XIN ANH XUYÊN LẠI VÀO SÁCH ĐI!

Chương 16:

Avatar Ốc Sên
2,474 Chữ


Mặc dù nhà của Tô Quỳnh Quỳnh còn không rộng bằng cái nhà vệ sinh của Cung Phược trong tiểu thuyết, nhưng lời này anh không thể nói ra, bởi vì cô có thể sẽ cầm chổi quét nhà quét anh ra khỏi cửa.

Giống như việc Cung tổng phải sống thiếu thốn tài xế, không vệ sĩ, chẳng máy bay riêng, không thể mang rượu Lafite ra uống thay nước lọc, cũng không thể tùy tiện ký kết một bản hợp đồng thu mua, thực chất trong lòng anh cảm thấy vô cùng chán nản, nhưng anh chỉ đành cắn răng chịu đựng.

Ngày tháng trôi qua thật sự tẻ nhạt vô vị.

Trong mắt anh những dự án của Lập Chu đều là trò trẻ con, chẳng chút thách thức.

Vì công việc không thể thỏa mãn cảm giác thành tựu của Cung tổng, anh chỉ đành dồn tâm sức vào việc tận hưởng cuộc sống.

Cung Phược cố gắng khiến căn nhà nhỏ của Tô Quỳnh Quỳnh trở nên “giống” nhất với căn hộ cao cấp mình từng ở trước đây, đặc biệt sau khi tài sản bắt đầu tăng trưởng ổn định, anh không thể khống chế được khao khát muốn mua sắm của mình.

Dù có kiềm nén thế nào, thiết lập nhân vật của Cung tổng vẫn là một vị bá đạo tổng tài thân ngọc mình vàng.

Chỉ vì lúc mới xuyên tới, nơi đất khách quê người, túi tiền có hạn, bản thân thiếu đi chỗ dựa nên mới âm thầm giấu giếm mà thôi.

Hiện tại, khi có thu nhập tiền lương ổn định Cung tổng bắt đầu dần dần khôi phục phong thái vốn có.

Tô Quỳnh Quỳnh nghe anh nghiêm túc trả lời vấn đề này, không hiểu sao càng thấy tức giận hơn!

Cung Phược nhìn cô đang tức tối phồng má như con cá nóc, nhất thời không tìm được từ ngữ nào mắng anh, đành phải tự mình tiêu hoá cơn giận.

Anh vô thức nở nụ cười, nhưng Tô Quỳnh Quỳnh đang cúi đầu nên không trông thấy.

“Tôi biết rồi, sau này trước khi mua đồ tôi sẽ hỏi ý kiến cô.” Sau lời hứa hẹn chắc nịch, Cung Phược tìm cách chữa ngượng một câu: “Nhưng cái bồn tắm này thực ra dùng khá tốt, làm bằng chất liệu đặc biệt, giữ nhiệt độ nước ổn định, tối nay cô có muốn dùng thử không?”

Tô Quỳnh Quỳnh nghe đến chất liệu đặc biệt, quả nhiên sự chú ý lập tức bị dời đi: “Thật sao? Dùng tốt thế à?”

Thú thật, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng nằm bồn tắm bao giờ, bởi vì gia đình luôn giữ thói quen tắm vòi sen, hiện giờ tuy đang giận Cung Phược lẳng lặng mang một cái bồn tắm về, nhưng lòng cô vẫn thấy tò mò.

Có điều trên mạng nói, bồn tắm dùng lâu rất dễ bẩn, huống hồ, nếu cô dùng, vậy chẳng phải... tính ra hai người dùng chung bồn tắm à?

Nghĩ đến điều đó, Tô Quỳnh Quỳnh lập tức thấy không tự nhiên, dù sao quan hệ giữa hai người vẫn chưa thân thiết tới mức ấy.

Cô nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Thôi, vẫn là không nên, anh dùng một mình đi.”

Cung Phược như nhìn thấu tâm tư của cô, khẽ ho một tiếng: “Bồn tắm này có chức năng tự động làm sạch và khử trùng, mỗi lần dùng xong cài đặt vệ sinh tự động là được.”

Tuy nói vậy, anh vẫn vô thức dời ánh mắt, liếc sang một bên, vành tai dưới lớp tóc đen ẩn hiện sắc đỏ hồng.

“Tôi... đi xem tiến độ lắp đặt của bọn họ.”

Dứt lời, người đàn ông không thèm quay đầu, một đường đi thẳng rời khỏi ban công.

Tô Quỳnh Quỳnh nhìn bóng lưng anh, tự mình lẩm bẩm: “Anh ta đi nhanh vậy làm gì, chẳng lẽ là một tổng tài thuần khiết?”

Sau vụ bồn tắm quả thực Cung Phược đã tiết chế đôi chút, không mua thêm món đồ khủng bố nào, nhưng bản tính xét nét khó chiều tiếp tục phát huy mạnh mẽ.

Trứng gà phải ăn loại trứng gà ta tươi nhất, thịt bò phải mua loại Angus của Úc, đến cả cà phê uống cũng bắt đầu kén chọn, không chỉ vậy trong nhà mọi thứ đều phải nằm đúng vị trí.

Điều khiển tivi không dùng tới vĩnh viễn phải đặt ở chính giữa bàn trà, khay hoa quả chỉ được đặt ở góc dưới bên phải, trên mặt bàn không được phép có khăn giấy quên vứt đi, trong phòng vệ sinh bàn chải và cốc đều phải sắp xếp theo màu sắc…

Mặc dù Cung Phược vung tay bao trọn toàn bộ sinh hoạt phí, nhưng đôi khi Tô Quỳnh Quỳnh vẫn rất muốn vùng lên biểu tình, cô luôn cảm giác cuộc sống này ngày càng giống phong cách của Cung tổng trong tiểu thuyết!

Căn nhà này ngày càng giống đồ sở hữu của Cung Phược rồi!

Ban đầu Tô Quỳnh Quỳnh vô cùng cứng rắn, không dễ thỏa hiệp, kết quả Cung Phược chỉ dùng một câu hạ gục cô trong nháy mắt: “Nếu cô tuân thủ những điều này, tôi có thể tăng thêm hai nghìn tệ sinh hoạt phí.”

Kẻ nghèo hèn họ Tô nào đó: Đáng ghét! Bị nắm thóp rồi!

“Vâng thưa Cung tổng, nhất định rồi Cung tổng.”

Mấy việc anh yêu cầu có khó khăn gì đâu chứ? Đều là những việc tiện tay thôi, nợ ngân hàng mua nhà cũng tiện tay vơi bớt phần nào!

Tuy nhiên cho dù như vậy, Tô Quỳnh Quỳnh thỉnh thoảng vẫn có lúc sơ suất bị Cung Phược bắt lỗi sau đó bị anh lải nhải bên tai, mỗi lần như thế cô rất muốn xù lông, nhưng cuối cùng vì nể sợ uy lực đồng tiền, đành tìm nơi khác phát tiết.

[Nhật ký đếm ngược ngày phát tài: Sao trên đời có loại người vì không đặt tuýp kem đánh răng đúng hướng mà phê bình tôi suốt mười phút cơ chứ! Có ai đến quản thúc ông chủ C không hả! Nếu không phải nể mặt tiền thuê nhà, tôi đã tống cổ anh ta ra khỏi cửa từ lâu! Hôm nay vì quá tức giận nên tài năng hội hoạ được thức tỉnh... ]

Phía dưới bài đăng kèm theo một bức tranh vẽ tay bốn ô đơn giản.

Đây chính là cách phát tiết của Tô Quỳnh Quỳnh, lên Weibo phàn nàn chuyện Cung tổng làm việc chẳng giống người.

Không chỉ có chữ, còn kèm hình minh họa, nỗ lực dùng kỹ thuật hội hoạ vụng về tái hiện những thói xấu của Cung tổng đáng phẫn nộ đến nhường nào.

Cô còn gắn thẻ cho Cung tổng: #Nhật ký xét nét của ông chủ C

Chỉ mới trôi qua hai tháng, dưới thẻ này cô đăng tới bảy, tám, chín, mười bài viết, mỗi bài đều là những lời tố cáo đầy máu và nước mắt, ngay cả kỹ năng vẽ cũng tiến bộ thấy rõ bằng mắt thường.

Tô Quỳnh Quỳnh yêu hội họa: Thật không biết nên tức giận hay nên vui mừng đây.

Dù vậy, vẫn có nhiều lúc đột nhiên cô cảm thấy, trong nhà có một người đàn ông làm việc nặng, dường như khá tốt.

Ví như trước kia nếu Tô Quỳnh Quỳnh phát hiện con gián ở góc nào đó trong nhà, chỉ biết nhăn mặt hét lớn rồi xông lên đập loạn xạ, đập không chết sẽ phải run rẩy tìm kiếm nửa ngày, vô cùng phiền lòng.

Còn bây giờ, cô chỉ cần hét lên một tiếng: “Cung Phược!”

Người đàn ông đang tập trung xem phim truyền hình ngoài phòng khách lập tức hiểu ý đứng dậy, thong thả rút mấy tờ giấy trên bàn trà, lấy ra chiếc vỉ đập gián chuyên dụng trong ngăn kéo, sải bước đi tới, sắc mặt không đổi nhanh gọn chuẩn xác đập chết con gián tại chỗ.

Nhưng Cung tổng chỉ làm đến đó.

Bởi vì anh ghét bỏ cái xác thê thảm của con gián, cho nên từ trước đến nay chỉ đảm nhiệm việc xử lý chứ không phụ trách việc chôn, nhét thẳng tờ giấy vào tay Tô Quỳnh Quỳnh là xong chuyện.

Dù điểm này khiến chủ nhà Tô Quỳnh Quỳnh có chút không hài lòng, nhưng Cung Phược có thể bù đắp ở phương diện khác.

Một điểm nổi bật khác, sau khi Cung Phược đến, Tô Quỳnh Quỳnh không phải tự mình leo lên leo xuống thay bóng đèn.

Ngày trước, những việc như đèn hỏng, Tô Quỳnh Quỳnh quen với việc ra ban công vác chiếc thang xếp nhỏ, chuẩn bị tự mình trèo lên xem tình hình thế nào.

Trải qua rèn luyện khi sống độc thân, cô đã nắm vững hầu hết nguyên nhân hỏng hóc thường gặp của bóng đèn.

Thế nhưng vào tối thứ Bảy đó, khi Tô Quỳnh Quỳnh phát hiện đèn phòng ngủ lại hỏng, thuần thục vác thang nhỏ đi vào phòng, đúng lúc bắt gặp Cung Phược vừa tắm xong bước ra.

Người đàn ông bị bộ dạng dũng mãnh này của cô làm cho giật mình, dừng bước hỏi: “Cô định làm gì?”

Tô Quỳnh Quỳnh “à” một tiếng, hất cằm về phía phòng mình: “Đèn phòng tôi không sáng, tôi xem thử thế nào.”

Cung Phược nhìn mái tóc dài được búi lên của cô, trông có vẻ sắp làm việc lớn, bởi vì bình thường Tô Quỳnh Quỳnh chỉ khi hứng chí vận động mới búi tóc, ngày thường rất thích để xõa.

Anh liếc nhìn phòng cô, lúc này quả thực đang tối thui.

Cung Phược bước chân về phía Tô Quỳnh Quỳnh, chẳng nói chẳng rằng đón lấy chiếc thang nhỏ, thấp giọng bảo: “Để tôi.”

Anh một tay xách chiếc thang, cúi đầu hỏi cô: “Hay là cô ngại tôi vào phòng cô?”

Trái lại Tô Quỳnh Quỳnh chưa nghĩ tới điều đó, cô theo bản năng đáp: “Cái đó thì không, có điều tôi tự mình làm được, trước đây thay rất nhiều lần rồi.”

Trong lòng cô thoáng kinh ngạc, không ngờ Cung tổng biết làm những việc như thế này?

Đây cũng là thiết lập nhân vật của anh trong tiểu thuyết sao?

Tô Quỳnh Quỳnh không nhịn được có chút phân tâm, đúng lúc này giọng nói Cung Phược vang lên lộ ra vài phần nghiêm túc: “Tôi biết cô có thể tự thay, nhưng hiện tại trong căn nhà này có đàn ông, những việc này nên để tôi làm.”

Dứt lời anh vác chiếc thang nhỏ tiến vào phòng Tô Quỳnh Quỳnh, đặt thang ngay ngắn dưới bóng đèn rồi trực tiếp bước lên.

Tô Quỳnh Quỳnh ngẩn ra, không kìm lòng được nhìn theo bóng lưng Cung Phược đang leo lên thang.

Người đàn ông cao ráo chân dài, dường như trước mặt anh chiếc thang của cô nhỏ đi một cỡ, anh không cần leo lên nấc cao nhất, chỉ đứng ở mấy bậc dưới thấp đã thoải mái chạm tới bóng đèn.

So với dáng vẻ đứng trên cao chật vật trước kia của Tô Quỳnh Quỳnh nhìn như một trời một vực.

Nghĩ tới lời nói vừa rồi của Cung Phược, Tô Quỳnh Quỳnh vô thức mỉm cười, vào khoảnh khắc này cô thật lòng cảm thấy trong nhà có một vị Cung tổng thực sự rất tốt.

Tô Quỳnh Quỳnh tiến lại gần giữ chặt chân thang giúp nó vững vàng thêm chút, ngước đầu nhìn Cung Phược đang chậm rãi tháo nắp đèn: “Cần tôi giúp anh lấy gì không?”

“Lấy bộ dụng cụ thay bóng đèn cô hay dùng qua đây là được.”

Cung Phược nói xong thuận tay đưa nắp đèn cho Tô Quỳnh Quỳnh.

Cô đón lấy nắp đèn cẩn thận đặt sang một bên, nhanh chóng ra ban công kiếm hộp dụng cụ, lúc đưa cho Cung Phược không quên hỏi: “Anh biết thay không? Sao mà biết hay vậy? Trong tiểu thuyết viết cho anh hả?”

Cung Phược cầm công cụ loay hoay, miệng đáp: “Tôi không biết trong đó có viết hay không, nhưng hồi đi du học nước ngoài từng tự mình thay vài lần rồi.”

Mỗi thành viên của nhà họ Cung đều được đưa ra nước ngoài sống vài năm du học, ở đó ngoài việc gia tộc cung cấp hỗ trợ tài chính cần thiết, hết thảy mọi vấn đề khác đều do họ tự mình giải quyết.

Đây cũng là một kiểu rèn luyện.

Tô Quỳnh Quỳnh nghe xong gật đầu, thấy cũng hợp lý, xem ra ngoài nội dung vài trăm chữ trong tiểu thuyết, ở thế giới những nhân vật phụ này vẫn có một quỹ đạo cuộc đời riêng biệt.

Cô vừa nhìn Cung Phược sửa đèn vừa trò chuyện bâng quơ với anh, cứ như vậy chẳng cảm thấy buồn chán chút nào.

Tô Quỳnh Quỳnh tràn đầy hiếu kỳ đối với thế giới ngoài câu chữ của tác giả, hỏi Cung Phược rất nhiều vấn đề cô quan tâm, ví như: “Là nhà anh giàu hơn hay nhà nam chính giàu hơn thế?”

Cung Phược dừng động tác khẽ cúi đầu nhìn cô một cái, thần sắc có chút bất lực: “Quả thực câu hỏi này rất giống con người cô.”

Tô Quỳnh Quỳnh: Hửm? Chuyện gì thế này? Đang mỉa mai mình sao?

Chưa đợi cái miệng nhỏ của cô bắt đầu phản bác, Cung Phược đáp lời: “Sản nghiệp liên quan của tập đoàn hai nhà chúng tôi không trùng lặp nhiều, chẳng có gì để so sánh, nếu hợp tác chính là đôi bên cùng có lợi.”

Ồ, hiểu rồi, chính là ngang tài ngang sức.

Lại để Cung tổng thể hiện thành công rồi.

Tô Quỳnh Quỳnh bĩu môi.

“Vậy anh sống ở nhà họ Cung thế nào? Tôi nhớ anh vốn là người nắm quyền rồi, có câu chuyện đoạt quyền đẫm máu nào không? Bố mẹ anh đâu? Là hào môn thế gia liên hôn sao?” Tô Quỳnh Quỳnh hỏi tiếp.

Trong tiểu thuyết những điều này hoàn toàn không viết, nhưng kẻ tầm thường như Tô Quỳnh Quỳnh lại cực kỳ thích nghe.

Công cuộc sửa chữa của Cung Phược tiến tới hồi kết, thần sắc anh không chút thay đổi, chỉ thản nhiên nói: “Không phải, mẹ tôi là tình nhân của bố tôi.”

Tô Quỳnh Quỳnh: !

Đến rồi đến rồi, tình tiết cẩu huyết kịch tính đến rồi!

Fan cuồng tiểu thuyết, niềm vui rất nhiều.

0 lượt thích

Bình Luận