SAU KHI GẢ CHO GIAN THẦN

Chương 14

Avatar Mị Miêu
2,511 Chữ


Ánh mặt trời đỏ rực nơi chân trời bị những đám mây khổng lồ che khuất, hôm nay lặng gió, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách cùng tiếng cá vẫy vùng dưới chân cầu vòm.

Nơi góc ngõ Giang Nam, bọn Tăng Nhan bị thời tiết nóng bức làm cho tâm phiền ý loạn, nhìn túi tiền trống rỗng, mấy tên này lại nảy ý định cướp chiếc vòng ngọc của Đàm Minh Chi.

Tăng Nhan nhổ một bãi nước bọt, hung tợn chửi thề: "Phi! Nếu không phải hôm đó xui xẻo gặp phải Kinh Triệu Thiếu doãn phủ cùng nha đầu lo chuyện bao đồng kia, hôm nay ông đây đã được ăn ngon mặc đẹp rồi."

Mỗi khi Đàm Minh Chi xuất hiện đều chỉ có một mình. Điều này khiến bọn Tăng Nhan lại nhen nhóm ý đồ cũ, dù sao lúc này chẳng còn ai bảo vệ y nữa.

Trong lòng còn đang kìm nén một ngọn lửa giận, nhưng phía sau bỗng vang lên tiếng kêu thảm thiết đau đớn của đám huynh đệ.

Tăng Nhan còn chưa kịp phản ứng, một luồng gió lướt qua, ngay sau đó một tên huynh đệ gầy đen đã bị đánh gục xuống đất.

Kẻ đó mếu máo, một tay ôm ngực, tay kia run rẩy chỉ về phía sau, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng.

Chỉ thấy Yến Lăng Tiêu đã đứng sừng sững nơi đầu ngõ, từ trên cao nhìn xuống Tăng Nhan đang ngồi trên ghế dài. Đám tay chân của Tăng Nhan nhìn hắn, bày ra tư thế phòng thủ nhưng chẳng tên nào dám tiến lại gần nửa bước.

Dáng người cao ráo của thiếu niên đổ bóng dài trên bức tường phủ đầy rêu xanh. Chỉ nghe thấy tiếng hắn vặn cổ khẽ kêu rắc, đôi mắt phượng tựa như chim ưng, lạnh lùng quét qua Tăng Nhan.

"Xem ra thời gian qua, có kẻ đã quên mất quy củ ta đặt ra rồi!"

Gương mặt Yến Lăng Tiêu sa sầm, chậm rãi lên tiếng.

Chỉ mấy chữ ngắn ngủi của thiếu niên đã khiến Tăng Nhan như đối diện với đại địch. Những ký ức xưa cũ bỗng hiện ra trước mắt, Yến Lăng Tiêu từng tay không tấc sắt, chẳng tốn chút sức lực đã đánh cả bọn chúng phải quỳ xuống xin tha.

Tăng Nhan bắt đầu hối hận, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhìn thiếu niên cao lớn đỉnh đạc trước mặt, trong mắt gã, thiếu niên lúc này chẳng khác nào vị La Sát bò lên từ mười tám tầng địa ngục.

Tuy nhiên, khác với vẻ xấu xí của La Sát, thiếu niên này đẹp tựa thần tiên, nhưng thủ đoạn lại tàn nhẫn hơn La Sát gấp bội phần.

Thấy Tăng Nhan lộ vẻ khó xử, chẳng dám tiến lên nửa bước.

Thiếu niên thanh tú đón lấy luồng gió nhẹ, từng bước ép sát, đám tay chân của Tăng Nhan cầm vũ khí chĩa về phía hắn, nhưng trên mặt hắn chẳng hề biểu lộ chút sợ hãi nào.

Đợi khi đã đứng trước mặt Tăng Nhan, Yến Lăng Tiêu mỉm cười, lạnh lùng hỏi: "Ngươi muốn để lại đôi tay, hay để lại đôi chân?"

……

Động tĩnh nơi góc phố nhanh chóng thu hút sự chú ý của người qua đường, bên trong ngõ vắng lên tiếng kêu thảm thiết, nghe thấy âm thanh rợn người đó, khách bộ hành chỉ dám đứng xa quan sát, tuyệt nhiên không ai dám tiến tới.

Mấy người dân hiếu kỳ đồn thổi chuyện này khắp nơi, chẳng mấy chốc tin tức đã truyền tới tai Kinh Triệu Thiếu doãn phủ, Khương Đình Ngật.

Chừng nửa nén nhang sau, khi Khương Đình Ngật tới nơi, vừa vặn thấy Yến Lăng Tiêu đang dùng nước sạch rửa những ngón tay thuôn dài.

Chậu nước nhuộm màu đỏ tươi phản chiếu gương mặt của Kinh Triệu Thiếu doãn phủ, Yến Lăng Tiêu lấy khăn tay lau khô tay xong, đứng thẳng người nhìn thẳng vào Khương Đình Ngật.

"Khương đại nhân!" Yến Lăng Tiêu chẳng hề bất ngờ trước sự hiện diện của Khương Đình Ngật, mỉm cười chào hỏi.

Khương Đình Ngật tỉ mỉ quan sát vị thiếu niên ung dung tự tại kia, ngoại trừ vết thương vốn đã đóng vảy trên mặt bị rách ra chảy một vệt máu đỏ, Yến Lăng Tiêu có thể coi là vẹn toàn không sứt mẻ gì.

Tiếng kêu thảm thiết bên trong thu hút ánh nhìn của Khương Đình Ngật, chỉ thấy năm sáu gã thiếu niên đang nằm la liệt. Kẻ bị thương nặng nhất mặt mũi đã sưng vù như đầu heo.

Thấy Khương Đình Ngật, Tăng Nhan lết đôi chân, miệng đầy máu tươi, lộ ra hàm răng sứt mẻ, khóc lóc thảm thiết: "Khương đại nhân, cứu mạng tiểu nhân với!"

Giọng nói khàn đặc đó khiến Yến Lăng Tiêu cảm thấy thật ồn ào.

Hắn quay đầu nhìn lại, Tăng Nhan như thấy thú dữ, chẳng màng đau đớn mà bò lùi về sau.

Khương Đình Ngật đau đầu khôn xiết, nhìn đám đông tụ tập ngày một đông, bất đắc dĩ đành bảo Tạ Kiều và những người khác giải tán dân chúng.

Mấy kẻ bị Yến Lăng Tiêu đánh chính là đám lưu manh có tiếng ở ngõ Giang Nam. Bọn chúng thường xuyên làm trò trộm gà bắt chó, vào Kinh Triệu phủ như cơm bữa nên Khương Đình Ngật cũng nhẵn mặt.

Ngửi thấy mùi máu nồng nặc bên trong, Khương Đình Ngật bước tới, lạnh giọng hỏi: "Yến công tử, mấy người này là do ngươi ra tay đánh bị thương sao?"

Yến Lăng Tiêu gật đầu, nở nụ cười: "Bẩm Khương đại nhân, đúng là do tại hạ làm.”

Khương Đình Ngật nhìn dáng vẻ chẳng chút để tâm của Yến Lăng Tiêu, lòng bỗng dâng lên vài phần lo ngại.

Nhìn đôi tay đã biến dạng của Tăng Nhan, có thể thấy lòng dạ Yến Lăng Tiêu thâm hiểm đến mức nào.

Tiếng thét của đám Tăng Nhan khiến chim chóc đậu trên cây đều sợ hãi bay đi.

Giữa thanh thiên bạch nhật, Khương Đình Ngật chẳng thể nể mặt An Quốc Công phủ, hắn ta hắng giọng: "Đại Ngụy nghiêm cấm đánh nhau gây rối! Yến công tử, mời theo chúng ta về Kinh Triệu phủ một chuyến."

Yến Lăng Tiêu lộ hàm răng trắng muốt, cười nói tự nhiên rồi lắc đầu: "Khương đại nhân sai rồi! Đây chẳng phải đánh nhau gây rối, mà là trừ gian diệt ác!"

Thiếu niên toát ra một sự tự tin nắm chắc phần thắng, Khương Đình Ngật sững lại, ánh mắt nhìn Yến Lăng Tiêu thêm vài phần khó hiểu.
……

An Quốc Công phủ.

Chu thị nghe lời Ninh Doanh Linh nói, gương mặt lộ rõ vẻ lúng túng.

Đại cô gia Tô Thừa Án đối xử với Ninh Vân Khuynh vô cùng chu đáo, khi hai mẫu tử tỷ ấy đi An Hoa điện, Tô Thừa Án còn dặn dò Chu thị tới năm lần bảy lượt rằng nhất định phải chăm sóc Chi Chi thật tốt.

Hỏi nam tử trong thiên hạ này, ngoài An Quốc Công ra thì có mấy người làm được đến mức đó?

Chu thị lườm Ninh Doanh Linh một cái: "Tuế Tuế! Đừng có nói bậy!"

Ninh Vân Khuynh và Tô Thừa Án là thanh mai trúc mã, trước khi cưới Chi Chi, Tô Thừa Án còn năm lần bảy lượt cam đoan với phu thê An Quốc Công rằng nhất định sẽ đối tốt với nàng ấy.

Hai năm qua, phu thê An Quốc Công tận mắt chứng kiến sự quan tâm của Tô Thừa Án dành cho Ninh Vân Khuynh nên càng thêm yêu quý vị hiền tế này.

Ninh Doanh Linh nhìn khóe miệng hơi nhếch lên của Ninh Vân Khuynh, lòng thấy buồn bã vô cùng.

Tô Thừa Án nắm lấy bàn tay trắng ngần của Ninh Vân Khuynh, cười giải thích: "Tuế Tuế nói đùa rồi! Ta và Chi Chi xa cách nhiều ngày, vô cùng nhớ nhung. Nếu nói còn tâm tư khác, thì chính là đang nghĩ xem hôm nay nên làm món cà tím om hay giò heo hầm mà Chi Chi thích đây."

Chu thị nghe vậy càng vui mừng thay nữ nhi. Bà mỉm cười, tiễn Ninh Vân Khuynh và Tô Thừa Án rời đi.

Trời gần hoàng hôn, những đám mây đỏ rực nhuộm thắm bầu trời xanh biếc, đàn nhạn xếp thành hàng đuổi theo ánh mặt trời, bay về phương Tây.

Thấy bóng dáng phu thê Tô Thừa Án đi xa dần, Chu thị gõ nhẹ vào đầu Ninh Doanh Linh, dạy bảo: "Sao Tuế Tuế lại vô lễ thế? Cũng may tỷ phu con là người rộng lượng, không chấp nhặt với con."

Ninh Doanh Linh nhìn bóng dáng thân thuộc của Chu thị, cảm thấy vô cùng gần gũi. Hiện giờ mẫu thân vẫn là phu nhân quyền quý, bảo dưỡng dung nhan rất tốt, chẳng cần phải ưu phiền điều gì.

Nàng nhào vào lòng Chu thị, ngửi mùi hương quen thuộc mà thấy bình an lạ kỳ. Chu thị không hiểu chuyện gì, nhưng thấy nữ nhidựa dẫm vào lòng mình, gương mặt cũng dần hiện lên nụ cười từ ái.

Chu thị ôm Ninh Doanh Linh, chân thành hỏi: "Tuế Tuế, dạo này con và Yến Lăng Tiêu vẫn ổn chứ?"

……

Chút nắng tàn cuối trời bị màn đêm vô tận nuốt chửng, bầu trời đêm nảy nở trăng sao, tô điểm thêm sắc màu cho bức màn đen đơn điệu.

Ninh Doanh Linh ngồi bên hành lang Đông Đình, làn gió thổi tới mang theo hơi thở se lạnh của mùa thu. Thiếu nữ nhìn vầng trăng khuyết, lòng đầy phiền muộn.

Khác với cô mẫu, Chu thị không có yêu cầu gì khắt khe với Ninh Doanh Linh. Chỉ cần nàng gả cho người tâm đầu ý hợp là đủ.

Từ sau khi nàng và Yến Lăng Tiêu thành thân, nhìn hai người ngày càng xa cách, Chu thị đã tốn không biết bao nhiêu tâm tư. Nhưng hai người vẫn như mặt trăng với mặt trời, dường như giữa cả hai có một tấm màn ngăn cách rất lớn .

Thấy nữ nhi như vậy, Chu thị rất xót xa. Trong mắt bà, Yến Lăng Tiêu không phải kẻ tầm thường, sớm muộn gì hắn cũng thành rồng thành phượng.

Tuế Tuế gả được cho Yến Lăng Tiêu cũng coi là trong cái rủi có cái may. Kinh thành nhiều kẻ ăn chơi trác táng, nhưng Yến Lăng Tiêu lại khác, một lòng đọc sách thánh hiền, không nhiễm thói hư tật xấu của tôn tử thế gia quyền quý, Chu thị cũng tạm coi là hài lòng.

Nghe lời Chu thị hỏi, Ninh Doanh Linh cũng chẳng biết trả lời làm sao.

Hôm qua tới gian phòng của Yến Lăng Tiêu, nàng bỗng thấy lòng thật bình lặng, chẳng cần suy nghĩ điều gì, không còn những nhớ về Khương Đình Ngật, cũng không phải ưu phiền vì vận mệnh Ninh gia.

Nàng vốn tưởng Yến Lăng Tiêu chắc chắn ghét nàng.

Chính nàng đã tự tay cắt đứt nhân duyên của hắn, cũng chính nàng muốn giẫm đạp lòng tự tôn của vị thiếu niên này.

Nhưng nàng không ngờ Yến Lăng Tiêu lại không ghét mình. Điều này khiến Ninh Doanh Linh không hiểu nổi, ngày ngày bị nàng gây khó dễ, sao hắn lại không ghét nàng cơ chứ?

Nghe ý tứ của Chu thị, bà vẫn hy vọng Ninh Doanh Linh và Yến Lăng Tiêu có thể trở thành phu thê thực sự.

Nhưng nàng lại luôn cho rằng hai người ở bên nhau vốn là sai lầm.

Nếu có thể, chẳng thà buông tay nhau để Yến Lăng Tiêu được toại nguyện tìm nữ nhân mình yêu.

Về phần nàng, nếu có thể tìm được Ninh Doanh Linh thật và cứu vãn vận mệnh An Quốc Công phủ là tốt rồi, còn chuyện nhân duyên nàng cũng chẳng còn thiết tha gì nữa.

Đang lúc khổ sở, nàng thấy một thiếu niên mặc trường sam màu trắng ngà vẽ họa tiết lá trúc, bước đi trên con đường mòn lát đá cuội nhẵn nhụi.

Ánh trăng sáng phủ lên người thiếu niên, khiến hắn trông thật rạng rỡ.

Ninh Doanh Linh tựa vào cột trụ lớn, nhìn gương mặt thanh tú của Yến Lăng Tiêu, càng thêm quyết tâm.

Đợi khi Yến Lăng Tiêu trở thành Thủ phụ Đại Ngụy, dung mạo mỹ miều lại thêm chức cao lộc hậu, chắc chắn sẽ có không ít nữ tử ái mộ hắn.

Nàng không thể chiếm giữ danh phận Yến phu nhân mà cản trở nhân duyên của hắn.

Nghĩ tới đây, thiếu nữ càng thêm kiên định.

Đang mải suy nghĩ, thiếu niên ngước mắt lên vừa vặn đối diện với ánh nhìn của Ninh Doanh Linh. Chẳng đợi nàng kịp mở lời, Yến Lăng Tiêu đã vội vàng quay đầu rời đi.

Ninh Doanh Linh bừng tỉnh, vội vã chạy lên: "Yến Lăng Tiêu, sao thấy ta lại quay đầu bỏ đi?"

Sợ Yến Lăng Tiêu đi mất, Ninh Doanh Linh vừa thở dốc vừa túm chặt lấy vạt áo mỏng manh của hắn, không muốn để hắn đi.

Thiếu nữ đứng sau lưng thiếu niên, khó hiểu hỏi.

Hương trầm thơm ngát theo gió thoảng qua, giữa đêm trăng này càng thêm rõ rệt.

Yến Lăng Tiêu quay lưng về phía Ninh Doanh Linh, tay áo bị nàng túm chặt, thấy không trốn được mới đáp: "Trời đã muộn, Ô Vân Đạp Tuyết còn đang đợi ta, ta sợ nó đói lả."

Ninh Doanh Linh quan sát Yến Lăng Tiêu, ánh trăng phủ lên người thiếu niên phác họa nên đường nét hoàn hảo.

Dù đứng sau lưng không thấy rõ vẻ mặt của hắn, nhưng nghe lời hắn nói, trong đầu Ninh Doanh Linh đã hiện ra dáng vẻ hắn đang tìm cớ thoái thác.

Ninh Doanh Linh bĩu môi, bước nhanh tới trước mặt hắn: "Ta đã cho Ô Vân Đạp Tuyết ăn từ sớm rồi! Nó chẳng đói được đâu."

Thấy thiếu nữ xuất hiện trước mặt, Yến Lăng Tiêu lại ngoảnh mặt đi, giả vờ như không có chuyện gì: "Tiểu thư có lòng rồi! Chỉ là chuồng ngựa vẫn còn chút việc..."

Ninh Doanh Linh chưa từng thấy Yến Lăng Tiêu kỳ quặc thế này, một mặt túm chặt áo hắn không cho chạy, một mặt tranh thủ lúc hắn đang nói chuyện mà vòng sang nhìn nửa bên mặt hắn đang cố tình che giấu.

Chỉ thấy trên vết thương đã lành tới bảy tám phần kia lại xuất hiện một vệt máu đỏ tươi mới.

Lòng thiếu nữ chùng xuống: "Yến Lăng Tiêu, sao chàng lại bị thương rồi?”

1 lượt thích

Bình Luận