XIN ANH XUYÊN LẠI VÀO SÁCH ĐI!

Chương 17:

Avatar Ốc Sên
2,577 Chữ


Sắc mặt Cung Phược thản nhiên, dường như chẳng mấy bận tâm đến thân phận con riêng của mình.

Đến khi anh nói xong, muốn nhờ Tô Quỳnh Quỳnh lấy cái chuôi đèn qua đây, quay đầu đã thấy đôi mắt cô lấp lánh vẻ hiếu kỳ mãnh liệt, thúc giục: “Vậy sau đó thì sao?”

Cung Phược thắc mắc: “Sao cô lại muốn biết đến thế?”

Tô Quỳnh Quỳnh ngượng ngùng: “Người bình thường chúng tôi đều thích hóng hớt mấy chuyện ân oán hào môn mà.”

Cung Phược nhìn dáng vẻ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ cầu thị của cô, có chút bất lực.
Anh nhận ra mắt Tô Quỳnh Quỳnh thật sự rất lớn, con ngươi đen láy, lúc tập trung nhìn ai đó, trong mắt như chứa đựng cả một hồ nước xuân.

“Thật ra chẳng có ân oán gì, nếu muốn biết lát nữa tôi kể cho nghe.” Người đàn ông khẽ nhếch khóe môi, “Bây giờ đi lấy chuôi đèn tới đây trước đã, chắc là được rồi.”

“À được.” Tô Quỳnh Quỳnh gật đầu, cầm chuôi đèn đưa cho Cung Phược, tiếp tục nghiêm túc thúc giục, “Vậy anh nhanh lên chút nha.”

Chẳng mấy chốc sẽ tới giờ ngủ của Cung Phược, nếu lúc đó trong lòng cô vẫn ôm nỗi tò mò này, e là mất ngủ mất!

Mỗi ngày của Cung tổng đều tuân theo thời gian biểu nghiêm ngặt, đúng 11 giờ đêm nhất định phải nằm trên giường, hai tay đan chéo trước bụng, hai giây sau là chìm vào giấc ngủ.

Rất hiếm khi anh vượt quá khung giờ này, nếu chẳng may quá giấc, tâm trạng sẽ trở nên tồi tệ.

Tô Quỳnh Quỳnh từng hỏi Cung Phược trước đây trong tiểu thuyết làm một tổng tài bận rộn, anh cũng đi ngủ vào giờ này sao?

Bởi vì theo những tiểu thuyết ngôn tình cô từng đọc, tổng tài toàn là những kẻ cuồng công việc đến quên ăn quên ngủ, chưa qua rạng sáng làm sao có thể nghỉ ngơi.

Đối với điều này Cung Phược cực kỳ khinh thường: “Như vậy là do kỹ năng làm việc của bọn họ có vấn đề, cần phải cải thiện.”

Tô Quỳnh Quỳnh: Được rồi, một câu nói thôi đã đắc tội sạch sành sanh giới tổng tài.

Nếu tất cả tiểu thuyết đều là những thế giới song song, Cung tổng rất có khả năng sẽ bị người ta hội đồng.

Hiện tại đã mười giờ rưỡi, thời gian dành cho tám chuyện ân oán hào môn không còn nhiều!

Vậy là Tô Quỳnh Quỳnh nhanh thoăn thoắt phụ giúp Cung tổng một tay, đợi anh vừa bước xuống cầu thang nhỏ, cô chẳng đợi anh ra tay đã tự mình thu dọn thang nhỏ “vèo vèo” hai cái cất ngoài ban công, lúc quay vào thuận thế ngồi xuống sofa, không quên vỗ vỗ vị trí bên cạnh.

Toàn bộ động tác có thể nói là lưu loát mượt mà, liền mạch dứt khoát.

Đuôi lông mày Cung Phược khẽ nhướng, vốn dĩ định nói sơ vài câu cho xong chuyện, giờ đây bất ngờ đổi ý.

Người đàn ông chậm rãi ngồi xuống cạnh cô gái, tiện tay bưng hai ly nước qua.

Tô Quỳnh Quỳnh không rõ mũi mình thính nhạy như vậy từ bao giờ, ngay khi ghế sofa hơi lún xuống, cô đã lập tức ngửi thấy mùi hương toả ra từ người Cung Phược.

Đó là hương chanh thoang thoảng của sữa tắm lưu lại sau khi tắm chưa lâu, hòa quyện với mùi gỗ nhàn nhạt có sẵn trên quần áo anh.

Thơm thật đấy.

Tô Quỳnh Quỳnh không nhịn được lén lút hít hà hai hơi, chợt cảm thấy bản thân chẳng khác nào kẻ biến thái!

Nhưng cô vẫn không kìm nổi hiếu kỳ, cuối cùng trước khi Cung Phược bắt đầu kể chuyện hào môn, cô bèn hỏi: “Cung Phược, mùi hương Rừng Gỗ Lạnh của anh lưu hương lâu vậy sao?”

Hình như lúc trước Cung tổng từng nhắc đến cái tên này thì phải?

Đây rõ ràng không còn là lưu hương nữa, mà là khắc sâu vào da thịt luôn rồi!

Đã bao lâu rồi nhỉ, cũng mấy tháng rồi còn gì?

Cung Phược vừa nghe xong, không hiểu lắm: “Lưu hương gì cơ? Rừng Gỗ Lạnh chỉ là thứ tôi dùng….. trong tiểu thuyết.”

Ngụ ý là, hiện tại anh không dùng.

Tô Quỳnh Quỳnh: “Tôi biết chứ, cho nên tôi mới hỏi, hình như trên người anh lúc nào cũng vương vất mùi hương này.”

Nói xong cô không kìm được hơi nhích lại gần hít hà mấy cái, gật đầu khẳng định: “Đúng là có mà.”

Sự tiếp cận đột ngột của đối phương khiến cơ thể Cung Phược vô thức căng cứng, anh cao hơn Tô Quỳnh Quỳnh rất nhiều, lúc cô rướn người qua vừa vặn dừng ngay sát xương quai xanh.

Hơn nữa vì chút gió đêm lùa qua cửa sổ, vài lọn tóc đen mềm mại lướt nhẹ bên cổ anh, giống như một chiếc lông vũ chậm rãi rơi xuống, khơi dậy cảm giác ngứa ngáy vơ vẩn.

Có cả hương dầu gội đầu quanh quẩn.

Dưới ánh đèn sàn màu vàng ấm của phòng khách, bầu không khí chợt thêm phần ám muội.

Cung Phược đột ngột ngả người ra sau, bàn tay đặt trên đầu gối âm thầm cuộn lại, vành tai ửng đỏ.

Tô Quỳnh Quỳnh bị cái ngả người bất thình lình của anh làm cho giật mình, lẩm bẩm theo bản năng: “Anh làm sao...”

Mới nói được ba chữ, cô chợt nhận ra bản thân có vẻ hơi quá gần.

Nhìn gương mặt ít khi biến động cảm xúc của Cung Phược hiện tại đang căng ra và đôi tai đỏ bừng khác lạ, hoá ra cô chẳng khác nào kẻ phong lưu đang trêu ghẹo trai nhà lành!

Cười gượng hai tiếng, Tô Quỳnh Quỳnh thấy hơi ngại ngùng, vô thức nắm lấy lọn tóc quấn loạn xạ quanh đầu ngón tay, ánh mắt dời sang chỗ khác, nhỏ giọng nói: “Cái đó, tôi chỉ hơi tò mò chút thôi.”

Dứt lời vội vàng lùi ra xa một khoảng.

“Ừm.” Cung Phược thấp giọng đáp một tiếng, rũ mắt che giấu chút khác lạ, nhưng vẫn không quên câu hỏi của Tô Quỳnh Quỳnh, “Bản thân tôi không ngửi thấy, theo lý thường sẽ không lưu hương lâu đến vậy.”

Tô Quỳnh Quỳnh ậm ừ gật đầu qua loa, không truy cứu thêm vấn đề vô thưởng vô phạt này.

Nhưng trong lòng cô tự đưa ra kết luận: Điều này chứng minh cho cái gì? Cung tổng xuyên không ra ngoài xong biến dị rồi, tự mình toát ra hương thơm!

Cô thầm tặc lưỡi vài tiếng, cuối cùng bắt đầu nghiêm túc lắng nghe “ân oán hào môn” của Cung Phược.

Có thể thấy Cung tổng không phải người giỏi kể chuyện, nội dung diễn đạt vô cùng bình lặng, nhưng kẻ say mê văn học mạng như Tô Quỳnh Quỳnh vẫn nghe vô cùng hào hứng.

Cha mẹ Cung Phược tình cờ quen biết nhau thời đại học, hai người là tân sinh viên cùng khóa, tham gia chung một câu lạc bộ, vừa gặp đã thân.

Sau này mẹ Cung Phược nói, trong suốt mười tám năm của bà đó là lần rung động đầu tiên, không ngờ cũng là lần cuối cùng trong đời.

Họ có rất nhiều sở thích giống nhau, trò chuyện tâm đầu ý hợp, dần dà qua lại thân thiết, quan hệ ngày càng khăng khít.

Nhưng không ai tỏ tình trước, cứ thế tự nhiên ở bên nhau.

Tô Quỳnh Quỳnh nghe đến đây, không ngờ khởi đầu vốn là một câu chuyện tình cảm vườn trường thuần khiết.

Thế nhưng cô đã tự bổ sung tình tiết phía sau, nếu hai người thuận lợi, vậy tại sao mẹ Cung Phược có thể chỉ là một nhân tình, nhất định sẽ xuất hiện những màn ngăn trở hào môn kiểu như:

“Tôi đưa cô năm triệu, hãy rời xa con trai tôi.”

“Tôi không rời!”

Một người từng đọc qua ba ngàn cuốn tiểu thuyết như Tô tiểu thư đây vốn hiểu biết sâu rộng, chuyện gì mà chưa từng thấy qua.

Cung Phược kể xong đoạn đầu, thấy vẻ mặt hiểu thấu mọi việc của Tô Quỳnh Quỳnh, bèn nhướng mày: “Đoạn sau cô đoán được rồi?”

“Đúng vậy, họ chắc chắn không suôn sẻ rồi, nếu không sao mẹ anh có thể là...”

Cô không nói hết câu phía sau, sợ mạo phạm Cung Phược.

Có vẻ Cung Phược không mấy để tâm, cảm xúc rất bình thản, tiếp tục nói: “Ừm, cha tôi xuất thân từ nhà họ Cung, một gia tộc phức tạp và đồ sộ, mẹ tôi chỉ là người bình thường.”

Nói đến đây, đột nhiên anh hỏi: “Trong tiểu thuyết hoàn toàn không viết về những điều này phải không?”

“Đúng vậy.” Tô Quỳnh Quỳnh gật đầu, “Chẳng viết chữ nào hết, thế nên tôi mới tò mò.”

Hóa ra trong thế giới song song của tiểu thuyết, dù những nhân vật phụ không được nhắc cũng có một cuộc đời trọn vẹn đầy đủ vui buồn hờn giận.

“Ừm, ra là thế.”

Cung Phược trầm giọng đáp một tiếng, khoảnh khắc ấy chẳng rõ anh đang suy nghĩ điều gì.

Tuy nhiên anh nhanh chóng thu lại tâm trí, tiếp tục kể chuyện.

Thực tế cha anh không phải là một người quá nghiêm túc trong chuyện tình cảm, cũng không thể nói ông ấy lăng nhăng, bởi lúc ở bên mẹ Cung Phược, ông cũng từng chân thành yêu thương bà.

Nhưng mọi chuyện cũng chỉ dừng lại ở đó.

Tình yêu chưa bao giờ là ưu tiên hàng đầu của ông.

Vì vậy khi biết gia tộc đã tìm sẵn đối tượng liên hôn, định sẵn hôn ước. Sau khi tốt nghiệp, ông không hề biểu lộ cảm xúc quá mức kịch liệt.

Không hề có kịch bản “năm triệu” như Tô Quỳnh Quỳnh tưởng tượng, cũng không có chuyện thề non hẹn biển vượt qua muôn trùng gian khó.

Mặc dù cha Cung Phược đã buồn bã một thời gian, nhưng cuối cùng ông vẫn đề nghị chia tay với mẹ anh.

Mẹ anh rơi vào tuyệt vọng và đau khổ tột cùng, nhưng dù thế nào bà ấy vẫn không nỡ buông bỏ người đàn ông này, cuối cùng thậm chí chấp nhận đi theo không danh không phận.

“Mẹ anh bà ấy...”

Tô Quỳnh Quỳnh có chút kinh ngạc, đối với chuyện này cảm xúc vô cùng phức tạp.

Giống như... thương cảm cho nỗi bất hạnh, nhưng giận vì sự nhu nhược không chịu vươn lên.

Cung Phược thu hết thần sắc của cô vào mắt, chậm rãi thở dài: “Phải, bà ấy là một kẻ lụy tình.”

Anh đưa ra đánh giá khách quan về cách làm của mẹ mình, không biểu lộ xu hướng tình cảm đặc biệt nào.

Có lẽ vì anh bị đưa về nhà chính từ năm ba tuổi, số lần Cung Phược gặp mẹ thật sự không nhiều.

Nhưng lúc này trong lòng Tô Quỳnh Quỳnh tự động chèn thêm một câu khác: Xem ra dạo này đúng là Cung tổng đã học được cách lướt mạng rồi, ngay cả từ “lụy tình” cũng biết dùng luôn.

Thế nhưng thấy anh vẫn mang dáng vẻ không chút gợn sóng, cô bắt đầu vừa nghe vừa tự bổ sung tình tiết phía sau.

Chắc hẳn là không thân thiết với mẹ, con riêng hào môn mà, người mẹ lại không thể công khai, làm sao gặp mặt để bồi đắp tình cảm được chứ.

Suy đoán của Tô Quỳnh Quỳnh không sai biệt lắm.

“Năm ba tuổi, tôi được đón về nhà chính, sau đó cứ cách nửa năm mẹ mới có thể gặp tôi một lần, nhưng thực ra chẳng có chuyện gì để nói, giống như những người lạ có mối quan hệ kỳ quặc.”

Anh trưởng thành từ rất sớm, với tư cách một đứa con riêng, những ngày tháng ở nhà chính đâu dễ dàng gì.

“Sau đó cha tôi đột ngột phát bệnh nặng, mấy người anh em cùng cha khác mẹ và đám con cháu họ hàng gần xa đều nhìn chằm chằm vào vị trí chủ tịch tập đoàn, việc tranh giành quyền lực là điều khó tránh khỏi.”

Nói đến đây, cuối cùng thần sắc Cung Phược cũng biến đổi thoáng sầm lại.

Anh không biết ở thế giới này giới hào môn thay đổi quyền lực ra sao, trong thế giới của anh, những thứ này tràn ngập âm mưu tính toán và máu me bạo lực, bất kỳ một chuyến đàm phán thương mại nào ở nước ngoài đều là con đường tất yếu để tranh đoạt thế lực, đồng thời cũng là vực sâu tăm tối bước đi trên lưỡi dao.

Tại bất cứ quốc gia xa lạ nào, nguy hiểm đều tăng lên gấp bội.

Nhưng Cung Phược không kể những điều này với Tô Quỳnh Quỳnh, anh chỉ dùng vài câu đơn giản lướt qua, khiến cô bất mãn: “Sao anh cứ giấu giếm thế nhỉ, chắc chắn không đơn giản như vậy đúng không?”

Cung Phược thấy đối phương bĩu môi, dùng vẻ mặt oán trách nhìn mình, anh bất giác hạ thấp giọng nói: “Đều là những nội dung nói quá rõ sẽ bị kiểm duyệt đó.”

Tô Quỳnh Quỳnh sửng sốt: “Chuyện này mà anh cũng biết?”

Cung Phược gật đầu tỏ vẻ hiển nhiên: “Đó là lẽ đương nhiên, tôi đã học được cách lướt Weibo, Tiểu Hồng Thư, cũng như đọc tiểu thuyết trên trang web của công ty cô.”

Tô Quỳnh Quỳnh trố mắt ngoác mồm, bị chấn động mạnh mẽ!

“Anh đúng là rảnh rỗi thật, có cả thời gian đọc tiểu thuyết cơ đấy!”

Rõ ràng trong tiểu thuyết mỗi ngày Cung tổng đều bận rộn trăm công nghìn việc, căn bản không có thời gian làm việc khác!

Cung Phược chỉ cần liếc mắt là biết cô đang nghĩ gì, lúc nào cảm xúc của cô cũng viết hết lên mặt, thực sự rất dễ đoán.

Anh không nhịn được khẽ cười một tiếng: “Hiện tại công việc quá đơn giản, không thể so sánh với việc quản lý tập đoàn Cung thị trước kia, thời gian rảnh của tôi khá nhiều, tôi đã nghe theo lời cô, tranh thủ làm việc riêng.”

Thậm chí ở Lập Chu, công việc của anh cơ bản chỉ cần một buổi sáng là kết thúc, thời gian còn lại toàn bộ đều dùng để lười biếng.

Đây chính là điều Tô Quỳnh Quỳnh đã dạy anh.

Con người không thể làm việc suốt cả ngày, phải biết tranh thủ làm việc riêng hợp lý.

Vậy anh dành cả buổi chiều để lười biếng, chắc hẳn khá thỏa đáng.

Tô Quỳnh Quỳnh nghe xong hoàn toàn bùng nổ phẫn nộ!

“Một kẻ mỗi ngày dành nửa ngày để lười biếng tại sao có thể nhận lương năm mươi vạn tệ một năm chứ!”

Trong lòng Tô Quỳnh Quỳnh không nhịn được chửi bới loạn xạ……

0 lượt thích

Bình Luận