tạ Kiều dâng tấm thiệp mời do Thái hậu gửi tới, cười híp mắt nói: "Đây là thiệp mời của Thái hậu nương nương, tới lúc đó Thẩm tiểu thư cũng sẽ đi cùng, công tử chớ có phụ tâm ý của Thái hậu."
Khương Đình Ngật đang bận việc công, nghe lời Tạ Kiều nói nên đặt chiếc bút lông sói màu đen xuống.
Hắn ta đưa tay nhận lấy thiệp mời từ Tạ Kiều, nhanh chóng lướt qua một lượt rồi đặt sang một bên.
Tạ Kiều biết tính tình công tử nhà mình, hắn ta đều chẳng để vào mắt các loại yến tiệc của thế gia trong kinh, Thái hậu hiểu rõ tính hắn ta nên mới đặc biệt dặn dò.
"Công tử, chẳng qua Thái hậu nương nương muốn kéo gần quan hệ của người và Thẩm tiểu thư. Tuy nói giờ hai người đã có hôn ước, nhưng ý của Thái hậu là dù sao Thẩm tiểu thư cũng là nữ tử, mong công tử quan tâm nhiều hơn, đôi bên cũng sớm thân thuộc."
Khương Đình Ngật xoa xoa thái dương đau nhức, chỉ thấy lời Tạ Kiều như tiếng ruồi muỗi vo ve, ồn ào đến phát bực.
"Ừ!" Khương Đình Ngật đáp lại, nghĩ tới đám Tăng Nhan, hắn ta càng thấy đau đầu: "Đám Tăng Nhan đã khai chưa?"
Tạ Kiều chưa bao giờ nghĩ Khương Đình Ngật lại phối hợp như vậy, thật không thể tin nổi. Nhưng vừa xoay người đã nghe hắn ta hỏi chuyện công sự, Tạ Kiều thấy đêm đã khuya, quan tâm nói: "Không còn sớm nữa, hay là về phủ trước đi công tử?"
Lời vừa dứt đã thấy ánh mắt lạnh lùng như lưỡi kiếm của Khương Đình Ngật.
Tạ Kiều khựng lại, thành thật báo cáo: "Mấy tên Tăng Nhan đều là hạng tôm tép, bị Yến công tử đánh trọng thương rồi đưa vào Kinh Triệu phủ, sợ phải chịu cực hình nên cái gì cũng khai sạch, nhưng chỉ nhắc tới việc có người đưa tiền sai bọn chúng đi rêu rao!"
"Bọn chúng có nói kẻ đứng sau là ai không?" Khương Đình Ngật truy hỏi.
Tạ Kiều thở dài: "Bọn chúng bảo không quen biết, chỉ nói người đó ăn mặc sang trọng, trên ngón tay cái bên trái có một vết bớt đen."
Khương Đình Ngật nghe xong, sắc mặt không rõ vui buồn.
Hắn ta nhấp một ngụm trà lạnh, đi thẳng tới bên cửa sổ, nhìn những cành cây bị gió thu thổi xào xạc.
Nhớ tới ngày đó ở ngõ Giang Nam, Yến Lăng Tiêu lau lòng bàn tay, vừa cười vừa nói: "Khương đại nhân sai rồi! Đây chẳng phải tụ tập gây rối, mà là trừ gian diệt bạo!"
Khương Đình Ngật chưa hiểu chuyện gì, thấy Yến Lăng Tiêu ra hiệu cho mình nhìn vào túi áo của Tăng Nhan đang nằm bò dưới đất, chỉ thấy bên trong trống không, chỉ để lại một mảnh giấy.
"Tích trữ lương thực, đề phòng đại biến!"
Nhìn mấy chữ này, Khương Đình Ngật bỗng nhớ tới mấy ngày qua ở ngõ Giang Nam, các thương hành lũ lượt thu mua lượng lớn lương thực, e là đã bị lộ tin tức rồi.
"Dân gian hiện đang rộ tin đồn, triều đình sắp thực hiện chính sách cải lúa trồng dâu tại vùng Giang Nam. Bách tính lo sợ giá lương thực tăng vọt nên lũ lượt đổ xô tới tiệm gạo tranh cướp. Và điều này chính là từ miệng bọn chúng mà ra." Yến Lăng Tiêu giải thích.
Việc lấy ruộng trồng dâu vẫn còn đang thảo luận trong nội các triều đình, vậy mà dân gian đã xuất hiện những lời đồn thổi này, chắc chắn có kẻ cố tình lan truyền nhằm gây náo loạn.
Khương Đình Ngật quay đầu, lên tiếng: "Đi điều tra kỹ lại gốc gác của Yến Lăng Tiêu cho ta!”
Ninh Doanh Linh bừng tỉnh hiểu ra, vì sao Yến Lăng Tiêu vừa thấy nàng đã quay đầu bỏ đi.
Giống như đứa trẻ làm sai chuyện, Yến Lăng Tiêu chớp đôi mắt phượng đen nhánh, khẽ nói: "Chỉ là vô ý va quệt chút thôi, tiểu thư đừng lo!"
Thật khéo làm sao, vết thương này lại đè đúng lên vết sẹo cũ do nhành cây vạch phải. Vết sẹo mờ vốn đã gần lành, chẳng ngờ lại thêm một vết thương mới.
Ninh Doanh Linh tỉ mỉ quan sát vết thương mới kia, so với vết rạch do nhành cây lúc trước, vệt thương đang rỉ máu này trông giống bị vật sắc nhọn nào đó đâm phải hơn.
Đôi mày thanh tú của thiếu nữ khẽ nhíu lại, hơi thở ấm áp phả lên chiếc cổ cao ráo của thiếu niên.
"Yến Lăng Tiêu, chàng đánh nhau với người ta sao?" Ninh Doanh Linh đã lờ mờ đoán ra được nội tình.
Yến Lăng Tiêu khẽ rung hàng mi, cúi nhìn gương mặt thanh lệ của nàng, đôi môi mỏng khẽ mở: "Nếu ta nói đúng, tiểu thư sẽ làm gì?"
Câu này chẳng khác nào thừa nhận trực tiếp với Ninh Doanh Linh rằng hắn đã đánh nhau sao? Ninh Doanh Linh buông vạt áo thiếu niên ra, lòng đầy kinh ngạc.
Kiếp trước, Yến Lăng Tiêu phò tá tân đế lên ngôi, sau khi nhậm chức Thủ phụ lập tức dốc lòng cải cách.
Cải cách gian nan, lòng người ly tán, khi ấy thế gian đều gọi tân Thủ phụ là đại gian thần. Không ít quan viên dâng sớ lên tân đế, mong muốn bãi chức của Yến Lăng Tiêu.
Nơi triều đường, vị Thủ phụ trẻ tuổi chẳng màng sớ can gián của đám quan lại, gạt bỏ mọi lời bàn tán mà kiên trì cải cách. Bấy giờ Ninh Doanh Linh đã trở thành tì nữ trong Yến phủ, tận mắt thấy trong phủ thỉnh thoảng xuất hiện xác động vật chết.
Đó là lời cảnh cáo dành cho vị Thủ phụ trẻ tuổi kia!
Nhưng Yến Lăng Tiêu chẳng hề lay động, vẫn cứ làm theo ý mình.
Chuyện cải cách bị kẻ có tâm địa xấu xa rêu rao tới tai dân chúng, khiến lòng dân hoang mang lo sợ.
Vị Thủ phụ cao ngạo lạnh lùng ấy mỗi khi ra ngoài đều bị dân chúng mắng chửi. Thậm chí có kẻ còn ném rau nát, trứng thối lên đầu hắn.
Dẫu vậy, Yến Lăng Tiêu vẫn chưa từng nổi giận. Trong lòng Ninh Doanh Linh, Yến Lăng Tiêu giống như một con rối không có tình cảm, dường như mọi chuyện trên đời này đều chẳng đáng để hắn phải bận lòng.
Vậy mà một người như vậy, hôm nay lại bảo nàng rằng hắn đã đánh nhau với người ta.
Ninh Doanh Linh bỗng thấy, vị Thủ phụ lạnh lẽo như băng kiếp trước hóa ra cũng biết nếm mùi khói lửa nhân gian.
Tâm trí quay về hiện tại, Ninh Doanh Linh thấy quần áo thiếu niên dính đầy bụi đất.
Nàng phủi đi lớp bụi bặm bám trên đó: "Ta nghĩ chàng chắc hẳn có lý do của riêng mình! Chỉ là, nếu làm tổn thương thân thể thì biết làm thế nào?"
Ninh Doanh Linh nghĩ thông suốt rồi, người có thể khiến Yến Lăng Tiêu ra tay chắc chắn phải là người vô cùng quan trọng với hắn.
Hắn cũng là một người trong chúng sinh hồng trần, chẳng phải vị thần tiên trên chín tầng mây, đương nhiên có hỉ nộ ái ố.
Nhưng nhìn vệt máu mới rỉ ra trên vết thương, Ninh Doanh Linh thầm nghĩ Yến Lăng Tiêu mang gương mặt này mà chẳng biết nâng niu, thật đúng là phí của trời.
Đèn đá rực sáng, soi rõ đôi mắt của thiếu niên.
Chỉ thấy thiếu nữ lại khẽ nắm lấy tay áo lay động theo gió của hắn, bất lực quay đầu nói: "Xem ra ta lại phải đích thân bôi thuốc cho chàng rồi!"
……
Tháng chín, tiết trời vào thu mát mẻ, không khí nhuộm lên cây cối kinh thành một lớp khí lạnh. Thái hậu gửi thiệp mời tham dự tiệc thưởng cúc, nhớ tới lời nhắn mà cô mẫu sai người truyền tới, Ninh Doanh Linh thấy vô cùng khó xử.
Ý của cô mẫu ngầm ám chỉ rằng chẳng qua Thái hậu làm vậy là vì muốn xem thành quả việc bà ta duyên như thế nào.
Mối quan hệ giữa cô mẫu và Thái hậu vốn không hòa thuận, lần này làm vậy mục đích chính là muốn cô mẫu xấu mặt.
Kiếp trước, Ninh Doanh Linh cực kỳ bài trừ yến tiệc, sợ vì Yến Lăng Tiêu mà bản thân bị bêu rếu.
Nhìn thiệp mời của Thái hậu, thiếu nữ ngồi bên cửa sổ, nhìn những đóa cúc đang nở rộ mà trầm tư.
Khi Tinh La bưng bánh cua bước vào, thấy Ninh Doanh Linh cầm thiệp mời trên tay bèn đặt đĩa bánh xuống nói: "Tiểu thư đang nghĩ gì vậy? Trước đó Hoàng hậu nương nương đã sai người báo lại, tiệc thưởng cúc tiểu thư không cần tham dự!"
Sao Ninh Doanh Linh lại không biết nỗi khổ tâm của cô mẫu. Nói là tiệc thưởng cúc, nhưng mục đích thứ nhất là Thái hậu muốn chọn hoàng tử phi vừa ý cho Ngụy Hạc Chi, hai là muốn xem nàng và Yến Lăng Tiêu chung sống ra sao.
Thái hậu xuất thân từ phủ Trấn Quốc Công, có quan hệ họ hàng với Khương Đình Ngật. Trong kinh ai mà chẳng biết tình cảm của Ninh Nhị tiểu thư An Quốc Công phủ dành cho Khương Đình Ngật?
Chỉ tiếc Thái hậu và Hoàng hậu quan hệ bất hòa, lại còn kéo cả hai nhà Khương gia, Ninh gia vào cuộc. Ngày đại thọ của mình, Thái hậu tận mắt thấy Ninh Doanh Linh rơi xuống nước được một thư sinh lạ mặt cứu lên.
Bà ta lập tức ban hôn, một là để dập tắt ý định kết thông gia giữa An Quốc Công phủ và Trấn Quốc Công phủ của Hoàng hậu. Hai là trực tiếp cắt đứt tâm ý của Ninh Doanh Linh.
Cô mẫu sợ Ninh Doanh Linh khó xử nên sớm đã sai người thân cận báo tin. Nhưng nhìn tấm thiệp mời mới tinh, giờ đây Ninh Doanh Linh chẳng muốn trốn tránh nữa.
Đang mải suy nghĩ, bên ngoài truyền tới tiếng động.
Thần Sa đẩy cửa bước vào, gương mặt mang theo vài phần ngạc nhiên, vội nói: "Tiểu thư, Yến công tử đang ở ngoài cửa, nói là có việc tìm tiểu thư!"
Ninh Doanh Linh đặt thiệp mời xuống, cánh cửa khép hờ lấp ló bóng dáng một nam tử cao ráo.
Trăng mờ ảo, gió đêm hây hẩy, hương cúc tỏa ngát khắp Phương Hoa Tạ. Ánh trăng phủ lên người thiếu niên, toát ra khí chất thoát tục lạ thường.
"Yến Lăng Tiêu, sao chàng lại tới đây?" Ninh Doanh Linh chậm rãi bước tới, nhìn vết thương trên mặt hắn.
Mấy ngày nay nàng chẳng dám ngơi tay, sợ mặt hắn thật sự để lại vết sẹo xấu xí. Vì thế, nàng còn xin Chu thị cao Hồi Xuân, Chu thị lấy làm lạ, nhưng rốt cuộc chẳng nỡ từ chối tiểu nữ nhi nên đã đưa cho nàng một lọ.
Thấy vết thương trên mặt thiếu niên dần phẳng lại, Ninh Doanh Linh hiện lên nụ cười nhẹ nhõm.
Yến Lăng Tiêu lấy chiếc khăn tay từ sau lưng đưa cho Ninh Doanh Linh: "Đây là khăn tay tiểu thư để quên ở chuồng ngựa! Ta đã giặt mấy lần, đặc biệt mang tới trả lại cho tiểu thư!"
Ninh Doanh Linh nhìn chiếc khăn thêu hạt đậu đỏ trong lòng bàn tay, lơ đãng cất nó đi.
Trong sân trồng đầy hoa cúc màu vàng nhạt, mặt hồ tĩnh lặng gợn sóng lăn tăn theo gió đêm.
Ninh Doanh Linh nhìn bóng trăng soi đáy nước, lắc đầu: "Chàng không cần đích thân mang tới đâu."
Nghĩ tới tấm thiệp mời kia, Ninh Doanh Linh cảm giác nó như hòn than nóng bỏng tay.
Thấy Yến Lăng Tiêu định rời đi, Ninh Doanh Linh vội gọi hắn lại.
Thiếu niên quay đầu, cơn gió thu mát rượi thổi tà áo hắn bay phần phật. Ninh Doanh Linh cúi đầu vân vê ngón tay, lên tiếng: "Thái hậu nương nương gửi thiệp mời, nói ba ngày sau mời chúng ta tới ngự thượng uyển tham gia tiệc thưởng cúc!"
"Chúng ta?" Yến Lăng Tiêu hỏi lại.
Ninh Doanh Linh gật đầu khẳng định: "Chàng không nghe lầm đâu! Là chúng ta! Chàng có muốn đi không?"
Câu này vừa là hỏi Yến Lăng Tiêu, thực chất cũng là hỏi chính Ninh Doanh Linh.
Nàng có muốn tham gia tiệc của Thái hậu không?
Nói thật lòng, Ninh Doanh Linh cũng chẳng rõ. Nếu là trước kia, nàng nhất định chẳng muốn để Thái hậu và những người khác xem mình là trò cười, thà cáo bệnh trốn được lúc nào hay lúc ấy.
Nhưng giờ đây, Ninh Doanh Linh thực sự không muốn trốn nữa.
Gả cho Yến Lăng Tiêu thì đã sao? Bị người đời cười cợt thì đã sao?
Người ta chỉ bàn tán về hôn sự của nàng lúc trà dư tửu hậu, rồi lại giả vờ tiếc nuối cảm thán nàng bạc mệnh, cứ thế gả cho Yến Lăng Tiêu một cách không minh bạch.
Bên ngoài là xót xa cho nàng yêu mà không được, thực tế là đang mỉa mai, cười nhạo nàng.
Đám quyền quý trong kinh vốn dĩ rất không có chính kiến, nếu họ biết không lâu sau phu quân bây giờ của nàng sẽ trở thành vị quyền thần khuynh đảo triều đình, e là bọn họ lại nói khác ngay.
Tuy nhiên còn chưa đợi nàng quyết định, đã nghe Yến Lăng Tiêu nói: "Tất cả tùy tiểu thư định đoạt!"
……
Kinh Triệu phủ.
Tạ Kiều dâng tấm thiệp mời do Thái hậu gửi tới, cười híp mắt nói: "Đây là thiệp mời của Thái hậu nương nương, tới lúc đó Thẩm tiểu thư cũng sẽ đi cùng, công tử chớ có phụ tâm ý của Thái hậu."
Khương Đình Ngật đang bận việc công, nghe lời Tạ Kiều nói nên đặt chiếc bút lông sói màu đen xuống.
Hắn ta đưa tay nhận lấy thiệp mời từ Tạ Kiều, nhanh chóng lướt qua một lượt rồi đặt sang một bên.
Tạ Kiều biết tính tình công tử nhà mình, hắn ta đều chẳng để vào mắt các loại yến tiệc của thế gia trong kinh, Thái hậu hiểu rõ tính hắn ta nên mới đặc biệt dặn dò.
"Công tử, chẳng qua Thái hậu nương nương muốn kéo gần quan hệ của người và Thẩm tiểu thư. Tuy nói giờ hai người đã có hôn ước, nhưng ý của Thái hậu là dù sao Thẩm tiểu thư cũng là nữ tử, mong công tử quan tâm nhiều hơn, đôi bên cũng sớm thân thuộc."
Khương Đình Ngật xoa xoa thái dương đau nhức, chỉ thấy lời Tạ Kiều như tiếng ruồi muỗi vo ve, ồn ào đến phát bực.
"Ừ!" Khương Đình Ngật đáp lại, nghĩ tới đám Tăng Nhan, hắn ta càng thấy đau đầu: "Đám Tăng Nhan đã khai chưa?"
Tạ Kiều chưa bao giờ nghĩ Khương Đình Ngật lại phối hợp như vậy, thật không thể tin nổi. Nhưng vừa xoay người đã nghe hắn ta hỏi chuyện công sự, Tạ Kiều thấy đêm đã khuya, quan tâm nói: "Không còn sớm nữa, hay là về phủ trước đi công tử?"
Lời vừa dứt đã thấy ánh mắt lạnh lùng như lưỡi kiếm của Khương Đình Ngật.
Tạ Kiều khựng lại, thành thật báo cáo: "Mấy tên Tăng Nhan đều là hạng tôm tép, bị Yến công tử đánh trọng thương rồi đưa vào Kinh Triệu phủ, sợ phải chịu cực hình nên cái gì cũng khai sạch, nhưng chỉ nhắc tới việc có người đưa tiền sai bọn chúng đi rêu rao!"
"Bọn chúng có nói kẻ đứng sau là ai không?" Khương Đình Ngật truy hỏi.
Tạ Kiều thở dài: "Bọn chúng bảo không quen biết, chỉ nói người đó ăn mặc sang trọng, trên ngón tay cái bên trái có một vết bớt đen."
Khương Đình Ngật nghe xong, sắc mặt không rõ vui buồn.
Hắn ta nhấp một ngụm trà lạnh, đi thẳng tới bên cửa sổ, nhìn những cành cây bị gió thu thổi xào xạc.
Nhớ tới ngày đó ở ngõ Giang Nam, Yến Lăng Tiêu lau lòng bàn tay, vừa cười vừa nói: "Khương đại nhân sai rồi! Đây chẳng phải tụ tập gây rối, mà là trừ gian diệt bạo!"
Khương Đình Ngật chưa hiểu chuyện gì, thấy Yến Lăng Tiêu ra hiệu cho mình nhìn vào túi áo của Tăng Nhan đang nằm bò dưới đất, chỉ thấy bên trong trống không, chỉ để lại một mảnh giấy.
"Tích trữ lương thực, đề phòng đại biến!"
Nhìn mấy chữ này, Khương Đình Ngật bỗng nhớ tới mấy ngày qua ở ngõ Giang Nam, các thương hành lũ lượt thu mua lượng lớn lương thực, e là đã bị lộ tin tức rồi.
"Dân gian hiện đang rộ tin đồn, triều đình sắp thực hiện chính sách cải lúa trồng dâu tại vùng Giang Nam. Bách tính lo sợ giá lương thực tăng vọt nên lũ lượt đổ xô tới tiệm gạo tranh cướp. Và điều này chính là từ miệng bọn chúng mà ra." Yến Lăng Tiêu giải thích.
Việc lấy ruộng trồng dâu vẫn còn đang thảo luận trong nội các triều đình, vậy mà dân gian đã xuất hiện những lời đồn thổi này, chắc chắn có kẻ cố tình lan truyền nhằm gây náo loạn.
Khương Đình Ngật quay đầu, lên tiếng: "Đi điều tra kỹ lại gốc gác của Yến Lăng Tiêu cho ta!”