SAU KHI GẢ CHO GIAN THẦN

Chương 6

Avatar Mị Miêu
2,347 Chữ


Gió đêm từng đợt, thổi hương mộc lan đặc trưng trên người thiếu niên vương vấn nơi đầu mũi thiếu nữ.

Ninh Doanh Linh ngẩn ngơ nhìn Yến Lăng Tiêu, ánh mắt rạng rỡ của thiếu niên đang dừng tại vết đỏ nơi cổ tay trắng ngần của nàng, hàng mi đen dày đổ bóng dưới ánh trăng tạo thành một vầng mây nhạt.

Chẳng biết từ lúc nào, Yến Lăng Tiêu lấy ra một chiếc bình sứ trắng từ trong lòng ngực, kế đó lấy một chút thuốc mỡ bôi lên vết bần cho thiếu nữ.

Cổ tay nàng truyền đến một cảm giác mát rượi, xoa dịu nỗi đau đớn ban nãy.

Chẳng rõ do ánh trăng huyền ảo, hay vì khung cảnh mê đắm lòng người, mà khoảnh khắc này Yến Lăng Tiêu trong mắt nàng vô cùng dịu dàng.

Khác hẳn với vẻ mặt nghiêm nghị, thanh lãnh xa cách thường ngày, Yến Lăng Tiêu lúc này thêm vài phần hơi thở nhân gian.

Ninh Doanh Linh đứng sững tại chỗ, mãi đến khi bàn tay đang lơ lửng giữa không trung mỏi nhừ, nàng mới bừng tỉnh hoàn hồn lại.

Nhìn lại lần nữa, Yến Lăng Tiêu đã như mọi khi, ngồi trên ghế dài, bầu bạn cùng tiếng ve kêu tĩnh mịch, tiếp tục lật xem trang sách dang dở.

Thiếu nữ thu tay về, định ngồi xuống thì nghe thấy tiếng nam nhân vừa lật sách vừa lên tiếng giải thích: "Ta không cố ý, chỉ là do thói quen thôi! Ra tay hơi nặng, mong Ninh nhị tiểu thư chớ trách tội!"

Ninh Doanh Linh khựng lại, gật đầu đáp: "Ta không sao, chỉ là không ngờ sức chàng lại lớn đến thế!"

Trăng sáng treo cao, ánh trăng tựa như lớp đường ngọt ngào được Hằng Nga rắc đầy mặt đất. Làn nước quyện cùng ánh trăng, phản chiếu những tia sáng lấp lánh chói mắt.

Nghĩ đến món quà mua ở ngõ Giang Nam, Ninh Doanh Linh chần chừ mãi.

Nhưng khi nhìn thấy đầu ngón tay trắng như ngọc của chàng thiếu niên đang nâng cuốn "Đường Luật Sơ Nghị", nàng bèn lấy cây bút sứ thanh hoa họa tiết dây leo giấu trong lòng ra.

"Cổ nhân có câu, bảo kiếm tặng anh hùng, phấn son dành giai nhân! Hôm nay ở tiệm Văn Mặc ngõ Giang Nam ta thấy cây bút triền chi* này, liền nghĩ nó rất xứng với chàng!" Ninh Doanh Linh chậm rãi đẩy cây bút tới trước mặt Yến Lăng Tiêu.

*Bút triền chi (缠枝笔) là một loại bút lông có phần thân được trang trí bằng họa tiết hoa văn cành dây leo quấn quýt.

Yến Lăng Tiêu nghe vậy, nhìn về phía cây bút sứ thanh hoa màu trắng sứ được ánh trăng bao phủ. Dưới ánh trăng hoa văn trên đó trông sống động như thật.

"Bút triền chi mang ngụ ý cực tốt, nếu dùng nó, nhất định sẽ viết chữ như hoa, đặt bút có thần!" Ninh Doanh Linh tiếp tục nói, hy vọng Yến Lăng Tiêu sẽ nhận lấy.

Yến Lăng Tiêu mỉm cười: "Xem ra tài ăn nói của chưởng quầy tiệm Văn Mặc vẫn như xưa, hèn gì nơi đó quanh năm khách khứa tấp nập!"

Hắn đẩy cây bút mới tinh trả lại trước mặt Ninh Doanh Linh, sau đó mở lời: "Dẫu ngụ ý tốt đến đâu, song không công thì không hưởng lộc. Tâm ý của Ninh nhị tiểu thư, ta xin ghi nhận!"

Rõ ràng mới vừa rồi, Yến Lăng Tiêu còn vì lỡ tay làm đau Ninh Doanh Linh mà tự tay bôi thuốc cho nàng.

Vậy mà lúc này, khoảng cách giữa hai người lại xa xôi như cách cả chín tầng mây vậy.

Ninh Doanh Linh mím môi, nhỏ giọng nói: "Chàng hiểu lầm rồi! Ts muốn dùng cây bút này làm thù lao!"

Yến Lăng Tiêu ngước mắt, nhìn thẳng vào Ninh Doanh Linh.

Hai rặng mây hồng trên mặt thiếu nữ lại hiện lên, đôi tay nàng đặt trên cây bút, tỉ mỉ miết lên những đóa hoa văn.

"Ta biết, trước kia bản thân thực sự tùy tiện ngang ngược. Đến nỗi Ô Vân Đạp Tuyết cũng vì ta mà đau lòng! Vạn vật đều có linh tính, ta không nên đối xử với nó như vậy." Đôi mắt của thiếu nữ dần nhuốm một tầng hơi lạnh, như thể sương tuyết thế gian đều đọng cả vào đó.

Nàng muốn lấy lòng Yến Lăng Tiêu là thật, muốn hàn gắn tình cảm rạn nứt với Ô Vân Đạp Tuyết cũng là thật.

"Giờ đây Ô Vân Đạp Tuyết chỉ thân thiết với chàng! Ta muốn dùng cây bút này làm thù lao, nhờ chàng giúp tôi kéo gần mối quan hệ với nó!"

Yến Lăng Tiêu nhìn chăm chú thiếu nữ dung mạo như tiên trước mắt, sau đó nhẹ nhàng cầm lấy cây bút mát lạnh, trên mặt dần hiện lên một nụ cười.



Ba ngày sau, nắng gắt như lửa, bầu trời không một gợn mây.

Ánh nắng gay gắt nung nóng mặt đất không thương tiếc, cỏ xanh khắp núi rũ đầu như cà tím héo.

Ninh Doanh Linh mặc áo lụa mỏng màu hồng đào thêu hoa thủy tiên, khoác thêm lớp sa mềm dệt màu xanh lam nhạt. Gió mát hây hây, tà váy thêu họa tiết vân như ý của thiếu nữ khẽ bay bổng.

Làn gió lướt qua chẳng giảm bớt được phân nửa cái nóng mùa hạ, Ninh Doanh Linh nheo mắt nhìn Ô Vân Đạp Tuyết đang đi theo sau Yến Lăng Tiêu, mắt nàng chợt sáng lên.

Nắng rực rỡ, đã lâu Ô Vân Đạp Tuyết không trở lại bãi cỏ bèn cúi đầu hít hà hơi thở tươi mới của đồng nội.

Ninh Doanh Linh chậm rãi tiến tới, có lẽ nhờ niềm hưng phấn khi thấy đồng cỏ mà Ô Vân Đạp Tuyết không còn kháng cự nàng như trước.

Thiếu nữ chìa đôi tay trắng muốt như sứ, nhẹ nhàng vuốt ve bờm ngựa.

"Ô Vân Đạp Tuyết vốn rất có linh tính, ngày trước nếu tâm trạng không vui, mười người kéo nó cũng chẳng chịu nhích chân. Hôm nay quả là hiếm lạ, nó lại chịu chủ động theo ra ngoài thành." Yến Lăng Tiêu giải thích.

Vật giống như chủ, chẳng phải Ninh Doanh Linh có tính khí giống hệt Ô Vân Đạp Tuyết sao?

Gặp người hay chuyện mình không thích, tất nhiên chẳng muốn dây dưa nhiều lời.

"Chỉ là, Ô Vân Đạp Tuyết đã bị Ninh nhị tiểu thư làm tổn thương! Có thể cứu vãn được lòng nó hay không, phải trông chờ vào tiểu thư rồi!"

Ninh Doanh Linh gật đầu, giờ đây con ngựa chịu cho nàng vuốt ve đã là bước đầu chấp nhận nàng rồi.

Dĩ nhiên Nàng chẳng dám cưỡng cầu Ô Vân Đạp Tuyết lập tức khôi phục tình nghĩa như năm xưa.

Ô Vân Đạp Tuyết dậm vó, nhìn đồng cỏ mênh mông bát ngát, phát ra tiếng gầm gừ trầm đục.

Trong phút chốc, Ninh Doanh Linh nhớ lại thuở ban đầu thường cùng nó rong ruổi nơi ngoại thành.

Đại Ngụy vốn khởi nghiệp từ bộ lạc thảo nguyên, hoàng thân quốc thích ở kinh thành tôn sùng thuật cưỡi ngựa nhất. Nhớ năm đó trong yến tiệc, Ninh Doanh Linh diện hồng y rực rỡ, cưỡi ngựa hiên ngang xuất hiện trước mắt mọi người, khiến không biết bao nhiêu người kinh diễm.

Nàng nhớ rõ, khi ấy ánh mắt Khương Đình Ngật nhìn mình mang theo sự tán thưởng khó lòng che giấu. Đó là lần đầu tiên trong suốt bao năm quen biết, Ninh Doanh Linh thấy y nhìn mình bằng ánh mắt ấy.

Đáng tiếc, sau khi gả cho Yến Lăng Tiêu, Ninh Doanh Linh chẳng bao giờ đặt chân tới chuồng ngựa, cũng không cùng Ô Vân Đạp Tuyết rong ruổi trên đồng cỏ nữa.

Giờ đây vật đổi sao dời! Nàng rốt cuộc đã buông bỏ chấp niệm trong lòng, nhìn con ngựa ngoan ngoãn, nỗi áy náy trong lòng thiếu nữ dâng trào như nước sông cuồn cuộn.

Nàng rón rén trèo lên lưng ngựa, sợ làm Ô Vân Đạp Tuyết giật mình.

Trở lại chốn cũ, con ngựa không hề kháng cự, trái lại còn ngoan ngoãn để nàng ngồi lên lưng.

Thiếu nữ vui sướng vô cùng, gương mặt hiện lên đôi lúm đồng tiền nông nông, nàng vẫy tay với Yến Lăng Tiêu đang đứng nhìn một người một ngựa bên cạnh, cười nói: "Ô Vân Đạp Tuyết chấp nhận ta rồi!"

Chàng thiếu niên đứng dưới bóng cây, ánh sáng loang lổ phủ trên người hắn.

Nhìn thiếu nữ không giấu nổi niềm vui sướng trước mặt, đáy lòng Yến Lăng Tiêu vô thức bị lay động, đôi mắt vốn thâm trầm như giếng cổ bỗng chốc gợn lên chút sóng ngầm.

Ninh Doanh Linh tìm lại cảm giác năm xưa, nàng kề tai Ô Vân Đạp Tuyết thủ thỉ điều gì đó, chỉ thấy con ngựa ngẩng cao đầu, nhìn thảo nguyên bao la rồi như mũi tên rời cung, phóng vút đi thật nhanh.

Bóng hình màu hồng đào của thiếu nữ vô cùng nổi bật giữa đồng cỏ xanh mướt mát. Khoảnh khắc này, nàng chẳng thể ngăn nổi nụ cười rạng rỡ.

Ngựa phi nước đại, gió mát thổi qua tai, nước chảy róc rách, mọi u ám trong lòng nàng bỗng chốc bị quét sạch sành sanh.

Cái nóng cuối hạ dần tan biến, Ninh Doanh Linh như được trở về thời khắc vô lo vô nghĩ, trở về năm tháng thanh xuân đầy hạnh phúc.

Con ngựa chiến được tìm lại bản năng giữa đồng cỏ rộng lớn, dường như chẳng biết mệt mỏi, không ngừng chạy khắp thảo nguyên bao la.

Lúc xuống dốc, Ô Vân Đạp Tuyết vẫn không giấu nổi sự hưng phấn, tựa như quên mất trên lưng còn có Ninh Doanh Linh, nó phi băng băng về phía trước.

Đúng lúc đường xuống dốc có một bụi cây thấp bé.

Ô Vân Đạp Tuyết mải mê chạy quá đà, cành cây sắc nhọn chỉ trong chốc lát đã đâm rách tà váy thiếu nữ.

Trên tà váy rách hiện rõ vết máu đỏ tươi, Ninh Doanh Linh đau điếng, toàn bộ tâm trí dồn vào nỗi đau thấu xương, nhất thời quên mất mình đang ngồi trên ngựa.

Trọng tâm không vững, thiếu nữ ngã nhào khỏi lưng ngựa.

Ngay giây phút tưởng chừng nàng sẽ va đập mạnh xuống đất, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một vòng tay rắn chắc đã đỡ lấy nàng.

Hương mộc lan thanh khiết tức thì xộc vào mũi, thiếu nữ hồn vía lên mây, mãi đến khi nhận ra mình chưa chạm đất nàng mới hé mở đôi mắt đẫm lệ ra nhìn.

Xuất hiện trước mắt chính là gương mặt anh tuấn phi phàm của Yến Lăng Tiêu, ánh nắng rực rỡ mạ lên người hắn một lớp hào quang vàng nhạt.

Ninh Doanh Linh ngã vào lòng Yến Lăng Tiêu, giờ phút này nàng mới thấy rõ vẻ mặt nghiêm nghị của hắn, giọt mồ hôi trên trán lăn dài xuống rồi đọng lại nơi yết hầu.

"Yến Lăng Tiêu..." Hai rặng mây hồng lại hiện trên mặt Ninh Doanh Linh, nàng ngơ ngác nhìn hắn, lòng dạ ngổn ngang trăm mối.

Khi mới thành thân, nàng từng năm lần bảy lượt tuyên bố với hắn rằng hai người tuyệt đối không thể nào thành.

Đợi thời cơ chín muồi, đôi bên sẽ hòa ly.

Năm ấy vì hiểu lầm Yến Lăng Tiêu tính kế làm mình ngã xuống nước, Ninh Doanh Linh luôn ghi thù hắn. Nàng thường xuyên gây khó dễ với hắn, muốn hắn biết khó mà lui, sớm ngày hòa ly.

Nhưng cuối cùng nàng mới phát hiện, vụ rơi xuống nước năm đó căn bản không phải do hắn bày ra.

Chỉ vì Yến Lăng Tiêu có lòng tốt muốn cứu nàng, mới khiến Thái hậu nhân cơ hội đó ban hôn cho cả hai ngay tại chỗ.

Giờ ngẫm lại, chẳng phải Yến Lăng Tiêu cũng là người bị hại sao?

Ninh Doanh Linh thường tự thương xót thân mình bị hắn tính kế làm lỡ dở nhân duyên.

Nhưng nàng chẳng hề nghĩ tới, Yến Lăng Tiêu vì cứu nàng mà cũng bị nàng làm lỡ mất duyên phận của chính mình.

Đáng tiếc, nàng hiểu chuyện quá muộn!

Sau khi An Quốc Công phủ gặp nạn, nàng mới thấu hiểu rõ sự tình năm ấy.

Việc vừa ngã khỏi lưng Ô Vân Đạp Tuyết vốn là ngoài ý muốn, song nàng chẳng ngờ hắn lại không chấp nhặt chuyện cũ, cố gắng chạy tới đỡ nàng, giúp nàng không phải ngã xuống đất.

Lòng nàng như nước sông Trường Giang cuồn cuộn, xáo động không yên.

Mãi đến khi Yến Lăng Tiêu đặt nàng xuống, Ninh Doanh Linh mới nhìn rõ hắn.

Lúc chạy tới cứu nàng, hắn chẳng màng đến những cành cây sắc nhọn, gương mặt tuấn mỹ đã xuất hiện những vết xước đỏ nhạt.

Ninh Doanh Linh hơi khựng lại, nghe thấy Yến Lăng Tiêu thản nhiên phủi bụi đất trên người như chưa có chuyện gì: "Bản tính Ô Vân Đạp Tuyết như thế, Ninh Nhị tiểu thư chớ nên trách tội nó!"

Lúc này, con ngựa bên cạnh như đứa trẻ làm sai chuyện, cúi đầu lạch bạch chạy tới. Nhìn Ninh Doanh Linh, nó còn không nhịn được mà ghé sát vào cọ cọ người nàng.

Ninh Doanh Linh lắc đầu, chỉ vào vết thương trên mặt Yến Lăng Tiêu, nhỏ giọng nói: "Chàng bị thương rồi!"

Yến Lăng Tiêu nhận ra điều gì đó, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Xem ra, Ninh Nhị tiểu thư lại nợ ta một ân tình rồi!"

2 lượt thích

Bình Luận