SỢI XÍCH DỊU DÀNG

Chương 4

Avatar Hoa Tím Biếc
2,330 Chữ


Từ thứ Hai đến thứ Sáu, mỗi sáng Đỗ Lệ đều đứng chờ cô ở trước cửa.

Trước khi ra ngoài, Ấu Nghi đều mở điện thoại xem camera bên ngoài trước, thấy Đỗ Lệ đứng đó là cô lại bực đến mức thở dài, chỉ muốn biến mất cho xong.

Nhưng buổi sáng cô bắt buộc phải đi học, không thể không ra ngoài.

Vì thế trong mắt người khác, cô đều đi học cùng Đỗ Lệ suốt một tuần liền.

Bà cụ hay nhảy quảng trường ở dưới lầu còn cười hỏi cô, đó có phải bạn trai cô không.

Ấu Nghi có giải thích cũng vô ích.

Bà cụ cho rằng do cô ngại, dù sao thì chàng trai này ngày nào cũng đứng đợi dưới lầu, sáng nào cũng dậy sớm, mua bữa sáng cho cô, đưa cô đi học, đúng là sét có đánh cũng không thay đổi.

Đối xử với cô đúng là quá tốt.

Bà cụ có một cô cháu gái hơn hai mươi tuổi, làm giáo viên cấp ba, bà hỏi Ấu Nghi xem người đàn ông sống đối diện nhà cô có bạn gái chưa.

Ấu Nghi lúng túng, chỉ có thể nói là không biết.

Anh cao ráo, khí chất mạnh mẽ, nhìn là biết kiểu người được nhiều người thích.

“Cháu giúp bà hỏi thăm xem, bà còn muốn giới thiệu cháu gái nhỏ của bà cho cậu ấy.”

Nói xong bà cụ cười hề hề với Ấu Nghi, còn không quên dặn: “Cậu thanh niên kia cũng cố gắng lắm rồi, theo đuổi cháu nghiêm túc như vậy, hay là đồng ý đi.”

Dù Ấu Nghi có phủ nhận thế nào, người ta vẫn nghĩ cô chỉ đang ngại, trái lại, Đỗ Lệ nghe vậy lại rất vui, cảm thấy mình sắp thành công rồi.

Nhất định phải cố gắng thêm nữa.

Cả ngày thứ Bảy, Ấu Nghi ở nhà không ra ngoài, buổi sáng Đỗ Lệ vẫn đứng chờ như thường lệ.

Ấu Nghi nhìn qua camera, thấy vào lúc chín giờ sáng hơn Đỗ Lệ rời đi, chưa đầy hai phút sau thì Phục Thành đã trở về.

Cả ngày cô ở trong nhà, làm xong bài tập thực hành xong, cô học theo hướng dẫn trên mạng, thử nướng một ít bánh quy nhỏ.

Giờ cô đã dọn ra ở riêng, có cơ hội nên bắt đầu học những thứ mình hứng thú.

May mà căn hộ đủ rộng để cô thoải mái xoay xở.

Căn hộ cô ở có ba phòng ngủ một phòng khách, cửa chính hướng nam, hai năm trước chủ nhà mới sửa sang lại, cả gia đình đã ra nước ngoài nên giờ mới đem nhà ra cho thuê.

Phòng ngủ chính khá rộng, có một ô cửa kính sát đất nằm qua góc ngoặt, rèm hai lớp vải lanh. Ánh nắng chiếu vào mang màu vàng nhạt dịu dàng. Bộ chăn ga là cô mới mua, màu xanh lam hoa văn gốm sứ, trang nhã và giản dị.

Căn phòng nhỏ bên cạnh phòng ngủ chính là phòng thay đồ. Ấu Nghi có khá nhiều quần áo, nên có thêm phòng thay đồ này lại vừa hay.

Chiều chủ nhật, Ấu Nghi thấy Đỗ Lệ đã rời đi, thế là cô ra ngoài đến siêu thị mua ít trái cây và rau mang về.

Gần khu chung cư có một siêu thị lớn, đi bộ khoảng mười phút, Ấu Nghi đi một vòng rồi về, tính cả thời gian dạo mua sắm thì cũng gần một tiếng đồng hồ.

Cô xách đồ lên lầu, vừa bước ra khỏi thang máy lại nhìn thấy Đỗ Lệ.

Trong tay anh ta ôm một bó hoa hồng đỏ rực rất lớn, tay còn lại xách một hộp quà nhỏ, vừa thấy Ấu Nghi, anh ta vui vẻ đưa hoa về phía cô.

“Ấu Nghi, em về rồi.”

Ấu Nghi khựng lại, thấy anh ta đứng chắn ngay trước cửa nhà cô, cô muốn bước tới mở cửa cũng không được.

Tay cô còn xách đồ, túi khá nặng, lòng bàn tay đã bị quai túi siết hằn lên một vệt đỏ.

“Chuyện là… lần trước anh tặng hoa cho em, không phải vì đông người quá nên em không vui sao.”

Lần trước anh ta tỏ tình ở sân vận động khiến cô rất khó chịu, lần này anh ta nghĩ chỉ có hai người, có thể tỏ tình lại lần nữa.

“Anh mua quà cho em.” Trên hộp vẫn còn logo Gucci, là món quà anh ta đã mất công chọn lựa cho cô.

Con gái mà, làm sao từ chối được mấy thứ này chứ.

“Ấu Nghi, anh thật sự rất thích em, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã cực kỳ, cực kỳ thích.”

Đỗ Lệ nói: “Có thể trước đây anh đã làm vài chuyện khiến em không vui, nhưng anh không cố ý, sau này chắc chắn sẽ không làm vậy nữa.”

“Gặp được em thật sự rất may mắn, sau này anh sẽ coi em là ngoại lệ duy nhất trong tất cả những ưu ái của anh, Ấu Nghi, em có thể cho anh một cơ hội không?”

Anh ta tiến lên một bước, Ấu Nghi theo phản xạ lùi lại.

Cô không hề cảm thấy vui khi được tỏ tình, ngược lại, mày càng nhíu chặt hơn, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Đỗ Lệ, sợ anh ta lại tiến gần mình.

“Tôi đã nói rồi, tôi không thích anh, anh cũng không cần tốn thời gian cho tôi nữa.”

Ấu Nghi biết người khác thích mình thì cũng nên tôn trọng tấm lòng của họ, cô nói không thích cũng đều sẽ từ chối đàng hoàng.

Nhưng cô đã từ chối Đỗ Lệ rất nhiều lần, anh ta vẫn như miếng keo dán da chó, Ấu Nghi cảm thấy kiểu thích này của anh ta không thể gọi là thích nữa.

Đã là quấy rối rồi.

Ấu Nghi né sang một bên, cô muốn về nhà, vào được nhà là an toàn.

Nhưng cô bước một bước, Đỗ Lệ cũng chặn một bước, anh ta không ngờ Đinh Ấu Nghi lại thẳng thừng từ chối anh ta như vậy, hoàn toàn giẫm đạp lên tấm lòng của anh ta, không coi ra gì.

“Đinh Ấu Nghi, anh theo đuổi em lâu như vậy, tim em có là sắt đá cũng phải rung động chút chứ, mỗi ngày anh dậy lúc sáu giờ sáng mua bữa sáng cho em, đứng đây chờ em, đưa em đi học, em thử hỏi xem trên đời này xem có mấy người làm được như anh.”

Đỗ Lệ có chút bị kích động đến mức nổi giận.

Anh ta đã thật lòng theo đuổi cô, vậy mà giờ lại cảm thấy tấm lòng chân thành của mình bị cô quăng xuống đất rồi giẫm lên.

Anh ta chưa từng làm việc gì mà tốn nhiều thời gian và công sức đến thế, vậy mà bây giờ bỏ ra nhiều như vậy, lại không nhận được dù chỉ một chút hồi đáp nào.

Anh ta như bị xé toạc lớp da người để lộ bản chất thật bên trong, tức tối, mất kiểm soát, sẵn sàng làm những việc cực đoan bất cứ lúc nào.

Trong hành lang không quá rộng, tim Ấu Nghi căng thẳng đến nghẹt thở, túi đồ trên tay ngày càng nặng khiến cho cánh tay đau nhức.

Cô nghĩ, bây giờ không vào được nhà, nếu quay lại thang máy anh ta cũng sẽ bám theo, gần như là tiến thoái lưỡng nan.

Ấu Nghi lục điện thoại trong túi.

Không hề khoa trương, nếu giây tiếp theo Đỗ Lệ có hành động quá đáng, cô sẽ lập tức gọi 110 báo cảnh sát.

“Mẹ kiếp, em chơi trò lạt mềm buộc chặt cũng phải có chừng mực chứ! Em đùa giỡn người khác đủ chưa?”

Đỗ Lệ quát lên, mặt mày dữ tợn.

Ấu Nghi giật mình hoảng sợ.

Không khí xung quanh yên ắng đến mức kỳ quái, trong sự im lặng oi bức ấy, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể nảy sinh những cảm xúc và hành vi không lành mạnh.

Tim Ấu Nghi như muốn bật khỏi lồng ngực.

Đỗ Lệ đột nhiên bước tới một bước, Ấu Nghi lùi lại.

Phía sau là cửa căn 902.

Đúng lúc đó, cửa mở ra.

Phục Thành đứng ở cửa, anh mặc áo thun đen, thân hình cao lớn, cơ bắp rắn chắc, đôi mắt đen lạnh lẽo, khí thế bức người, khi anh rũ mắt nhìn Đỗ Lệ, ánh nhìn sắc lạnh như sắp ngưng tụ thành hình.

Trên người anh có một loại áp lực cực mạnh, như thể là sự nguy hiểm bẩm sinh ập thẳng vào mặt.

Anh vừa xuất hiện, lời Đỗ Lệ định nói cũng nghẹn lại, anh ta chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Mấy ngày nay anh ta canh trước cửa nhà Đinh Ấu Nghi, thỉnh thoảng có gặp người đàn ông này, khi đó đã cảm nhận được sự đáng sợ của anh, một loại đáng sợ hung mãnh.

Nhưng trước đây Đỗ Lệ không hề quan tâm.

Dù sao cũng chỉ là một người hàng xóm mà thôi.

Mà giờ đây, anh đứng ở cửa, chỉ một ánh mắt thôi, Đỗ Lệ đã cảm thấy hai chân run rẩy.

Là kiểu sợ hãi đến mức gần như không đứng vững.

Ấu Nghi lùi lại, suýt đụng vào Phục Thành.

Cô dừng lại, quay đầu nhìn anh, khi ngẩng đầu lên, hốc mắt cô đã đỏ, trong mắt là nỗi sợ hãi rõ ràng.

Khoảnh khắc này, cô vô cùng may mắn.

May mà Phục Thành… Anh ở nhà.

Phục Thành chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Đỗ Lệ, trong mắt có chút tức giận, giọng lạnh buốt: “Cậu thử gây ồn thêm lần nữa xem.”

Hai chân Đỗ Lệ đã run lẩy bẩy.

Phục Thành bước thêm một bước.

Đỗ Lệ gần như lùi hai bước liền, lảo đảo như sắp ngã.

Anh nghiêng người, chắn Đinh Ấu Nghi ra phía sau.

“Cút.” Áp suất thấp quanh người Phục Thành dường như đã chạm ngưỡng bùng nổ, nếu Đỗ Lệ còn không biến khỏi tầm mắt anh, anh có thể trực tiếp xử lý anh ta.

Đinh Ấu Nghi chợt nhớ đến dáng vẻ lúc anh cầm súng bắn.

Gọn gàng, dứt khoát, một phát trúng hồng tâm.

Bây giờ cũng vậy.

Chỉ là trong tay còn thiếu một khẩu súng.

Thậm chí Đỗ Lệ còn không bấm thang máy, anh ta lao xuống bằng cầu thang thoát hiểm, chân mềm nhũn suýt nữa đâm vào lan can, cho đến khi tiếng bước chân rối loạn của anh ta dần biến mất, hành lang mới yên tĩnh trở lại.

Dường như Ấu Nghi cũng tỉnh táo lại.

Cô có cảm giác như vừa thoát chết, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống, cô ngơ ngác nhìn Phục Thành, lắp bắp nói: “Cảm, cảm ơn anh.”

Nếu anh không xuất hiện kịp lúc, thật sự không biết Đỗ Lệ sẽ làm ra chuyện gì.

Cô nói bao nhiêu lời cũng vô ích, còn anh chỉ cần đứng đó, nói một câu đơn giản, mọi rắc rối của cô liền được giải quyết dễ dàng.

Đúng là nhờ có anh.

Phục Thành cúi đầu quan sát cô, nhìn con thỏ trắng nhỏ trước mắt đang run rẩy, đáy mắt còn đọng lại vẻ hoảng sợ, như thể giây tiếp theo sẽ bật khóc.

“Vào trong trước đã.” Phục Thành đưa tay cầm lấy túi nilon trong tay cô, ra hiệu cô đi vào.

Cái túi vốn rất nặng khi ở trong tay Đinh Ấu Nghi, đến tay Phục Thành lại nhẹ nhàng như không, anh bước sang một bên, nhường đường cho Đinh Ấu Nghi.

Ấu Nghi khựng lại một chút, mơ màng gật đầu rồi bước vào.

Căn nhà của anh cũng giống con người anh vậy, u ám và trầm mặc, dưới kệ giày ngoài đôi giày của anh còn có một đôi dép lê màu vàng nhạt.

Động tác của Ấu Nghi rất chậm, là vì bị dọa vẫn chưa hết sợ, cô thay giày xong, đứng ở lối vào phòng khách, có hơi lúng túng.

Phục Thành đặt túi lên bàn trà, sau đó nhìn sang Đinh Ấu Nghi, nhàn nhạt nói: “Qua đây ngồi.”

Ấu Nghi ngồi xuống sô pha gần mình nhất, Phục Thành rót cho cô một cốc nước rồi ngồi xuống cái ghế đối diện.

Anh đặt tay lên đầu gối, thẳng lưng, khí thế trầm ổn mà nặng nề bao trùm khắp không gian.

“Cậu ta đang theo đuổi em?” Phục Thành hỏi một câu, thấy cô không đáp, anh lại hỏi khẽ: “Không thích à?”

Ấu Nghi lắc đầu.

Không phải đang theo đuổi cô, mà là quấy rối cô.

Sau đó cô lại gật đầu.

Đương nhiên là không thích.

“Em từ chối rất nhiều lần rồi cũng không có tác dụng, anh ta rất phiền, lúc em còn ở ký túc xá, ngày nào anh ta cũng đứng dưới lầu chờ, sau đó em chuyển đến đây rồi, vẫn bị anh ta tìm được.”

Nói đến đây Ấu Nghi thấy tủi thân vô cùng, cô bị quấy rối lâu như vậy, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ, ra ngoài hay về nhà đều phải dè dặt cẩn thận, mấy đêm gần đây cô thậm chí còn bắt đầu gặp ác mộng.

Rõ ràng cô đâu có làm gì sai.

Tại sao lại là cô chứ.

Ấu Nghi chớp mắt, hàng mi ươn ướt, chỉ mấy câu ngắn ngủi đã nói hết những phiền não và bất lực của cô.

Ánh mắt Phục Thành tối lại.

“Hôm nay em cứ ở chỗ tôi trước đã.”


0 lượt thích

Bình Luận