Cơn mưa bão chẳng có ý định ngưng nghỉ, trên cây hải đường thân gỗ to lớn nơi chuồng ngựa, đóa hoa cuối cùng cũng lìa cành theo gió.
Thiếu nữ nhỏ nhắn nép bên cạnh Ô Vân Đạp Tuyết, những tia nước li ti đã làm ướt sũng tà váy dài, ánh mắt nàng chân thành, giọng nói mang theo vài phần khẩn khoản.
"Sao Ninh nhị tiểu thư không về Phương Hoa Tạ?" Yến Lăng Tiêu cầm chiếc dù xương giấy, che phần lớn sang phía thiếu nữ, khó hiểu hỏi.
Ninh Doanh Linh hơi ngẩn ra, tiếng mưa ồn ã khiến tâm tư vốn đã phức tạp càng thêm hỗn loạn. Cho đến khi ngửi thấy hương mộc lan lạnh lẽo quyện cùng hơi nước, lòng nàng bỗng bình lặng lạ kỳ.
Nếu ở Phương Hoa Tạ, nàng nhất định sẽ lại nhớ tới những việc từng làm vì Khương Đình Ngật. Thay vì đau lòng u uất, chẳng thà chạy tới nơi không có hình bóng hắn ta để khuây khỏa đôi chút.
Hồi lâu sau, Ninh Doanh Linh mới đáp: "Ta chỉ lo chỗ này của ngươi bị dột mưa thôi!"
Hai người đã đi tới dưới hiên phòng, thiếu nữ dứt lời lập tức tò mò bước vào bên trong.
Chỉ còn lại thiếu niên tay cầm dù đứng lặng dưới hiên, những hạt mưa dày đặc tựa như lưỡi dao sắc bén xối xả lên mặt dù.
Gương mặt thiếu niên đã dính đầy nước, nhưng cái lạnh thấu xương này lại vì lời nói của thiếu nữ mà trở nên ấm áp.
Vừa bước vào gian phòng sáng sủa, mắt Ninh Doanh Linh chợt sáng lên. Căn phòng nhỏ hẹp chẳng hề suy tàn như nàng tưởng, đập vào mắt là chiếc kệ bách bảo chất đầy sách vở dựa vào góc tường.
Trên chiếc bàn dài bằng gỗ đỏ đặt trước cửa sổ đóng chặt là một nhành hoa cúc dại đang trổ nụ, cạnh kệ sách là một chiếc giường nhỏ đơn sơ.
Tuy căn phòng đơn sơ, nhưng gọn gàng sạch sẽ.
Trong mắt Ninh Doanh Linh hiện lên vài phần mềm yếu, nàng quay đầu nhìn Yến Lăng Tiêu, lại nhìn chiếc giường thấp bé kia, lòng càng thấy áy náy.
Yến Lăng Tiêu vóc người cao ráo, nếu cứ chen chúc trên chiếc giường nhỏ này, chắc hẳn ngày ngày hắn đều phải co rúm một chỗ nhỉ?
Thiếu niên bưng ấm trà ấm nóng đặt lên chiếc bàn tròn nhỏ như ý, ra hiệu mời thiếu nữ tiến lại gần.
Ninh Doanh Linh khẽ ngửi hương trà thanh khiết, trong đầu bỗng hiện lên đôi môi đỏ bị nước trà thấm ướt của Yến Lăng Tiêu ngày hôm ấy.
Nghĩ đến đôi môi óng ánh đó, thiếu nữ càng thấy nước trà này thêm phần mời gọi. Nàng liếm môi, nóng lòng nếm thử, nhưng một ngụm còn chưa trôi xuống họng.
Đôi mày thanh tú của thiếu nữ đã nhăn nhó cả lại.
Nàng thè lưỡi, bĩu môi nói: "Sao trà này lại đắng thế này?"
Yến Lăng Tiêu tự rót tự uống, giải thích: "Trà này gọi là Khổ Minh! Vào họng đắng chát, nhưng nhấm nháp kỹ mới thấy vị ngọt hậu."
Ninh Doanh Linh thấy hắn nói thần kỳ như vậy, không cam lòng lại đưa môi tới gần, nhưng vừa mới chạm vào đã thấy vị đắng kia cực kỳ khó chịu.
Nàng chỉ đành bất lực đặt chén trà xuống, đẩy nó ra xa.
Ánh đèn sáng rực, dường như giá nến đã xua tan cái lạnh ngoài cửa sổ, gian phòng nhỏ vô cùng ấm áp.
Yến Lăng Tiêu nhìn tà váy ướt đẫm của thiếu nữ, cùng những hạt nước li ti trên mái tóc đen nhánh của nàng, hắn lặng lẽ xoay người.
Khi Ninh Doanh Linh còn đang chìm trong vị đắng của trà Khổ Minh, trước mặt bỗng xuất hiện một chiếc khăn tay trắng muốt: "Sắp sang thu rồi, tiểu thư đừng để nhiễm lạnh."
Đốt ngón tay rõ ràng của thiếu niên dưới ánh đèn trông thật nổi bật, ngoài chiếc khăn trắng kia, trên đầu ngón tay tựa bạch ngọc ấy lại đầy những vết chai lớn nhỏ.
Thiếu nữ nhận lấy chiếc khăn thiếu niên đưa tới, đôi mắt tinh anh chứa đựng ánh đèn bỗng tối sầm lại.
Nghe nói cuộc sống của Yến Lăng Tiêu chẳng hề dễ dàng, có lẽ vì mưu sinh mà bôn ba vất vả nên đôi bàn tay ấy mới đầy vết chai như vậy.
Ninh Doanh Linh vừa lau mái tóc mai bị ướt, vừa quan sát bài trí xung quanh: "Nếu ta không nhớ nhầm, trước kia chỗ này là nơi chứa rơm rạ..."
Những lời còn lại, Ninh Doanh Linh bỗng chẳng biết nói thế nào.
Nếu không phải tại nàng, Yến Lăng Tiêu cũng chẳng buộc phải ở chuồng ngựa.
"Trí nhớ của tiểu thư tốt lắm!" Yến Lăng Tiêu chăm chú nhìn động tác lau tóc của nàng: "Nhưng nơi này ngoài việc đơn sơ ra cũng chẳng có gì không tốt, ít nhất có thể che mưa chắn gió!"
Ít nhất, hắn không cần phải giống như trước kia!
Thiếu nữ cân nhắc giây lát, dừng động tác trong tay, cúi đầu nhìn nước trà xanh biếc, dè dặt hỏi: "Yến Lăng Tiêu, chàng ghét ta lắm phải không?"
……
Kiếp trước, hai người như nước với lửa, tuyệt đối chẳng bao giờ có chuyện ngồi xuống nói chuyện hòa bình như hôm nay. Thiếu nữ tự cho mình chịu uất ức nên thường xuyên làm khó vị thiếu niên cao ngạo.
Mà đương nhiên thiếu niên có lòng tự tôn của riêng mình, mặc cho sự chán ghét của thiếu nữ hay cả An Quốc Công phủ, hắn tuyệt nhiên không chịu khuất phục.
Hai người giống như hai sợi chỉ đào vĩnh viễn chẳng thể quấn quýt, không hề có điểm chung nào.
Người đẩy Yến Lăng Tiêu tới chuồng ngựa là Ninh Doanh Linh, kẻ khiến hắn bị hạ nhaN trong phủ mỉa mai là "mã nô"* cũng là Ninh Doanh Linh, kẻ rêu rao với thiên hạ rằng Yến Lăng Tiêu tâm cơ thâm hiểm, ý đồ trèo cao vào An Quốc Công phủ cũng vẫn là Ninh Doanh Linh.
*Người chăn ngựa
Dù đời này nàng muốn bù đắp nhưng cũng chẳng ích gì. Bởi lẽ, thời điểm nàng trọng sinh quá muộn, nàng đã sớm gây ra những tai họa này rồi.
Những ngày ở cạnh Yến Lăng Tiêu, nàng chẳng rõ hắn có ghét nàng lắm không, có phải vì nể mặt mà buộc phải đối phó với sự vô lý của nàng nên mới cho phép nàng hết lần này tới lần khác tới chuồng ngựa tìm hắn hay không.
Yến Lăng Tiêu im lặng không nói, chỉ lặng lẽ nhìn cơn mưa tầm tã ngoài cửa sổ.
Thiếu nữ cười tự giễu, làm gì có ai thật lòng yêu thích hạng người như nàng được chứ?
Giống như tiểu Ngật ca ca, dù người đời hắn ta đều biết tâm ý của nàng, nhưng hắn ta chưa từng đáp lại nàng một phần.
Huống chi những việc nàng đã làm với Yến Lăng Tiêu, nếu đổi lại là nàng cứu hắn mà bị coi là mưu đồ bất chính, chắc hẳn lòng nàng cũng nguội lạnh thôi nhỉ?
Thiếu nữ ngồi đối diện Yến Lăng Tiêu bị hơi ẩm và bóng tối bao trùm, cả người tựa như rơi vào góc khuất u ám của vực thẳm.
Cân nhắc hồi lâu, Yến Lăng Tiêu mới lắc đầu: "Ta chưa từng ghét tiểu thư!"
……
Ba ngày sau, Ninh Doanh Linh nhận được một phong thư, là thư của Lư đại nương ở Thanh Xuyên lâu gửi tới.
Ninh Doanh Linh nhìn phong thư của Lư đại nương, lòng thấy ngũ vị tạp trần.
Theo lời Lư đại nương, nữ tử tên Hàn Lăng kia đã thoát khỏi nô tịch từ ba năm trước, nghe nói người chuộc thân cho nàng ta là một trong những thế gia quyền quý hàng đầu Đại Ngụy.
Nhìn những con chữ lạnh lẽo, Ninh Doanh Linh thấy lòng đau như dao cắt. Vị thế gia hàng đầu kia, nếu nàng không đoán sai thì chính là vị tỷ phu ôn nhu như ngọc của nàng, Tô Thừa Án.
Tô Thừa Án và trưởng tỷ vốn là thanh mai trúc mã, mọi người đều ngỡ họ tâm đầu ý hợp. Nào ngờ, Tô Thừa Án lại sớm nuôi ngoại thất ở bên ngoài.
Còn nhớ ngày trưởng tỷ thành hôn, cô mẫu mắt lệ nhòa chân thành dặn dò Ninh Doanh Linh: "Giờ ta chỉ mong Tuế Tuế cũng có thể giống như Chi Chi, tìm được ý trung nhân của riêng mình!"
Năm đó để cưới được trưởng tỷ, Tô Thừa Án đã quỳ trước An Quốc Công phủ ba ngày ba đêm, thậm chí thề thốt trước mặt liệt tổ liệt tông Ninh gia rằng đời này không nạp thiếp, bên cạnh chỉ có một mình trưởng tỷ.
Nhưng rốt cuộc, tất cả đều là lừa dối. Họ đều bị che mắt, trưởng tỷ cũng bị lừa gạt suốt bao năm qua.
Lư đại nương còn nói, Hàn Lăng đã mang thai, lang quân bên cạnh quan tâm hết mực.
Bên ngoài truyền tới tiếng cười của Thần Sa, chưa thấy người đã nghe tiếng, chỉ thấy Thần Sa đẩy cửa bước vào, reo hò: "Nhị tiểu thư, phu nhân và Đại tiểu thư về rồi!"
Ninh Doanh Linh mặt cắt không còn giọt máu, cất phong thư vào rương, lập tức sải bước ra khỏi Phương Hoa Tạ.
Vừa ra khỏi viện đã thấy một bóng hồng thướt tha hiện ra trước mắt.
Ninh Vân Khuynh mặc chiếc váy dài màu xanh phấn, thấy Ninh Doanh Linh lập tức nở nụ cười trên gương mặt trắng ngần như ngọc.
"Tỷ tỷ!" Ninh Doanh Linh chạy tới, nhào vào lòng Ninh Vân Khuynh.
Nghĩ đến cảnh trưởng tỷ bị người ta lừa gạt, Ninh Doanh Linh càng thêm xót xa.
Nữ nhi Ninh gia sắc nước hương trời nổi danh kinh thành, năm đó Ninh Vân Khuynh xuất giá, không biết bao nhiêu thiếu niên tuấn tú đau lòng khôn xiết, thậm chí có người nghe tin mà hôn mê suốt mấy ngày.
Người tới phủ cầu thân nhiều không đếm xuể, trưởng tỷ vốn dĩ nên có lựa chọn tốt hơn. Vậy mà không ngờ lại sa vào tay Tô Thừa Án.
"Tuế Tuế nhớ tỷ tỷ rồi sao?" Ninh Vân Khuynh nhẹ nhàng vỗ lưng Ninh Doanh Linh, dịu dàng nói.
Chu thị bước tới từ phía sau, thấy hai tỷ muội ôm nhau bèn trêu chọc: "Tuế Tuế lớn thế này rồi! Mà vẫn thích làm nũng như trước."
Khi Ninh Doanh Linh ngẩng đầu, vừa vặn thấy một bóng người ngược sáng bước tới sau lưng Chu thị.
Một nam tử mặc trường sam họa tiết kỳ lân màu mực chậm rãi tiến tới, trên mặt treo nụ cười nhạt. Đến gần rồi mới lên tiếng: "Chi Chi, những ngày này đi đường vất vả rồi!"
Ninh Doanh Linh rời khỏi vòng tay Ninh Vân Khuynh, đúng lúc thấy vẻ mặt quan tâm của Tô Thừa Án.
Trong thoáng chốc, nàng chỉ thấy bụng dạ như đảo lộn, khó chịu khôn cùng.
Người nam tử ôn nhu, thấu hiểu lòng người trước mắt này thật khác xa kẻ ham lợi lộc, máu lạnh vô tình kiếp trước.
Thật khó hình dung, vào ngày An Quốc Công phủ gặp nạn, ngày trưởng tỷ cần chỗ dựa nhất, Tô Thừa Án lại vung tay ném tờ hưu thư trước mặt Ninh Vân Khuynh, chẳng chút nể tình thanh mai trúc mã bao năm hay tình nghĩa phu thê ngắn ngủi.
Ninh Doanh Linh cố nén cảm giác buồn nôn, cười như không cười nhìn Tô Thừa Án: "Tỷ phu vội vàng tới đón tỷ tỷ như vậy, là vì nhớ tỷ tỷ, hay là có tâm tư khác đây?"
……
Ngõ Giang Nam.
Yến Lăng Tiêu vẫn như mọi ngày, mang điểm tâm tới gặp Đàm Minh Chi.
Tuy nhiên còn chưa hàn huyên được mấy câu đã nghe thấy Đàm Minh Chi giục hắn rời đi: "Tấm lòng của Lăng Tiêu ca ca đệ xin nhận! Giờ không còn sớm nữa, huynh về sớm đi thôi!"
Đàm Minh Chi bao bọc bản thân kín mít, khi thấy bóng dáng Yến Lăng Tiêu, đôi mắt lộ ra ngoài bỗng thoáng qua vẻ hoảng hốt hiếm thấy.
Thấy vẻ mặt Yến Lăng Tiêu ngày càng nghiêm trọng, Đàm Minh Chi lại kéo vạt áo che đậy, sợ Yến Lăng Tiêu nhìn ra sơ hở: "Quyển "Đế Đạo" ca ca giao cho ta vẫn còn phân nửa chưa xem xong, ta xin về trước đây!"
Nhưng y vừa định rời đi đã bị Yến Lăng Tiêu túm lấy góc áo.
Đàm Minh Chi còn định giải thích thêm gì đó, nhưng lại thấy đôi mắt đen nhánh của Yến Lăng Tiêu đã thêm vài phần sát khí.
Hắn cúi người, đặt hai tay lên vai Đàm Minh Chi, nghiêm giọng hỏi: "Minh Chi, ta đã dặn đệ những gì?"
Đàm Minh Chi giật mình, vội vàng cúi đầu: "Ta sai rồi! Ta không nên mang theo chiếc vòng ngọc mẫu thân để lại bên người, khiến đám Tăng Nhan nhìn thấy, cho nên..."
Yến Lăng Tiêu lắc đầu ngắt lời y, thở dài: "Đệ thật sự có lỗi! Ta đã bảo đệ khi gặp nguy hiểm phải báo cho ta ngay lập tức. Bọn chúng đánh đệ có đau không?"
Thiếu niên gầy yếu đôi mắt tức khắc đỏ hoe, chỉ lặng lẽ lắc đầu.
Yến Lăng Tiêu đưa đầu ngón tay lau khóe mắt cho thiếu niên, mỉm cười nói: "Đệ đừng lo! Bọn chúng sớm muộn sẽ chẳng dám bắt nạt đệ nữa đâu!"
Nói xong, nụ cười trên gương mặt tuấn tú của Yến Lăng Tiêu biến mất không dấu vết, thay vào đó là vẻ oán giận căm thù ngút trời.
Thiếu nữ nhỏ nhắn nép bên cạnh Ô Vân Đạp Tuyết, những tia nước li ti đã làm ướt sũng tà váy dài, ánh mắt nàng chân thành, giọng nói mang theo vài phần khẩn khoản.
"Sao Ninh nhị tiểu thư không về Phương Hoa Tạ?" Yến Lăng Tiêu cầm chiếc dù xương giấy, che phần lớn sang phía thiếu nữ, khó hiểu hỏi.
Ninh Doanh Linh hơi ngẩn ra, tiếng mưa ồn ã khiến tâm tư vốn đã phức tạp càng thêm hỗn loạn. Cho đến khi ngửi thấy hương mộc lan lạnh lẽo quyện cùng hơi nước, lòng nàng bỗng bình lặng lạ kỳ.
Nếu ở Phương Hoa Tạ, nàng nhất định sẽ lại nhớ tới những việc từng làm vì Khương Đình Ngật. Thay vì đau lòng u uất, chẳng thà chạy tới nơi không có hình bóng hắn ta để khuây khỏa đôi chút.
Hồi lâu sau, Ninh Doanh Linh mới đáp: "Ta chỉ lo chỗ này của ngươi bị dột mưa thôi!"
Hai người đã đi tới dưới hiên phòng, thiếu nữ dứt lời lập tức tò mò bước vào bên trong.
Chỉ còn lại thiếu niên tay cầm dù đứng lặng dưới hiên, những hạt mưa dày đặc tựa như lưỡi dao sắc bén xối xả lên mặt dù.
Gương mặt thiếu niên đã dính đầy nước, nhưng cái lạnh thấu xương này lại vì lời nói của thiếu nữ mà trở nên ấm áp.
Vừa bước vào gian phòng sáng sủa, mắt Ninh Doanh Linh chợt sáng lên. Căn phòng nhỏ hẹp chẳng hề suy tàn như nàng tưởng, đập vào mắt là chiếc kệ bách bảo chất đầy sách vở dựa vào góc tường.
Trên chiếc bàn dài bằng gỗ đỏ đặt trước cửa sổ đóng chặt là một nhành hoa cúc dại đang trổ nụ, cạnh kệ sách là một chiếc giường nhỏ đơn sơ.
Tuy căn phòng đơn sơ, nhưng gọn gàng sạch sẽ.
Trong mắt Ninh Doanh Linh hiện lên vài phần mềm yếu, nàng quay đầu nhìn Yến Lăng Tiêu, lại nhìn chiếc giường thấp bé kia, lòng càng thấy áy náy.
Yến Lăng Tiêu vóc người cao ráo, nếu cứ chen chúc trên chiếc giường nhỏ này, chắc hẳn ngày ngày hắn đều phải co rúm một chỗ nhỉ?
Thiếu niên bưng ấm trà ấm nóng đặt lên chiếc bàn tròn nhỏ như ý, ra hiệu mời thiếu nữ tiến lại gần.
Ninh Doanh Linh khẽ ngửi hương trà thanh khiết, trong đầu bỗng hiện lên đôi môi đỏ bị nước trà thấm ướt của Yến Lăng Tiêu ngày hôm ấy.
Nghĩ đến đôi môi óng ánh đó, thiếu nữ càng thấy nước trà này thêm phần mời gọi. Nàng liếm môi, nóng lòng nếm thử, nhưng một ngụm còn chưa trôi xuống họng.
Đôi mày thanh tú của thiếu nữ đã nhăn nhó cả lại.
Nàng thè lưỡi, bĩu môi nói: "Sao trà này lại đắng thế này?"
Yến Lăng Tiêu tự rót tự uống, giải thích: "Trà này gọi là Khổ Minh! Vào họng đắng chát, nhưng nhấm nháp kỹ mới thấy vị ngọt hậu."
Ninh Doanh Linh thấy hắn nói thần kỳ như vậy, không cam lòng lại đưa môi tới gần, nhưng vừa mới chạm vào đã thấy vị đắng kia cực kỳ khó chịu.
Nàng chỉ đành bất lực đặt chén trà xuống, đẩy nó ra xa.
Ánh đèn sáng rực, dường như giá nến đã xua tan cái lạnh ngoài cửa sổ, gian phòng nhỏ vô cùng ấm áp.
Yến Lăng Tiêu nhìn tà váy ướt đẫm của thiếu nữ, cùng những hạt nước li ti trên mái tóc đen nhánh của nàng, hắn lặng lẽ xoay người.
Khi Ninh Doanh Linh còn đang chìm trong vị đắng của trà Khổ Minh, trước mặt bỗng xuất hiện một chiếc khăn tay trắng muốt: "Sắp sang thu rồi, tiểu thư đừng để nhiễm lạnh."
Đốt ngón tay rõ ràng của thiếu niên dưới ánh đèn trông thật nổi bật, ngoài chiếc khăn trắng kia, trên đầu ngón tay tựa bạch ngọc ấy lại đầy những vết chai lớn nhỏ.
Thiếu nữ nhận lấy chiếc khăn thiếu niên đưa tới, đôi mắt tinh anh chứa đựng ánh đèn bỗng tối sầm lại.
Nghe nói cuộc sống của Yến Lăng Tiêu chẳng hề dễ dàng, có lẽ vì mưu sinh mà bôn ba vất vả nên đôi bàn tay ấy mới đầy vết chai như vậy.
Ninh Doanh Linh vừa lau mái tóc mai bị ướt, vừa quan sát bài trí xung quanh: "Nếu ta không nhớ nhầm, trước kia chỗ này là nơi chứa rơm rạ..."
Những lời còn lại, Ninh Doanh Linh bỗng chẳng biết nói thế nào.
Nếu không phải tại nàng, Yến Lăng Tiêu cũng chẳng buộc phải ở chuồng ngựa.
"Trí nhớ của tiểu thư tốt lắm!" Yến Lăng Tiêu chăm chú nhìn động tác lau tóc của nàng: "Nhưng nơi này ngoài việc đơn sơ ra cũng chẳng có gì không tốt, ít nhất có thể che mưa chắn gió!"
Ít nhất, hắn không cần phải giống như trước kia!
Thiếu nữ cân nhắc giây lát, dừng động tác trong tay, cúi đầu nhìn nước trà xanh biếc, dè dặt hỏi: "Yến Lăng Tiêu, chàng ghét ta lắm phải không?"
……
Kiếp trước, hai người như nước với lửa, tuyệt đối chẳng bao giờ có chuyện ngồi xuống nói chuyện hòa bình như hôm nay. Thiếu nữ tự cho mình chịu uất ức nên thường xuyên làm khó vị thiếu niên cao ngạo.
Mà đương nhiên thiếu niên có lòng tự tôn của riêng mình, mặc cho sự chán ghét của thiếu nữ hay cả An Quốc Công phủ, hắn tuyệt nhiên không chịu khuất phục.
Hai người giống như hai sợi chỉ đào vĩnh viễn chẳng thể quấn quýt, không hề có điểm chung nào.
Người đẩy Yến Lăng Tiêu tới chuồng ngựa là Ninh Doanh Linh, kẻ khiến hắn bị hạ nhaN trong phủ mỉa mai là "mã nô"* cũng là Ninh Doanh Linh, kẻ rêu rao với thiên hạ rằng Yến Lăng Tiêu tâm cơ thâm hiểm, ý đồ trèo cao vào An Quốc Công phủ cũng vẫn là Ninh Doanh Linh.
*Người chăn ngựa
Dù đời này nàng muốn bù đắp nhưng cũng chẳng ích gì. Bởi lẽ, thời điểm nàng trọng sinh quá muộn, nàng đã sớm gây ra những tai họa này rồi.
Những ngày ở cạnh Yến Lăng Tiêu, nàng chẳng rõ hắn có ghét nàng lắm không, có phải vì nể mặt mà buộc phải đối phó với sự vô lý của nàng nên mới cho phép nàng hết lần này tới lần khác tới chuồng ngựa tìm hắn hay không.
Yến Lăng Tiêu im lặng không nói, chỉ lặng lẽ nhìn cơn mưa tầm tã ngoài cửa sổ.
Thiếu nữ cười tự giễu, làm gì có ai thật lòng yêu thích hạng người như nàng được chứ?
Giống như tiểu Ngật ca ca, dù người đời hắn ta đều biết tâm ý của nàng, nhưng hắn ta chưa từng đáp lại nàng một phần.
Huống chi những việc nàng đã làm với Yến Lăng Tiêu, nếu đổi lại là nàng cứu hắn mà bị coi là mưu đồ bất chính, chắc hẳn lòng nàng cũng nguội lạnh thôi nhỉ?
Thiếu nữ ngồi đối diện Yến Lăng Tiêu bị hơi ẩm và bóng tối bao trùm, cả người tựa như rơi vào góc khuất u ám của vực thẳm.
Cân nhắc hồi lâu, Yến Lăng Tiêu mới lắc đầu: "Ta chưa từng ghét tiểu thư!"
……
Ba ngày sau, Ninh Doanh Linh nhận được một phong thư, là thư của Lư đại nương ở Thanh Xuyên lâu gửi tới.
Ninh Doanh Linh nhìn phong thư của Lư đại nương, lòng thấy ngũ vị tạp trần.
Theo lời Lư đại nương, nữ tử tên Hàn Lăng kia đã thoát khỏi nô tịch từ ba năm trước, nghe nói người chuộc thân cho nàng ta là một trong những thế gia quyền quý hàng đầu Đại Ngụy.
Nhìn những con chữ lạnh lẽo, Ninh Doanh Linh thấy lòng đau như dao cắt. Vị thế gia hàng đầu kia, nếu nàng không đoán sai thì chính là vị tỷ phu ôn nhu như ngọc của nàng, Tô Thừa Án.
Tô Thừa Án và trưởng tỷ vốn là thanh mai trúc mã, mọi người đều ngỡ họ tâm đầu ý hợp. Nào ngờ, Tô Thừa Án lại sớm nuôi ngoại thất ở bên ngoài.
Còn nhớ ngày trưởng tỷ thành hôn, cô mẫu mắt lệ nhòa chân thành dặn dò Ninh Doanh Linh: "Giờ ta chỉ mong Tuế Tuế cũng có thể giống như Chi Chi, tìm được ý trung nhân của riêng mình!"
Năm đó để cưới được trưởng tỷ, Tô Thừa Án đã quỳ trước An Quốc Công phủ ba ngày ba đêm, thậm chí thề thốt trước mặt liệt tổ liệt tông Ninh gia rằng đời này không nạp thiếp, bên cạnh chỉ có một mình trưởng tỷ.
Nhưng rốt cuộc, tất cả đều là lừa dối. Họ đều bị che mắt, trưởng tỷ cũng bị lừa gạt suốt bao năm qua.
Lư đại nương còn nói, Hàn Lăng đã mang thai, lang quân bên cạnh quan tâm hết mực.
Bên ngoài truyền tới tiếng cười của Thần Sa, chưa thấy người đã nghe tiếng, chỉ thấy Thần Sa đẩy cửa bước vào, reo hò: "Nhị tiểu thư, phu nhân và Đại tiểu thư về rồi!"
Ninh Doanh Linh mặt cắt không còn giọt máu, cất phong thư vào rương, lập tức sải bước ra khỏi Phương Hoa Tạ.
Vừa ra khỏi viện đã thấy một bóng hồng thướt tha hiện ra trước mắt.
Ninh Vân Khuynh mặc chiếc váy dài màu xanh phấn, thấy Ninh Doanh Linh lập tức nở nụ cười trên gương mặt trắng ngần như ngọc.
"Tỷ tỷ!" Ninh Doanh Linh chạy tới, nhào vào lòng Ninh Vân Khuynh.
Nghĩ đến cảnh trưởng tỷ bị người ta lừa gạt, Ninh Doanh Linh càng thêm xót xa.
Nữ nhi Ninh gia sắc nước hương trời nổi danh kinh thành, năm đó Ninh Vân Khuynh xuất giá, không biết bao nhiêu thiếu niên tuấn tú đau lòng khôn xiết, thậm chí có người nghe tin mà hôn mê suốt mấy ngày.
Người tới phủ cầu thân nhiều không đếm xuể, trưởng tỷ vốn dĩ nên có lựa chọn tốt hơn. Vậy mà không ngờ lại sa vào tay Tô Thừa Án.
"Tuế Tuế nhớ tỷ tỷ rồi sao?" Ninh Vân Khuynh nhẹ nhàng vỗ lưng Ninh Doanh Linh, dịu dàng nói.
Chu thị bước tới từ phía sau, thấy hai tỷ muội ôm nhau bèn trêu chọc: "Tuế Tuế lớn thế này rồi! Mà vẫn thích làm nũng như trước."
Khi Ninh Doanh Linh ngẩng đầu, vừa vặn thấy một bóng người ngược sáng bước tới sau lưng Chu thị.
Một nam tử mặc trường sam họa tiết kỳ lân màu mực chậm rãi tiến tới, trên mặt treo nụ cười nhạt. Đến gần rồi mới lên tiếng: "Chi Chi, những ngày này đi đường vất vả rồi!"
Ninh Doanh Linh rời khỏi vòng tay Ninh Vân Khuynh, đúng lúc thấy vẻ mặt quan tâm của Tô Thừa Án.
Trong thoáng chốc, nàng chỉ thấy bụng dạ như đảo lộn, khó chịu khôn cùng.
Người nam tử ôn nhu, thấu hiểu lòng người trước mắt này thật khác xa kẻ ham lợi lộc, máu lạnh vô tình kiếp trước.
Thật khó hình dung, vào ngày An Quốc Công phủ gặp nạn, ngày trưởng tỷ cần chỗ dựa nhất, Tô Thừa Án lại vung tay ném tờ hưu thư trước mặt Ninh Vân Khuynh, chẳng chút nể tình thanh mai trúc mã bao năm hay tình nghĩa phu thê ngắn ngủi.
Ninh Doanh Linh cố nén cảm giác buồn nôn, cười như không cười nhìn Tô Thừa Án: "Tỷ phu vội vàng tới đón tỷ tỷ như vậy, là vì nhớ tỷ tỷ, hay là có tâm tư khác đây?"
……
Ngõ Giang Nam.
Yến Lăng Tiêu vẫn như mọi ngày, mang điểm tâm tới gặp Đàm Minh Chi.
Tuy nhiên còn chưa hàn huyên được mấy câu đã nghe thấy Đàm Minh Chi giục hắn rời đi: "Tấm lòng của Lăng Tiêu ca ca đệ xin nhận! Giờ không còn sớm nữa, huynh về sớm đi thôi!"
Đàm Minh Chi bao bọc bản thân kín mít, khi thấy bóng dáng Yến Lăng Tiêu, đôi mắt lộ ra ngoài bỗng thoáng qua vẻ hoảng hốt hiếm thấy.
Thấy vẻ mặt Yến Lăng Tiêu ngày càng nghiêm trọng, Đàm Minh Chi lại kéo vạt áo che đậy, sợ Yến Lăng Tiêu nhìn ra sơ hở: "Quyển "Đế Đạo" ca ca giao cho ta vẫn còn phân nửa chưa xem xong, ta xin về trước đây!"
Nhưng y vừa định rời đi đã bị Yến Lăng Tiêu túm lấy góc áo.
Đàm Minh Chi còn định giải thích thêm gì đó, nhưng lại thấy đôi mắt đen nhánh của Yến Lăng Tiêu đã thêm vài phần sát khí.
Hắn cúi người, đặt hai tay lên vai Đàm Minh Chi, nghiêm giọng hỏi: "Minh Chi, ta đã dặn đệ những gì?"
Đàm Minh Chi giật mình, vội vàng cúi đầu: "Ta sai rồi! Ta không nên mang theo chiếc vòng ngọc mẫu thân để lại bên người, khiến đám Tăng Nhan nhìn thấy, cho nên..."
Yến Lăng Tiêu lắc đầu ngắt lời y, thở dài: "Đệ thật sự có lỗi! Ta đã bảo đệ khi gặp nguy hiểm phải báo cho ta ngay lập tức. Bọn chúng đánh đệ có đau không?"
Thiếu niên gầy yếu đôi mắt tức khắc đỏ hoe, chỉ lặng lẽ lắc đầu.
Yến Lăng Tiêu đưa đầu ngón tay lau khóe mắt cho thiếu niên, mỉm cười nói: "Đệ đừng lo! Bọn chúng sớm muộn sẽ chẳng dám bắt nạt đệ nữa đâu!"
Nói xong, nụ cười trên gương mặt tuấn tú của Yến Lăng Tiêu biến mất không dấu vết, thay vào đó là vẻ oán giận căm thù ngút trời.