Tiết cuối hạ trời tựa mặt trẻ con, nói đổi là đổi ngay. Vừa rồi còn nắng ráo vạn dặm, chớp mắt đã mây đen giăng kín.
Chút nắng cuối cùng cũng bị mây mù che khuất, bầu trời trở nên âm u, làn gió mát thổi tới mang theo hơi nước của cơn mưa sắp đến.
Lá vàng lìa cành theo gió, giống như lời cáo lỗi mùa thu đang tới.
Người đi đường thưa dần, thương lái thấy sắc trời tối sầm cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Trong thoáng chốc, phố xá náo nhiệt bỗng trở nên yên tĩnh. Một trận ồn ào náo loạn phát ra từ góc cuối phố.
"Tên tiểu khất cái đáng chết này, màn thầu này là ngươi trộm về đúng không?"
"Nhìn bộ dạng nghèo kiết xác này của nó, chắc chắn là trộm từ xó xỉnh nào rồi. Không thì hạng người như nó mà mua nổi chắc?"
"Hôm nay ngươi gặp bọn ta cũng coi như số đỏ, chỉ cần ngoan ngoãn giao chiếc vòng ngọc trên người ra, bọn ta sẽ tha cho một mạng, bằng không thì..."
Ninh Doanh Linh nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy trong góc hẻm chật hẹp, mấy gã tráng hán vóc dáng vạm vỡ đang vây quanh, hung hăng nhìn chằm chằm thiếu niên gầy yếu bị bọn chúng ép vào góc tường.
Thiếu niên gầy yếu mặt mày lấm lem bùn đất, nhìn mấy bọn người hung thần ác sát kia, cả người y co rúm lại. Đôi bàn tay bẩn thỉu của y đang nắm chặt một chiếc màn thầu trắng tinh.
"Ta không trộm... Đây là màn thầu ta dùng tiền thật bạc thật mua về!" Thiếu niên gầy yếu nức nở đáp.
"Tiền thật bạc thật sao?" Mấy gã to con cười rộ lên, gã dẫn đầu có vết sẹo trên mặt tiến tới, vỗ vỗ vào mặt y một cách lạnh lùng: "Gốc gác của ngươi thế nào bọn ta còn không rõ chắc?"
Thiếu niên gầy yếu bị hành động đó làm kinh hãi, trong mắt đã ngân ngấn lệ.
Mấy gã thiếu niên thấy vậy càng thêm lấn tới: "Ngươi còn mặt mũi nói tiền thật bạc thật sao? Ta thấy đây là thuận tay dắt bò, vừa trộm màn thầu, vừa trộm vòng ngọc ấy chứ?"
"Ta không có..." Thiếu niên gầy yếu phản bác, nhưng so với khí thế hung hăng của mấy gã kia, giọng nói của y vẫn yếu ớt hơn hẳn.
Ninh Doanh Linh nhìn thiếu niên đáng thương nọ, nỗi chua xót trong lòng bỗng chốc bị lòng đồng cảm nồng nhiệt bao trùm.
Thương lái bán ô xương giấy bên cạnh liếc nhìn Ninh Doanh Linh đang định bước tới, vừa thu dọn đồ vừa nhắc nhở: "Cô nương đừng quá đó! Tiểu tử trong góc kia là cái gai trong mắt đám lưu manh này, cô nương mà ra mặt giúp nó, e là sẽ rước lấy phiền phức đấy!"
"Ông quen biết thiếu niên đó sao?" Ninh Doanh Linh hỏi.
Thương lái gật đầu, thở dài một tiếng: "Cũng coi là biết chút ít! Nghe nói vốn dĩ nó sống cùng mẫu thân, tiếc là mẫu thân nó bệnh nặng không qua nổi mùa đông, chỉ để lại mình nó cô độc không nơi nương tựa, nó lại chẳng muốn kết bè kết đảng với đám lưu manh kia! Đương nhiên trở thành mục tiêu bị bắt nạt của bọn chúng!"
Chiếc màn thầu trắng tinh bị cướp mất, bị xé tan nát, hòa lẫn vào cát bụi.
Thiếu niên gầy yếu trân trân nhìn chiếc màn thầu dưới đất, trong mắt hiện lên nỗi đau đớn khôn cùng.
Thương lái cũng bị động tĩnh bên kia thu hút, giọng điệu thêm phần thương cảm: "Một cô nhi là dễ bị bắt nạt nhất! Chẳng biết từ lúc nào bên cạnh nó xuất hiện một thiếu niên lớn hơn vài tuổi, thiếu niên kia ra mặt bảo vệ, đám du côn này mới không dám bắt nạt nó nữa. Hai người nương tựa lẫn nhau, ngày tháng cũng dễ thở hơn trước đôi chút. Chỉ là chẳng rõ vì sao thiếu niên lớn tuổi hơn kia lại biến mất. Chỉ còn lại mình nó, lại quay về những ngày bị ức hiếp như xưa!"
Thấy thiếu niên gầy yếu nhìn chiếc màn thầu bị bọn chúng giẫm đạp, mấy gã lưu manh cười càng thêm điên cuồng.
Gã dẫn đầu có vết sẹo trên mặt càng thêm hứng chí, gã đưa mắt ra hiệu cho đồng bọn.
Đám đồng bọn lập tức hiểu ý, túm lấy cổ áo thiếu niên quăng xuống đất, cười cợt nhả: "Màn thầu trộm được mà quý trọng thế! Vậy đi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ăn sạch chỗ màn thầu dưới đất này, rồi giao vòng ngọc ra đây, bọn ta sẽ thả ngươi đi, thấy sao?"
Lời nói là vậy, nhưng chẳng hề cho thiếu niên gầy yếu cơ hội thương lượng.
Mấy gã hợp sức túm lấy quần áo thiếu niên gầy yếu, ép đầu y đập xuống đất. Một kẻ nhặt mảnh màn thầu dính nước bẩn đưa tới sát môi y, một kẻ khác thì thừa cơ tìm kiếm chiếc vòng ngọc trong lời bọn chúng.
Lúc này năm sáu gã nam tử to lớn chẳng khác nào lũ La Sát từ địa ngục bò lên. Trên mặt bọn chúng toàn là vẻ cợt nhả, coi thường kẻ yếu, xem mạng thiếu niên trong tay như cỏ rác.
Ninh Doanh Linh cắn răng, chẳng màng lời khuyên của người thương lái, nàng nhìn quanh một lượt, chỉ tìm thấy một nhành cây mềm mỏng, nàng cầm nhành cây kiên quyết bước tới.
Cuồng phong nổi lên, phá tan sự tĩnh lặng của bầu trời, vô số cành lá xào xạc phát ra âm thanh tựa như quỷ mị khóc than.
Quạ đen chao lượn trên bầu trời xanh thẫm, chờ đợi cơn mưa lớn đổ xuống.
Ngay khoảnh khắc mảnh màn thầu hôi hám sắp bị nhét vào miệng thiếu niên, Ninh Doanh Linh vung nhành cây quất mạnh vào tay kẻ kia.
"Ui!" Kẻ kia đau đớn, hung tợn quay đầu lại, chỉ thấy một thiếu nữ tuyệt sắc hai tay cầm nhành cây mảnh khảnh, đôi mắt tinh anh rực cháy ngọn lửa giận dữ.
Tà váy rộng của thiếu nữ lay động theo gió, đóa hoa phù dung thêu trên đó sống động như thật, tựa như đang đứng giữa biển hoa.
"Các người buông y ra!" Ninh Doanh Linh cố trấn tĩnh, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm áo lót bên trong.
Đám lưu manh bỗng cười rộ lên, tiếng cười dứt hẳn.
Mấy kẻ đó như muốn khiêu khích, túm lấy mái tóc đen của thiếu niên gầy yếu, ép y nhìn về phía thiếu nữ tựa như thần tiên kia.
"Xưa nay chỉ nghe anh hùng cứu mỹ nhân! Hôm nay lại tận mắt chứng kiến mỹ nhân cứu người! Mỹ nhân ơi, chỉ tiếc là kẻ nàng muốn cứu lại chẳng phải anh hùng!"
Ánh sáng âm u bao trùm lấy thiếu nữ, Đàm Minh Chi đau đến tê dại da đầu, khi thích nghi được với ánh sáng mới nhận ra thiếu nữ cầm nhành cây đẹp như tiên giáng trần kia chính là Ninh nhị tiểu thư của An Quốc Công phủ, người vốn mang tiếng chua ngoa, kiêu căng trong lời đồn.
……
Trong lòng Ninh Doanh Linh hoảng sợ phát khiếp, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định, nàng giơ cao nhành cây, lạnh lùng nói: "Y có phải anh hùng hay không ta chẳng rõ. Nhưng các ngươi tuyệt đối không thể làm anh hùng!"
Dường như bị đâm trúng chỗ đau nhất, vẻ mặt mấy gã lưu manh từ chế nhạo dần chuyển sang u ám như bầu trời, nảy sinh một luồng hoả khí.
Bọn chúng buông Đàm Minh Chi ra, từng bước tiến sát Ninh Doanh Linh. Dẫu vậy, Ninh Doanh Linh cũng chẳng hề buông nhành cây vốn được coi là vũ khí kia xuống.
Nàng mím môi, cảnh cáo: "Nếu các ngươi muốn đầu rơi máu chảy thì cứ việc bước tới. Chỉ cần ta kêu một tiếng, ám vệ ẩn nấp tự khắc sẽ xuất hiện!"
Mấy gã thiếu niên nhìn nhau, đánh giá thiếu nữ ăn mặc cao quý sang trọng, dường như chúng đã hiểu ra điều gì. Trong đó có kẻ nhận ra đây là tôn nữ của đương kim Hoàng hậu, Nhị tiểu thư của An Quốc Công phủ.
Thiếu nữ trước mắt không giàu cũng quý, chắc hẳn sau lưng có ám vệ võ công cao cường cũng là chuyện thường tình. Bọn chúng chỉ là hạng mèo khen mèo dài đuôi, căn bản chẳng có cơ hội thắng.
Hơn nữa, chẳng qua bọn chúng chỉ muốn tiền tài! Nếu thật sự đắc tội với thế gia, e rằng sau này sẽ chẳng có chốn dung thân.
Nhưng nghĩ lại, mấy gã nam tư hán mà bị thiếu nữ trước mắt hù dọa, truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa.
Ngay lúc bọn chúng định tiếp tục tiến lên, một kẻ bỗng thoáng thấy Khương Đình Ngật, Thiếu doãn Kinh Triệu phủ đang từ trà lâu cách đó không xa đi ra.
Đám lưu manh biến sắc, nếu bị người của Kinh Triệu phủ bắt vào, thứ bọn chúng phải đối mặt là những trận roi vọt không ngớt cùng thiên lao ẩm mốc tối tăm.
"Thôi đi! Hôm nay coi như các người gặp may!" Bọn chúng buông lời đe dọa rồi lập tức rời đi.
……
Lúc này Đàm Minh Chi mới chậm rãi đứng dậy, y cúi đầu định cảm ơn Ninh Doanh Linh.
Chỉ thấy Ninh Doanh Linh nắm lấy tay y, trên mặt hiện lên lúm đồng tiền nhàn nhạt: "Sau này phải cẩn thận hơn nhé! Bọn chúng đông người, cực kỳ khó dây vào."
Ninh Doanh Linh vẫn chưa hoàn hồn, sau lưng nàng làm gì có ám vệ nào! Chuyện ám vệ Cố gia phản chủ năm đó làm không ít thế gia trong kinh thành hồn xiêu phách lạc.
An Quốc Công vì thương nữ nhi, nhưng sợ đi vào vết xe đổ nên đã bãi bỏ ám vệ.
Đàm Minh Chi liếc nhìn thiếu nữ dịu dàng, chỉ gật đầu. Lúc này y lại nhìn thấy chiếc màn thầu dưới đất, ánh mắt tức khắc tối sầm.
Ninh Doanh Linh nhìn theo hướng mắt y, thấy y xót chiếc màn thầu như vậy bèn lục lọi túi tiền, bên trong chỉ còn lại ít bạc vụn.
Nàng dốc hết chỗ bạc vụn ra, đặt vào tay Đàm Minh Chi: "Màn thầu bẩn rồi, đi mua cái khác nóng hổi mà ăn!"
Đàm Minh Chi nhìn vài lượng bạc vụn trong tay, cảm thấy chỗ bạc này nặng tựa núi Thái Sơn.
Vốn chẳng muốn dây dưa nhiều với ai, y lại phá lệ giải thích: "Tiểư nhân không trộm! Chiếc vòng ngọc đó là mẫu thân để lại cho tiểu nhân..."
"Ta tin ngươi!" Lời thiếu nữ như gió xuân ấm áp, vô tình thổi qua mặt hồ khô cằn trong lòng Đàm Minh Chi.
Y ngẩn ngơ nhìn Ninh Doanh Linh, không hiểu vì sao. Từ khi mẫu thân mất, y thành kẻ mồ côi. Vô số người coi y là tên trộm vặt chỉ biết làm chuyện khuất tất, dù y có dùng tiền tự tay kiếm được cũng chẳng ngăn nổi miệng đời.
"Lau mặt sạch sẽ đi!" Ninh Doanh Linh đưa cho một chiếc khăn tay thêu hoa mộc lan trắng muốt, nhìn bầu trời ngày một tối, mỉm cười nói: "Sắp mưa rồi, về sớm thôi!"
Dứt lời, thiếu nữ chậm rãi rời đi, biến mất nơi cuối phố.
Đàm Minh Chi nhìn chằm chằm chiếc khăn tay hoa mộc lan, lại nhìn đống bạc vụn nặng trĩu, lòng dấy lên những gợn sóng.
Dường như Ninh Nhị tiểu thư không giống như lời đồn!
……
Mưa trút như xối nước, tiếng mưa ồn ã tựa như những hạt ngọc rơi vãi khắp nơi, làm nhiễu loạn tâm trí con người.
Ninh Doanh Linh trở về phủ khi trên người đã ướt đẫm một mảng lớn. Đi tới cửa thùy hoa của Phương Hoa Tạ, Ninh Doanh Linh bỗng chẳng muốn bước vào.
Vô thức, nàng lại đi về phía con đường mòn rải sỏi dẫn tới chuồng ngựa.
Hạt mưa cuồng loạn bắn tung tóe, làm ướt sũng tà váy thiếu nữ.
Suốt dọc đường, Ninh Doanh Linh cũng chẳng hiểu vì sao lúc thất thần nhất, nàng lại chọn ra mặt cứu thiếu niên gầy yếu kia.
Cùng với tiếng mưa, Ninh Doanh Linh đã đi tới cửa chuồng ngựa.
Cánh cửa gỗ khép hờ, hơi nước quyện với mùi cỏ tươi.
Đẩy cửa ra, chỉ thấy Ô Vân Đạp Tuyết hớn hở nhìn nàng, phát ra tiếng kêu khe khẽ gọi nàng.
Nàng mỉm cười, nhấc tà váy đã ướt đẫm bước tới xoa nhẹ Ô Vân Đạp Tuyết.
Chuồng ngựa rộng lớn ngoài đám ngựa ra chỉ thấy gian phòng nhỏ đang thắp đèn. Từ căn phòng nhỏ bỗng bay ra một mùi thơm nồng nàn.
Cái bụng phẳng lì của thiếu nữ chẳng chịu nghe lời mà kêu lên.
Đúng lúc này, Yến Lăng Tiêu đẩy cửa phòng ra. Đập vào mắt hắn chính là Ninh Doanh Linh đang vỗ về Ô Vân Đạp Tuyết, nửa người nàng ướt sũng.
Mưa to tầm tã, sương trắng mờ mịt, ngăn cách bởi vô số màn nước, dường như Ninh Doanh Linh thoáng thấy trên gương mặt thanh tú của thiếu niên thêm vài phần lo lắng.
"Yến Lăng Tiêu, ta có thể vào không?”
Chút nắng cuối cùng cũng bị mây mù che khuất, bầu trời trở nên âm u, làn gió mát thổi tới mang theo hơi nước của cơn mưa sắp đến.
Lá vàng lìa cành theo gió, giống như lời cáo lỗi mùa thu đang tới.
Người đi đường thưa dần, thương lái thấy sắc trời tối sầm cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Trong thoáng chốc, phố xá náo nhiệt bỗng trở nên yên tĩnh. Một trận ồn ào náo loạn phát ra từ góc cuối phố.
"Tên tiểu khất cái đáng chết này, màn thầu này là ngươi trộm về đúng không?"
"Nhìn bộ dạng nghèo kiết xác này của nó, chắc chắn là trộm từ xó xỉnh nào rồi. Không thì hạng người như nó mà mua nổi chắc?"
"Hôm nay ngươi gặp bọn ta cũng coi như số đỏ, chỉ cần ngoan ngoãn giao chiếc vòng ngọc trên người ra, bọn ta sẽ tha cho một mạng, bằng không thì..."
Ninh Doanh Linh nghe tiếng nhìn sang, chỉ thấy trong góc hẻm chật hẹp, mấy gã tráng hán vóc dáng vạm vỡ đang vây quanh, hung hăng nhìn chằm chằm thiếu niên gầy yếu bị bọn chúng ép vào góc tường.
Thiếu niên gầy yếu mặt mày lấm lem bùn đất, nhìn mấy bọn người hung thần ác sát kia, cả người y co rúm lại. Đôi bàn tay bẩn thỉu của y đang nắm chặt một chiếc màn thầu trắng tinh.
"Ta không trộm... Đây là màn thầu ta dùng tiền thật bạc thật mua về!" Thiếu niên gầy yếu nức nở đáp.
"Tiền thật bạc thật sao?" Mấy gã to con cười rộ lên, gã dẫn đầu có vết sẹo trên mặt tiến tới, vỗ vỗ vào mặt y một cách lạnh lùng: "Gốc gác của ngươi thế nào bọn ta còn không rõ chắc?"
Thiếu niên gầy yếu bị hành động đó làm kinh hãi, trong mắt đã ngân ngấn lệ.
Mấy gã thiếu niên thấy vậy càng thêm lấn tới: "Ngươi còn mặt mũi nói tiền thật bạc thật sao? Ta thấy đây là thuận tay dắt bò, vừa trộm màn thầu, vừa trộm vòng ngọc ấy chứ?"
"Ta không có..." Thiếu niên gầy yếu phản bác, nhưng so với khí thế hung hăng của mấy gã kia, giọng nói của y vẫn yếu ớt hơn hẳn.
Ninh Doanh Linh nhìn thiếu niên đáng thương nọ, nỗi chua xót trong lòng bỗng chốc bị lòng đồng cảm nồng nhiệt bao trùm.
Thương lái bán ô xương giấy bên cạnh liếc nhìn Ninh Doanh Linh đang định bước tới, vừa thu dọn đồ vừa nhắc nhở: "Cô nương đừng quá đó! Tiểu tử trong góc kia là cái gai trong mắt đám lưu manh này, cô nương mà ra mặt giúp nó, e là sẽ rước lấy phiền phức đấy!"
"Ông quen biết thiếu niên đó sao?" Ninh Doanh Linh hỏi.
Thương lái gật đầu, thở dài một tiếng: "Cũng coi là biết chút ít! Nghe nói vốn dĩ nó sống cùng mẫu thân, tiếc là mẫu thân nó bệnh nặng không qua nổi mùa đông, chỉ để lại mình nó cô độc không nơi nương tựa, nó lại chẳng muốn kết bè kết đảng với đám lưu manh kia! Đương nhiên trở thành mục tiêu bị bắt nạt của bọn chúng!"
Chiếc màn thầu trắng tinh bị cướp mất, bị xé tan nát, hòa lẫn vào cát bụi.
Thiếu niên gầy yếu trân trân nhìn chiếc màn thầu dưới đất, trong mắt hiện lên nỗi đau đớn khôn cùng.
Thương lái cũng bị động tĩnh bên kia thu hút, giọng điệu thêm phần thương cảm: "Một cô nhi là dễ bị bắt nạt nhất! Chẳng biết từ lúc nào bên cạnh nó xuất hiện một thiếu niên lớn hơn vài tuổi, thiếu niên kia ra mặt bảo vệ, đám du côn này mới không dám bắt nạt nó nữa. Hai người nương tựa lẫn nhau, ngày tháng cũng dễ thở hơn trước đôi chút. Chỉ là chẳng rõ vì sao thiếu niên lớn tuổi hơn kia lại biến mất. Chỉ còn lại mình nó, lại quay về những ngày bị ức hiếp như xưa!"
Thấy thiếu niên gầy yếu nhìn chiếc màn thầu bị bọn chúng giẫm đạp, mấy gã lưu manh cười càng thêm điên cuồng.
Gã dẫn đầu có vết sẹo trên mặt càng thêm hứng chí, gã đưa mắt ra hiệu cho đồng bọn.
Đám đồng bọn lập tức hiểu ý, túm lấy cổ áo thiếu niên quăng xuống đất, cười cợt nhả: "Màn thầu trộm được mà quý trọng thế! Vậy đi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ăn sạch chỗ màn thầu dưới đất này, rồi giao vòng ngọc ra đây, bọn ta sẽ thả ngươi đi, thấy sao?"
Lời nói là vậy, nhưng chẳng hề cho thiếu niên gầy yếu cơ hội thương lượng.
Mấy gã hợp sức túm lấy quần áo thiếu niên gầy yếu, ép đầu y đập xuống đất. Một kẻ nhặt mảnh màn thầu dính nước bẩn đưa tới sát môi y, một kẻ khác thì thừa cơ tìm kiếm chiếc vòng ngọc trong lời bọn chúng.
Lúc này năm sáu gã nam tử to lớn chẳng khác nào lũ La Sát từ địa ngục bò lên. Trên mặt bọn chúng toàn là vẻ cợt nhả, coi thường kẻ yếu, xem mạng thiếu niên trong tay như cỏ rác.
Ninh Doanh Linh cắn răng, chẳng màng lời khuyên của người thương lái, nàng nhìn quanh một lượt, chỉ tìm thấy một nhành cây mềm mỏng, nàng cầm nhành cây kiên quyết bước tới.
Cuồng phong nổi lên, phá tan sự tĩnh lặng của bầu trời, vô số cành lá xào xạc phát ra âm thanh tựa như quỷ mị khóc than.
Quạ đen chao lượn trên bầu trời xanh thẫm, chờ đợi cơn mưa lớn đổ xuống.
Ngay khoảnh khắc mảnh màn thầu hôi hám sắp bị nhét vào miệng thiếu niên, Ninh Doanh Linh vung nhành cây quất mạnh vào tay kẻ kia.
"Ui!" Kẻ kia đau đớn, hung tợn quay đầu lại, chỉ thấy một thiếu nữ tuyệt sắc hai tay cầm nhành cây mảnh khảnh, đôi mắt tinh anh rực cháy ngọn lửa giận dữ.
Tà váy rộng của thiếu nữ lay động theo gió, đóa hoa phù dung thêu trên đó sống động như thật, tựa như đang đứng giữa biển hoa.
"Các người buông y ra!" Ninh Doanh Linh cố trấn tĩnh, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm áo lót bên trong.
Đám lưu manh bỗng cười rộ lên, tiếng cười dứt hẳn.
Mấy kẻ đó như muốn khiêu khích, túm lấy mái tóc đen của thiếu niên gầy yếu, ép y nhìn về phía thiếu nữ tựa như thần tiên kia.
"Xưa nay chỉ nghe anh hùng cứu mỹ nhân! Hôm nay lại tận mắt chứng kiến mỹ nhân cứu người! Mỹ nhân ơi, chỉ tiếc là kẻ nàng muốn cứu lại chẳng phải anh hùng!"
Ánh sáng âm u bao trùm lấy thiếu nữ, Đàm Minh Chi đau đến tê dại da đầu, khi thích nghi được với ánh sáng mới nhận ra thiếu nữ cầm nhành cây đẹp như tiên giáng trần kia chính là Ninh nhị tiểu thư của An Quốc Công phủ, người vốn mang tiếng chua ngoa, kiêu căng trong lời đồn.
……
Trong lòng Ninh Doanh Linh hoảng sợ phát khiếp, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định, nàng giơ cao nhành cây, lạnh lùng nói: "Y có phải anh hùng hay không ta chẳng rõ. Nhưng các ngươi tuyệt đối không thể làm anh hùng!"
Dường như bị đâm trúng chỗ đau nhất, vẻ mặt mấy gã lưu manh từ chế nhạo dần chuyển sang u ám như bầu trời, nảy sinh một luồng hoả khí.
Bọn chúng buông Đàm Minh Chi ra, từng bước tiến sát Ninh Doanh Linh. Dẫu vậy, Ninh Doanh Linh cũng chẳng hề buông nhành cây vốn được coi là vũ khí kia xuống.
Nàng mím môi, cảnh cáo: "Nếu các ngươi muốn đầu rơi máu chảy thì cứ việc bước tới. Chỉ cần ta kêu một tiếng, ám vệ ẩn nấp tự khắc sẽ xuất hiện!"
Mấy gã thiếu niên nhìn nhau, đánh giá thiếu nữ ăn mặc cao quý sang trọng, dường như chúng đã hiểu ra điều gì. Trong đó có kẻ nhận ra đây là tôn nữ của đương kim Hoàng hậu, Nhị tiểu thư của An Quốc Công phủ.
Thiếu nữ trước mắt không giàu cũng quý, chắc hẳn sau lưng có ám vệ võ công cao cường cũng là chuyện thường tình. Bọn chúng chỉ là hạng mèo khen mèo dài đuôi, căn bản chẳng có cơ hội thắng.
Hơn nữa, chẳng qua bọn chúng chỉ muốn tiền tài! Nếu thật sự đắc tội với thế gia, e rằng sau này sẽ chẳng có chốn dung thân.
Nhưng nghĩ lại, mấy gã nam tư hán mà bị thiếu nữ trước mắt hù dọa, truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa.
Ngay lúc bọn chúng định tiếp tục tiến lên, một kẻ bỗng thoáng thấy Khương Đình Ngật, Thiếu doãn Kinh Triệu phủ đang từ trà lâu cách đó không xa đi ra.
Đám lưu manh biến sắc, nếu bị người của Kinh Triệu phủ bắt vào, thứ bọn chúng phải đối mặt là những trận roi vọt không ngớt cùng thiên lao ẩm mốc tối tăm.
"Thôi đi! Hôm nay coi như các người gặp may!" Bọn chúng buông lời đe dọa rồi lập tức rời đi.
……
Lúc này Đàm Minh Chi mới chậm rãi đứng dậy, y cúi đầu định cảm ơn Ninh Doanh Linh.
Chỉ thấy Ninh Doanh Linh nắm lấy tay y, trên mặt hiện lên lúm đồng tiền nhàn nhạt: "Sau này phải cẩn thận hơn nhé! Bọn chúng đông người, cực kỳ khó dây vào."
Ninh Doanh Linh vẫn chưa hoàn hồn, sau lưng nàng làm gì có ám vệ nào! Chuyện ám vệ Cố gia phản chủ năm đó làm không ít thế gia trong kinh thành hồn xiêu phách lạc.
An Quốc Công vì thương nữ nhi, nhưng sợ đi vào vết xe đổ nên đã bãi bỏ ám vệ.
Đàm Minh Chi liếc nhìn thiếu nữ dịu dàng, chỉ gật đầu. Lúc này y lại nhìn thấy chiếc màn thầu dưới đất, ánh mắt tức khắc tối sầm.
Ninh Doanh Linh nhìn theo hướng mắt y, thấy y xót chiếc màn thầu như vậy bèn lục lọi túi tiền, bên trong chỉ còn lại ít bạc vụn.
Nàng dốc hết chỗ bạc vụn ra, đặt vào tay Đàm Minh Chi: "Màn thầu bẩn rồi, đi mua cái khác nóng hổi mà ăn!"
Đàm Minh Chi nhìn vài lượng bạc vụn trong tay, cảm thấy chỗ bạc này nặng tựa núi Thái Sơn.
Vốn chẳng muốn dây dưa nhiều với ai, y lại phá lệ giải thích: "Tiểư nhân không trộm! Chiếc vòng ngọc đó là mẫu thân để lại cho tiểu nhân..."
"Ta tin ngươi!" Lời thiếu nữ như gió xuân ấm áp, vô tình thổi qua mặt hồ khô cằn trong lòng Đàm Minh Chi.
Y ngẩn ngơ nhìn Ninh Doanh Linh, không hiểu vì sao. Từ khi mẫu thân mất, y thành kẻ mồ côi. Vô số người coi y là tên trộm vặt chỉ biết làm chuyện khuất tất, dù y có dùng tiền tự tay kiếm được cũng chẳng ngăn nổi miệng đời.
"Lau mặt sạch sẽ đi!" Ninh Doanh Linh đưa cho một chiếc khăn tay thêu hoa mộc lan trắng muốt, nhìn bầu trời ngày một tối, mỉm cười nói: "Sắp mưa rồi, về sớm thôi!"
Dứt lời, thiếu nữ chậm rãi rời đi, biến mất nơi cuối phố.
Đàm Minh Chi nhìn chằm chằm chiếc khăn tay hoa mộc lan, lại nhìn đống bạc vụn nặng trĩu, lòng dấy lên những gợn sóng.
Dường như Ninh Nhị tiểu thư không giống như lời đồn!
……
Mưa trút như xối nước, tiếng mưa ồn ã tựa như những hạt ngọc rơi vãi khắp nơi, làm nhiễu loạn tâm trí con người.
Ninh Doanh Linh trở về phủ khi trên người đã ướt đẫm một mảng lớn. Đi tới cửa thùy hoa của Phương Hoa Tạ, Ninh Doanh Linh bỗng chẳng muốn bước vào.
Vô thức, nàng lại đi về phía con đường mòn rải sỏi dẫn tới chuồng ngựa.
Hạt mưa cuồng loạn bắn tung tóe, làm ướt sũng tà váy thiếu nữ.
Suốt dọc đường, Ninh Doanh Linh cũng chẳng hiểu vì sao lúc thất thần nhất, nàng lại chọn ra mặt cứu thiếu niên gầy yếu kia.
Cùng với tiếng mưa, Ninh Doanh Linh đã đi tới cửa chuồng ngựa.
Cánh cửa gỗ khép hờ, hơi nước quyện với mùi cỏ tươi.
Đẩy cửa ra, chỉ thấy Ô Vân Đạp Tuyết hớn hở nhìn nàng, phát ra tiếng kêu khe khẽ gọi nàng.
Nàng mỉm cười, nhấc tà váy đã ướt đẫm bước tới xoa nhẹ Ô Vân Đạp Tuyết.
Chuồng ngựa rộng lớn ngoài đám ngựa ra chỉ thấy gian phòng nhỏ đang thắp đèn. Từ căn phòng nhỏ bỗng bay ra một mùi thơm nồng nàn.
Cái bụng phẳng lì của thiếu nữ chẳng chịu nghe lời mà kêu lên.
Đúng lúc này, Yến Lăng Tiêu đẩy cửa phòng ra. Đập vào mắt hắn chính là Ninh Doanh Linh đang vỗ về Ô Vân Đạp Tuyết, nửa người nàng ướt sũng.
Mưa to tầm tã, sương trắng mờ mịt, ngăn cách bởi vô số màn nước, dường như Ninh Doanh Linh thoáng thấy trên gương mặt thanh tú của thiếu niên thêm vài phần lo lắng.
"Yến Lăng Tiêu, ta có thể vào không?”