SỢI XÍCH DỊU DÀNG

Chương 5

Avatar Hoa Tím Biếc
2,049 Chữ


Môi trường xa lạ cũng khiến Ấu Nghi không quen cho lắm.

May mà Phục Thành ở trong phòng làm việc, hoàn toàn không đi ra ngoài.

Ấu Nghi ngồi trên sô pha chơi điện thoại một lúc, rồi quay đầu nhìn về phía phòng làm việc.

Cô bước tới cửa phòng, vừa mới đến nơi, anh đã ngẩng mắt nhìn sang.

Phục Thành: “Có chuyện gì?”

Ấu Nghi khẽ nói: “Em có đi chợ, vốn là định tối nay nấu cơm.”

Ấu Nghi nghĩ, Phục Thành đã giúp cô, cô nên cảm ơn anh, nhưng những gì cô có thể làm rất ít, cũng chỉ là mấy việc nhỏ như thế này.

Phục Thành không nói gì, Ấu Nghi lập tức xách túi đồ vào bếp.

Phục Thành không thường xuyên vào bếp, bên trong gần như mới tinh, hầu như không có dấu vết sử dụng, nhưng may là mấy đồ cần thiết thì đều có.

Tay nghề nấu nướng của Ấu Nghi không quá giỏi, trước khi vào đại học, món cô làm tốt nhất chỉ là cà chua xào trứng, sau khi chuyển ra ở riêng, cô dần học thêm vài món đơn giản.

Ví dụ như thịt xào ớt, canh sườn hầm khoai tây, cà tím kho các thứ.

Hôm nay cô mua nguyên liệu cũng rất đơn giản.

Ấu Nghi buộc tóc lên, mặc tạp dề, làm qua loa hai món một canh, chắc đủ cho hai người họ ăn rồi.

Sau đó cô còn gọt trái cây, cắt ra bày lên đĩa.

Khi cô gọi Phục Thành ra ăn tối, vừa đúng sáu giờ chiều.

Nhìn mấy món ăn đơn sơ trên bàn, Ấu Nghi ngượng ngùng nói: “Em cũng không nấu giỏi lắm, không biết có hợp khẩu vị anh không.”

Dùng mấy món thế này để cảm ơn anh, quả thật có hơi đơn giản quá.

Phục Thành không kén ăn, bình thường anh chỉ ăn qua loa bên ngoài, từ khi chuyển tới đây, anh chưa từng ăn cơm ở nhà.

Anh ngồi đối diện Ấu Nghi, ăn uống cũng rất có quy củ, không nói chuyện khi ăn.

Cả bữa cơm hai người gần như không có bất kỳ cuộc trò chuyện nào.

Không khí trầm lặng đến mức Ấu Nghi cảm thấy khó thở.

Sau khi ăn xong, Phục Thành đi tắm.

Anh tắm trong phòng tắm của phòng ngủ chính, tiếng nước vọng ra không được rõ, Ấu Nghi đứng dậy dọn bát đũa, rửa sạch rất nhanh, rồi lau tay cẩn thận.

Khi Phục Thành từ phòng tắm bước ra, thấy Đinh Ấu Nghi đang đứng trước giá sách, sắp xếp lại sách trên đó.

Cô mặc một chiếc áo thun trắng ngắn tay, thấp thoáng lộ vòng eo trắng muốt, cánh tay thon gầy, mái tóc đen được vén sau tai, phần gáy trắng mịn lộ ra như củ ấu vừa bóc vỏ, nghe thấy tiếng động, cô lên tiếng, giọng mềm mại trong trẻo: “Em giúp anh sắp xếp lại sách một chút, em có nhãn dán, nếu phân loại rồi dán nhãn lên thì sẽ tiện hơn.”

Ấu Nghi quay đầu lại, mắt cong cong như đang cười, nói: “Lát nữa em lấy cho anh nhé.”

Phục Thành đứng tại chỗ nhìn cô, ánh mắt dừng lại rất lâu.

Ánh sáng chiếu lên người cô dịu dàng khác thường, từng sợi tóc cũng như đang phát sáng, trong căn nhà lạnh lẽo của anh, sự xuất hiện của cô dường như mang theo một chút ấm áp đặc biệt.

Hiếm khi Phục Thành đáp lại cô, còn gật đầu nói: “Được.”

Ấu Nghi tiếp tục dọn dẹp.

Cô lấy mấy món đồ lặt vặt trên kệ xuống, nghĩ có thể cho vào ngăn kéo, vừa mở ngăn kéo ra, bỗng nhìn thấy bên trong có một giấy kết hôn màu đỏ.

Ấu Nghi khựng lại, quay đầu, không biết từ lúc nào Phục Thành đã đứng bên cạnh cô.

Anh vừa tắm xong, mặc áo choàng tắm, chưa cài kín, phía trước áo choàng hơi mở, lộ cơ ngực rắn chắc còn đọng nước, Ấu Nghi vừa ngẩng đầu lên, suýt chút nữa thì đầu đã đụng vào ngực anh.

Hơi thở bỗng khựng lại.

Trong mắt Phục Thành là một màu đen sâu thẳm, không nhìn ra cảm xúc, sau đó anh ngồi xuống ghế, đôi chân dài dang ra, khí thế áp bức tràn ngập không gian.

Anh đưa tay bế Ấu Nghi đặt lên đùi mình.

Ấu Nghi ngồi trên đùi anh, hai chân không chạm đất, vòng eo bị một tay anh ôm gọn, ngón tay cô nắm chặt vạt áo Phục Thành, sợ hãi nhìn anh.

“Em nói dừng, thì anh có thể không tiếp tục không?” Ấu Nghi khẽ hỏi.

“Ừ.” Anh đáp.

Anh trả lời rất bình thản, nhưng trong lòng Ấu Nghi càng bất an hơn, trước sự chênh lệch sức lực quá lớn ấy, anh mạnh đến mức cô gần như không thể phản kháng… Cô như con thuyền nhỏ chòng chành giữa biển, từng đợt sóng lớn đập vào boong tàu mong manh.

Phục Thành, anh thật sự chẳng hề mềm lòng.

Anh giống một con sói săn mồi hung dữ, hoang dã khó thuần.

Anh hơn cô bảy tám tuổi, vậy mà lời hứa nói ra chẳng giữ được bao nhiêu.

Thậm chí còn quá đáng hơn.

Khi cô nói dừng, anh bịt miệng cô lại, rồi tiếp tục.

Trong đấu trường của con thú bị dồn vào đường cùng, đóa cúc trắng vừa nở đã bị bàn tay siết chặt.

Ấu Nghi đã tắm rồi, ở đây không có đồ ngủ của cô, nên cô mặc tạm một chiếc sơ mi trắng của Phục Thành, áo rất rộng, mặc lên đã dài đến đầu gối.

Trông anh thật sự không giống người có áo sơ mi trắng, Ấu Nghi hình như chỉ từng thấy anh mặc đồ tối màu.

Ấu Nghi cuộn mình trong chăn, má ửng hồng, cô thở nhẹ từng nhịp, vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại.

Phục Thành ngồi bên mép giường, dùng đá lạnh chườm lên cổ chân cho cô.

Trên đó là một vòng hằn đỏ rất rõ.

Tính tình Ấu Nghi vốn rất tốt, như Dữu Nhất từng nói, cô rất rất hiếm khi nổi nóng với ai.

Lần trước mắng Phục Thành, thật sự là một trong số rất ít lần cô mắng người khác.

Cũng chính vì mắng anh mà mối quan hệ vốn đã không mấy tốt đẹp giữa hai người càng thêm lạnh lẽo.

Hôm nay Ấu Nghi không mắng anh.

“Cảm ơn.” Sau khi Ấu Nghi bình ổn lại hơi thở, cô lại lần nữa cảm ơn anh vì chuyện ban ngày.

Ban ngày nhìn vẻ mặt của Đỗ Lệ, bị dọa không nhẹ, dù anh ta có cố chấp đến đâu, trong thời gian ngắn chắc chắn cũng không dám đến chặn cửa cô nữa.

Chuyện này coi như đã giải quyết được một rắc rối lớn.

Với những ân tình như này, chỉ nói một hai câu “cảm ơn” thì quả thật vẫn chưa đủ.

“Em thật sự rất sợ anh ta, nếu hôm nay anh không ở đó, có khi anh ta sẽ đánh em.” Ấu Nghi tủi thân vô cùng, đây rõ ràng là tai họa vô cớ.

Bàn tay Phục Thành vẫn đặt trên cổ chân cô, rất lâu sau, anh lạnh nhạt nói: “Đó là việc anh nên làm.”

Câu nói ấy của anh khiến Ấu Nghi không thể không nghiêm túc nhìn lại mối quan hệ giữa họ.

Một tháng trước, ông ngoại của Ấu Nghi bị bệnh nguy kịch, trước khi qua đời, ông nhắc đến một lời hứa nhiều năm trước.

Ông hy vọng Ấu Nghi có thể kết hôn theo đúng hẹn ước.

Từ nhỏ Ấu Nghi luôn nghe lời ông ngoại, tâm nguyện duy nhất trước lúc mất của ông là được nhìn thấy cô kết hôn.

Vì thế Ấu Nghi đã đồng ý, vì ông ngoại mà cô vội vàng đăng ký kết hôn với một người đàn ông hoàn toàn xa lạ.

Chính là Phục Thành trước mặt cô, vào đúng ngày cô tròn hai mươi tuổi.

Sau khi khai giảng, bố mẹ thuê cho cô căn hộ đối diện nhà Phục Thành, biết hai người chưa thân nên cho cô ở đối diện trước, để cả hai có thời gian làm quen.

Trên người Phục Thành có một cảm giác kiểm soát bẩm sinh, khiến người ta nhìn anh là vô thức sợ hãi.

Nhưng anh thực sự rất đẹp trai.

Loại hormone nam tính mạnh mẽ toát ra từ anh khiến Ấu Nghi khó lòng khước từ.

Sau lần trước, cô vừa xấu hổ vừa tức giận, cảm giác mãnh liệt đến cực đoan ấy là điều hai mươi năm qua cô chưa từng trải qua.

Đến mức cô mắng Phục Thành là đồ khốn, nói sau này sẽ không bao giờ muốn gặp lại anh nữa.

Đó chỉ là lời nói trong cơn giận dữ và xấu hổ sau chuyện đó, Ấu Nghi cũng thật sự không chủ động nói chuyện với anh nữa, mối quan hệ giữa họ dần rơi xuống điểm đóng băng.

Cho đến khi xảy ra chuyện của Đỗ Lệ hôm nay.

Dù sao… cũng coi như đã phá được tảng băng.

Phục Thành hỏi: “Ở trường cậu ta cũng quấn lấy em?”

Lần đó anh ở học viện của cô nhìn thấy hai người họ đi cùng nhau.

Ấu Nghi gật đầu: “Vâng.”

Vì thế mấy ngày nay cô mới chủ động bắt chuyện với anh, còn khác thường mang nước cho anh, là muốn anh giúp cô.

Ánh mắt Phục Thành trầm xuống.

Anh không nói thêm, lấy đá khỏi chân cô, rồi kéo chăn đắp lại cho cô.

“Khát không? Muốn uống nước không?” Phục Thành đứng dậy hỏi cô.

Ấu Nghi lắc đầu: “Em muốn về ngủ.”

Cô lạ giường, hơn nữa không quen ngủ khi bên cạnh có người.

Tay Phục Thành vừa cầm đá còn hơi lạnh, anh xoa nhẹ tay mình, kéo lại cổ áo sơ mi cho cô che kín vai, rồi đưa tay định bế cô lên.

Ấu Nghi khựng lại, cản tay của anh.

Phục Thành nhàn nhạt hỏi: “Tự đi được không?”

Thế là tay Ấu Nghi lại lặng lẽ rút về.

Phục Thành bế cô lên rất nhẹ nhàng, so với sự kiệt sức của Ấu Nghi, anh rõ ràng vẫn còn dư sức, khi đến cửa phòng 901, anh thậm chí còn có thể một tay bấm mật mã.

Vào phòng, anh đặt Ấu Nghi xuống, sau đó mở điều hòa, chỉnh nhiệt độ đến 26 độ.

“Sáng mai có học không?” Phục Thành hỏi cô.

Ấu Nghi gật đầu: “Có một tiết thực hành.”

Phục Thành: “Ừ, vậy sáng mai anh đưa em đi.”

Dù ngày mai Đỗ Lệ chắc chắn sẽ không đến nữa, nhưng nếu Phục Thành đưa cô đi, tức là an toàn tuyệt đối.

Có anh ở bên, Ấu Nghi cảm thấy yên tâm.

Vì vậy cô không từ chối.

“Quần áo mai tự qua lấy.” Phục Thành đưa tay vén tóc cô ra sau, gáy cô còn lấm tấm mồ hôi, đầu ngón tay anh cũng hơi ướt theo.

“Còn chân của em, nếu mai vẫn đau thì sang anh lấy thuốc.”

Chân của cô rõ ràng là anh kéo đến mức thành vết hằn, còn bảo cô yếu ớt.

“Vâng.” Trong lòng Ấu Nghi lẩm bẩm phản bác, ngoan ngoãn đáp.

Phục Thành quay người rời đi.

Đến cửa phòng, anh lại dừng lại.

“Sau này có chuyện như vậy, cứ nói thẳng với anh.”

Dù là bị quấy rối, hay bất kỳ sự theo đuổi nào cô không thích, đều có thể nói với anh.

Anh đều sẽ giúp cô giải quyết.

Ấu Nghi thầm nghĩ, giữa họ dù sao cũng đã là quan hệ hợp pháp có giấy chứng nhận, cho dù không có tình cảm, cũng không thể để anh mất mặt.

Cho nên anh mới nói như vậy.

Đối với anh, đúng là, việc anh nên làm.

Ấu Nghi đáp: “Ừm, em biết rồi.”

 


0 lượt thích

Bình Luận