Cung Phược nhìn Tô Quỳnh Quỳnh đang chống nạnh, dáng vẻ như muốn nổi cơn thịnh nộ với mình, anh thực sự hoang mang: “Chẳng phải cô bảo tôi có thể mò cá một chút sao?”
Thậm chí ngay cả từ “mò cá” này, anh cũng chỉ mới biết sau khi nghe Tô Quỳnh Quỳnh giải thích.
Hoá ra bây giờ người ta gọi hành động làm việc riêng trong giờ làm là mò cá.
Thời điểm Cung Phược còn làm ông chủ, anh vốn chẳng mấy để tâm đến chuyện nhân viên làm việc riêng trong giờ hành chính, anh chỉ nhìn vào kết quả.
Miễn có năng lực hoàn thành nhiệm vụ, nhân viên muốn làm gì cũng được.
Thế nên lúc nghe Tô Quỳnh Quỳnh kể về những chuyện này, anh không có suy nghĩ gì đặc biệt, ngược lại Tô Quỳnh Quỳnh tỏ ra khá ngạc nhiên: “Thật chẳng ngờ cái gã tư bản như anh lại... khác biệt đến thế.”
Cung Phược nghe xong, vẻ mặt thản nhiên: “Giờ tôi không phải là tư bản nữa, tôi là người làm công ăn lương.”
Ban đầu nghe vậy trong lòng Tô Quỳnh Quỳnh vô cùng sảng khoái, cuối cùng Cung tổng đã giống như thân phận tôm tép của cô, trở thành một thành viên của giới làm thuê cày mướn, chẳng hiểu sao cô thấy có chút hả dạ.
Cho đến tối nay, lúc nghe anh bảo mỗi ngày chỉ làm việc buổi sáng, thời gian buổi chiều đều dành để mò cá, cô trực tiếp chết lặng!
Chuyện này hoàn toàn khác xa so với những gì cô tưởng tượng, tức chết mất!
“Tôi bảo anh lười một chút, chứ không bảo anh trong tám tiếng đồng hồ đi mò cá hết năm tiếng!” Tô Quỳnh Quỳnh đau khổ ôm trán, “Thôi, đừng nói với tôi chuyện này nữa, tôi ghen tị đến mức hít thở cũng thấy đau lòng.”
Gần đây Lý Phú Hải bắt đầu bắt bọn họ thống kê đủ loại dữ liệu, mỗi ngày cô làm bảng biểu đến mờ cả mắt.
Cung Phược bị bộ dạng giả vờ giả vịt của cô chọc cười, anh thuận theo ý cô mà gật đầu: “Được, không nói nữa, đến lúc phải đi ngủ rồi.”
Tô Quỳnh Quỳnh theo bản năng nhìn lên đồng hồ treo tường, đã 11 giờ 07 phút.
Quá giờ rồi!
Nhưng hình như hôm nay tâm trạng Cung tổng không hề tệ đi?
Nghĩ vậy, cô lén nhìn Cung Phược thêm một cái.
Thần sắc người kia bình tĩnh, không có gì bất thường, so với gương mặt u ám lần trước khi sắp đi ngủ bị tiểu Dương tổng gọi điện báo cáo vấn đề rồi lôi thôi đến tận 11 giờ rưỡi, quả thực là một trời một vực.
Tuy nhiên Tô Quỳnh Quỳnh vẫn không định mạo hiểm thử thách giới hạn nguyên tắc của Cung tổng.
Cô vội vàng gật đầu: “Được được, đi ngay đây, cảm ơn anh đã kể cho tôi nghe những chuyện này, anh mau đi ngủ đi.”
Nói đoạn, cô đứng dậy khỏi ghế sofa chuẩn bị về phòng.
Vừa đi được hai bước, đột nhiên bị gọi lại.
“Tô Quỳnh Quỳnh.” Cung Phược gọi tên cô.
“Chuyện gì thế?”
Người đàn ông vẫn ngồi trên sofa, ánh đèn vàng ấm áp của chiếc đèn sàn bao phủ lấy anh, khiến hàng lông mày có phần lạnh lùng cứng nhắc vô tình trở nên dịu dàng hơn.
Anh đứng dậy, lắc đầu, khẽ nở nụ cười: “Không có gì, chúc cô ngủ ngon.”
Tô Quỳnh Quỳnh ngẩn người, sau đó mới sực tỉnh chớp chớp mắt: “Ồ, chúc anh ngủ ngon.”
Cung Phược khẽ đáp một tiếng, trong đôi mắt màu xám tro in đậm hình bóng nhỏ bé đôi chút ngây ngô của cô gái.
Anh thầm cười trong lòng, không nói thêm gì nữa quay về phòng ngủ của mình.
Tô Quỳnh Quỳnh nhìn theo bóng lưng anh biến mất sau cánh cửa, chẳng hiểu sao cô cảm thấy dường như lúc nãy tâm trạng Cung tổng rất nhẹ nhàng.
Đúng vậy, chính là nhẹ nhàng.
Có một điều cô không biết, đây là lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm qua, Cung Phược tâm sự những chuyện này với một người khác.
Vì bản thân mang danh con riêng, mẹ ruột cam tâm tình nguyện làm kẻ thứ ba, tất nhiên những ngày tháng khi quay về nhà chính của anh chẳng hề dễ chịu, chuyện bị mỉa mai châm chọc vốn xảy ra như cơm bữa.
Do hiểu rõ bản thân chỉ có thể đơn thương độc mã trong căn nhà đó, nhiều chuyện nói ra chỉ làm trò cười cho thiên hạ bàn tán, không ai thực lòng hay đơn thuần muốn quan tâm đến những việc này.
Nhưng Tô Quỳnh Quỳnh là ngoại lệ.
Cô không hề che giấu sự tò mò và tính hiếu kỳ của mình, thẳng thắn vô tư, khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm.
Không chỉ có thế.
Ở thế giới này sự tồn tại của anh là đơn độc, ở căn nhà chính trước kia cũng là đơn độc. Nhưng ở đây thực sự rất thoải mái, rất tự do.
*
Chớp mắt Hoài An bước vào giữa hè, Cung Phược vẫn duy trì công việc tổng hợp phân tích dữ liệu cho mấy dự án đầu tư của Lập Chu, nhân tiện mỗi ngày đều mò cá năm tiếng đồng hồ, so với trước kia lúc làm tư bản dễ thở hơn gấp bội.
Trái lại Tô Quỳnh Quỳnh ngày càng bận rộn vì thời điểm diễn ra đại hội tác giả mạng đang đến gần, cộng thêm việc Lý Phú Hải luôn làm chuyện thất đức, khiến nỗi phẫn uất của cô cứ thế tăng lên theo từng ngày.
Điều duy nhất khiến cô thấy an ủi chính là Cung Phược thực sự bắt đầu có tiền, anh còn bảo cô thuê một dì giúp việc hằng ngày phụ trách nấu bữa trưa và bữa tối cho họ.
Bữa tối ăn tại nhà, bữa trưa được dì chuẩn bị sẵn rồi gửi đến Thần Thiên cho hai người.
Toàn bộ chi phí đều do Cung tổng chi trả.
Chưa dừng lại ở đó, mấy ngày sau Cung tổng yêu cầu cô tìm thêm một dì giúp việc theo giờ, mỗi cuối tuần đến nhà dọn dẹp tổng thể và làm vệ sinh mọi ngóc ngách, quyết tâm tái hiện cuộc sống bá đạo tổng tài trong tiểu thuyết.
Đôi lúc Tô Quỳnh Quỳnh cảm thấy ngẩn ngơ, rốt cuộc cô đang ở nhà mình hay nhà Cung Phược đây…
Hu hu hu hu, cô thấy bản thân bị chủ nghĩa tư bản làm cho tha hóa rồi, nhưng nói đi vẫn phải nói lại, những ngày tháng như thế này thật sự quá đỗi sung sướng.
Ai mà chịu đựng nổi sự cám dỗ này chứ!
Họ Tô nào đó đêm ngắm sao, đã cảm thán như vậy.
Về phần tâm nguyện trước kia mong chờ được thấy Cung tổng biến thành kẻ làm thuê thấp kém rồi rơi vào cảnh khốn khổ như chó giống mình, Tô Quỳnh Quỳnh đã sớm quăng ra sau đầu.
Chật vật nỗi gì?
Cung tổng cứ thế xông lên cho tôi!
Cho kẻ “ân nhân cứu mạng” này được hưởng ké chút hào quang
*
Ngày hôm ấy, đồng hồ điểm sáu giờ, Tô Quỳnh Quỳnh vẫn ngồi bất động trước bàn làm việc, không chủ một mình cô, mọi người trong bộ phận đều chẳng ai đứng dậy, tất cả đang tăng ca thống kê dữ liệu.
Trong kho số lượng sách quá lớn, nửa tháng nay họ liên tục xuất bảng làm dữ liệu tổng hợp, đến lúc đó những thứ này đều trình lên cho ông chủ xem, dù sao trước khi đại hội tác giả mạng diễn ra, Vương tổng cần nắm bắt tình hình vận hành của trang web.
Hiện tại mỗi ngày Tô Quỳnh Quỳnh tăng ca nửa tiếng, nhiều hơn nữa chắc chắn không được, mặc kệ người khác ra sao, tóm lại cô tuyệt đối không cho phép bản thân làm việc đến bảy giờ!
Cần biết rằng kể từ lúc vào công ty đến nay, đúng sáu giờ là cô chuẩn bị tan sở, không nán lại thêm dù chỉ một giây.
Lúc này Lý Phú Hải ngồi trong văn phòng nhỏ của mình đứng dậy thong thả mở cửa nhìn ra ngoài, thấy nhân viên bộ phận đều đang cần mẫn làm việc, không ai rời đi, trong lòng lão ta rất đắc ý.
Đám người này bình thường vẫn quá rảnh rỗi, hằng ngày cứ đúng giờ là biến mất, lần này dữ liệu Vương tổng yêu cầu thực tế không nhiều đến thế, do lão tự ý thêm vào mấy hạng mục bắt họ làm.
Dù sao bọn họ chẳng hay biết gì, trưởng bộ phận là gac nói gì bọn họ đều phải răm rắp nghe theo là lẽ thường tình mà
Lý Phú Hải ung dung rời khỏi văn phòng, cùng một tên trưởng bộ phận khác đi ra ngoài hút thuốc, sẵn tiện xuống lầu dạo quanh một vòng.
Trên người bọn họ đều mắc căn bệnh chung của đàn ông đã có vợ, sau khi tan làm dù chẳng có việc gì hệ trọng, vẫn cứ muốn nán lại công ty đến tận tối mịt mới chịu về, thực chẳng hiểu kết hôn như vậy để làm gì!?
Hai người tán gẫu hơn mười phút, nói mấy câu chuyện vô thưởng vô phạt, sau đó mới ung dung bước vào thang máy định quay về công ty hưởng ké điều hòa và mạng internet.
Đến tầng 12, cửa thang máy mở ra.
Lý Phú Hải và tên trưởng bộ phânn khác tên Dư Ba đang vừa nói vừa bước ra khỏi thang máy, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Tô Quỳnh Quỳnh đeo túi xách đứng đợi bên ngoài.
Gã dừng bước, nheo mắt nhìn: “Tô Quỳnh Quỳnh, cô tan làm rồi đấy à?”
“Vâng.”
Trên môi Tô Quỳnh Quỳnh nở nụ cười nhưng trong lòng thấy thật kỳ quặc, hỏi thừa thật đấy!
Cô tự nhủ số mình đúng là đen đủi, tầm này gặp phải Lý Phú Hải, cảm giác lão ta sẽ nói gì đó, mà cô không muốn nghe chút nào.
Thang máy đóng cửa đi lên tiếp, Tô Quỳnh Quỳnh định vòng qua Lý Phú Hải và Dư Ba nhấn nút thang máy bên cạnh, nhưng Lý Phú Hải vô tình hay hữu ý nghiêng người chắn đường cô.
Trong mắt lão ta lộ rõ vẻ không hài lòng: “Mọi người vẫn đang tăng ca, cô về sớm thế này chẳng phải có chút không hợp lý sao.”
Tô Quỳnh Quỳnh rất muốn trừng mắt doạ chết Lý Phú Hải một phen.
Nhưng cô vẫn cố nặn ra nụ cười giả tạo: “Anh Lý, việc hôm nay tôi làm xong cả rồi, anh cứ yên tâm đi, vả lại chẳng phải sếp Vương không khuyến khích chúng ta thường xuyên tăng ca sao?”
Nghe Tô Quỳnh Quỳnh lôi cả ông chủ ra làm lá chắn, Lý Phú Hải nghiến răng, nhất thời bị cứng họng không nói lại được câu nào.
Thế nhưng lão ta không cam lòng cứ thế thả người đi, bèn liếc mắt ra hiệu cho Dư Ba bên cạnh.
Dư Ba hiểu ý, vờ như đang tán chuyện phiếm mà góp lời: “Năng lực làm việc của Tô Quỳnh Quỳnh vẫn mạnh mẽ như vậy nhỉ, chả trách lúc trước Lâm Hạo Bằng theo đuổi thế nào cũng không được, Quỳnh Quỳnh còn nhớ cậu ta chứ?”
Tô Quỳnh Quỳnh chẳng rõ vị Dư trưởng phòng này xen vào vì mục đích gì, còn nhắc đến một người không biết đã nghỉ việc từ bao giờ.
Lâm Hạo Bằng vốn là lập trình viên bộ phận kỹ thuật của công ty, dạo trước quả thực có theo đuổi cô một thời gian, nhưng lần nào cũng bị cô lịch sự từ chối, cô thấy bản thân hành xử không có gì sai trái cả.
Tô Quỳnh Quỳnh khẽ nhíu mày, đáp lấy lệ: “Có chút ấn tượng, chẳng qua anh ta nghỉ việc lâu quá rồi, tôi không nhớ rõ lắm.”
Dư Ba giống như không nhận ra ý tứ chán ghét của cô, tiếp tục tự đắc nói: “Dạo trước tôi tình cờ gặp cậu ta trong một buổi tiệc, hiện giờ cậu ta đã sang tập đoàn Kình Thiên làm giám đốc bộ phận rồi, chức vụ còn cao hơn cả tôi, mỗi năm kiếm ít nhất cũng tiền triệu, tôi thấy hơi tiếc thay cho cô đấy.”
Gã vừa dứt lời, chưa đợi Tô Quỳnh Quỳnh kịp phản ứng, bên cạnh Lý Phú Hải lập tức phụ họa: “Đúng thế, Tô Quỳnh Quỳnh cô xem có phải bản thân đã bỏ lỡ một người đàn ông tốt không? Ngày đó nếu cô đồng ý ở bên Hạo Bằng, giờ này biết đâu túi hiệu quần áo sang trọng đều tùy ý lựa chọn rồi.”
“Giờ hối hận cũng vô dụng.” Dư Ba cười đầy ẩn ý, “Cậu ta đã đính hôn với con gái một cổ đông lớn của Kình Thiên, đâu còn để mắt đến người khác nữa, e rằng sau này chúng ta muốn gặp mặt một lần cũng chẳng có cơ hội đâu.”
Lý Phú Hải gật đầu tán thành, tiếp tục nhìn sang Tô Quỳnh Quỳnh, ra vẻ tâm huyết khuyên bảo: “Anh thấy cô không còn nhỏ tuổi nữa, con gái càng lớn tuổi càng khó tìm đối tượng, quá hai năm nữa không ai rước tới đó chỉ có nước ngồi khóc.”
“Cho nên gặp được người khá chút thì đừng có kén chọn, yêu đương giống như tìm việc làm, không được đứng núi này trông núi nọ, càng không được cậy mình xinh đẹp mà kiêu ngạo quá mức, kén cá chọn canh, anh là người đi trước, nói mấy lời này cô đừng để bụng nhé.”
Tô Quỳnh Quỳnh: ?
Hay lắm, hai tên bỉ ổi trực sẵn ở đây để giáo huấn tôi chứ gì?
Thảo nào hai người này cứ kẻ xướng người họa nói mấy lời thối tha.
Sao ai nấy đều giống như Trần Tuấn Kiệt, cứ thích quan tâm đến chuyện đại sự cả đời của cô thế nhỉ?
Liên quan gì đến mấy người đâu?
Mùi dạy đời nồng nặc quá rồi, cô quyết định không nhịn nữa!
Tô Quỳnh Quỳnh nhếch môi, nở nụ cười không rõ ý tứ: “Anh Lý, đã có ai nói với anh ...”
“Ra ngoài đường, bớt lo chuyện bao đồng đi.”
Tô Quỳnh Quỳnh: ... Ai đấy?
Cô chưa nói xong mà!
Cô gái mở to mắt nhìn sang cửa thang máy vừa mở ra bên cạnh, thấy người đàn ông cao lớn mặc sơ mi trắng kết hợp với áo gile vest màu xám tro bước ra, lạnh lùng liếc nhìn hai tên trưởng phòng đang sững sờ một cái.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của mấy người, Cung Phược đút tay túi quần, khí thế hiên ngang tiến thẳng về phía Tô Quỳnh Quỳnh.
Anh lịch thiệp cúi người cầm lấy chiếc túi xách trên tay cô, khẽ ôm lấy vai cô gái, thần sắc dịu đi đôi chút.
“Bà nội bảo em đến công ty gia đình làm việc cho nhàn nhã, rốt cuộc em cứ nhất quyết đòi đến đây trải nghiệm, thật đúng là hết cách với em, tài xế đang đợi dưới lầu rồi, tối nay về nhà chính dùng bữa, các chú bác và mấy người họ hàng các thứ đều đến đông đủ cả rồi.”
Tô Quỳnh Quỳnh: ?
Gương mặt cô ngơ ngác, não bộ hoàn toàn đình trệ.
Anh đang nói cái gì vậy?
Thậm chí ngay cả từ “mò cá” này, anh cũng chỉ mới biết sau khi nghe Tô Quỳnh Quỳnh giải thích.
Hoá ra bây giờ người ta gọi hành động làm việc riêng trong giờ làm là mò cá.
Thời điểm Cung Phược còn làm ông chủ, anh vốn chẳng mấy để tâm đến chuyện nhân viên làm việc riêng trong giờ hành chính, anh chỉ nhìn vào kết quả.
Miễn có năng lực hoàn thành nhiệm vụ, nhân viên muốn làm gì cũng được.
Thế nên lúc nghe Tô Quỳnh Quỳnh kể về những chuyện này, anh không có suy nghĩ gì đặc biệt, ngược lại Tô Quỳnh Quỳnh tỏ ra khá ngạc nhiên: “Thật chẳng ngờ cái gã tư bản như anh lại... khác biệt đến thế.”
Cung Phược nghe xong, vẻ mặt thản nhiên: “Giờ tôi không phải là tư bản nữa, tôi là người làm công ăn lương.”
Ban đầu nghe vậy trong lòng Tô Quỳnh Quỳnh vô cùng sảng khoái, cuối cùng Cung tổng đã giống như thân phận tôm tép của cô, trở thành một thành viên của giới làm thuê cày mướn, chẳng hiểu sao cô thấy có chút hả dạ.
Cho đến tối nay, lúc nghe anh bảo mỗi ngày chỉ làm việc buổi sáng, thời gian buổi chiều đều dành để mò cá, cô trực tiếp chết lặng!
Chuyện này hoàn toàn khác xa so với những gì cô tưởng tượng, tức chết mất!
“Tôi bảo anh lười một chút, chứ không bảo anh trong tám tiếng đồng hồ đi mò cá hết năm tiếng!” Tô Quỳnh Quỳnh đau khổ ôm trán, “Thôi, đừng nói với tôi chuyện này nữa, tôi ghen tị đến mức hít thở cũng thấy đau lòng.”
Gần đây Lý Phú Hải bắt đầu bắt bọn họ thống kê đủ loại dữ liệu, mỗi ngày cô làm bảng biểu đến mờ cả mắt.
Cung Phược bị bộ dạng giả vờ giả vịt của cô chọc cười, anh thuận theo ý cô mà gật đầu: “Được, không nói nữa, đến lúc phải đi ngủ rồi.”
Tô Quỳnh Quỳnh theo bản năng nhìn lên đồng hồ treo tường, đã 11 giờ 07 phút.
Quá giờ rồi!
Nhưng hình như hôm nay tâm trạng Cung tổng không hề tệ đi?
Nghĩ vậy, cô lén nhìn Cung Phược thêm một cái.
Thần sắc người kia bình tĩnh, không có gì bất thường, so với gương mặt u ám lần trước khi sắp đi ngủ bị tiểu Dương tổng gọi điện báo cáo vấn đề rồi lôi thôi đến tận 11 giờ rưỡi, quả thực là một trời một vực.
Tuy nhiên Tô Quỳnh Quỳnh vẫn không định mạo hiểm thử thách giới hạn nguyên tắc của Cung tổng.
Cô vội vàng gật đầu: “Được được, đi ngay đây, cảm ơn anh đã kể cho tôi nghe những chuyện này, anh mau đi ngủ đi.”
Nói đoạn, cô đứng dậy khỏi ghế sofa chuẩn bị về phòng.
Vừa đi được hai bước, đột nhiên bị gọi lại.
“Tô Quỳnh Quỳnh.” Cung Phược gọi tên cô.
“Chuyện gì thế?”
Người đàn ông vẫn ngồi trên sofa, ánh đèn vàng ấm áp của chiếc đèn sàn bao phủ lấy anh, khiến hàng lông mày có phần lạnh lùng cứng nhắc vô tình trở nên dịu dàng hơn.
Anh đứng dậy, lắc đầu, khẽ nở nụ cười: “Không có gì, chúc cô ngủ ngon.”
Tô Quỳnh Quỳnh ngẩn người, sau đó mới sực tỉnh chớp chớp mắt: “Ồ, chúc anh ngủ ngon.”
Cung Phược khẽ đáp một tiếng, trong đôi mắt màu xám tro in đậm hình bóng nhỏ bé đôi chút ngây ngô của cô gái.
Anh thầm cười trong lòng, không nói thêm gì nữa quay về phòng ngủ của mình.
Tô Quỳnh Quỳnh nhìn theo bóng lưng anh biến mất sau cánh cửa, chẳng hiểu sao cô cảm thấy dường như lúc nãy tâm trạng Cung tổng rất nhẹ nhàng.
Đúng vậy, chính là nhẹ nhàng.
Có một điều cô không biết, đây là lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm qua, Cung Phược tâm sự những chuyện này với một người khác.
Vì bản thân mang danh con riêng, mẹ ruột cam tâm tình nguyện làm kẻ thứ ba, tất nhiên những ngày tháng khi quay về nhà chính của anh chẳng hề dễ chịu, chuyện bị mỉa mai châm chọc vốn xảy ra như cơm bữa.
Do hiểu rõ bản thân chỉ có thể đơn thương độc mã trong căn nhà đó, nhiều chuyện nói ra chỉ làm trò cười cho thiên hạ bàn tán, không ai thực lòng hay đơn thuần muốn quan tâm đến những việc này.
Nhưng Tô Quỳnh Quỳnh là ngoại lệ.
Cô không hề che giấu sự tò mò và tính hiếu kỳ của mình, thẳng thắn vô tư, khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm.
Không chỉ có thế.
Ở thế giới này sự tồn tại của anh là đơn độc, ở căn nhà chính trước kia cũng là đơn độc. Nhưng ở đây thực sự rất thoải mái, rất tự do.
*
Chớp mắt Hoài An bước vào giữa hè, Cung Phược vẫn duy trì công việc tổng hợp phân tích dữ liệu cho mấy dự án đầu tư của Lập Chu, nhân tiện mỗi ngày đều mò cá năm tiếng đồng hồ, so với trước kia lúc làm tư bản dễ thở hơn gấp bội.
Trái lại Tô Quỳnh Quỳnh ngày càng bận rộn vì thời điểm diễn ra đại hội tác giả mạng đang đến gần, cộng thêm việc Lý Phú Hải luôn làm chuyện thất đức, khiến nỗi phẫn uất của cô cứ thế tăng lên theo từng ngày.
Điều duy nhất khiến cô thấy an ủi chính là Cung Phược thực sự bắt đầu có tiền, anh còn bảo cô thuê một dì giúp việc hằng ngày phụ trách nấu bữa trưa và bữa tối cho họ.
Bữa tối ăn tại nhà, bữa trưa được dì chuẩn bị sẵn rồi gửi đến Thần Thiên cho hai người.
Toàn bộ chi phí đều do Cung tổng chi trả.
Chưa dừng lại ở đó, mấy ngày sau Cung tổng yêu cầu cô tìm thêm một dì giúp việc theo giờ, mỗi cuối tuần đến nhà dọn dẹp tổng thể và làm vệ sinh mọi ngóc ngách, quyết tâm tái hiện cuộc sống bá đạo tổng tài trong tiểu thuyết.
Đôi lúc Tô Quỳnh Quỳnh cảm thấy ngẩn ngơ, rốt cuộc cô đang ở nhà mình hay nhà Cung Phược đây…
Hu hu hu hu, cô thấy bản thân bị chủ nghĩa tư bản làm cho tha hóa rồi, nhưng nói đi vẫn phải nói lại, những ngày tháng như thế này thật sự quá đỗi sung sướng.
Ai mà chịu đựng nổi sự cám dỗ này chứ!
Họ Tô nào đó đêm ngắm sao, đã cảm thán như vậy.
Về phần tâm nguyện trước kia mong chờ được thấy Cung tổng biến thành kẻ làm thuê thấp kém rồi rơi vào cảnh khốn khổ như chó giống mình, Tô Quỳnh Quỳnh đã sớm quăng ra sau đầu.
Chật vật nỗi gì?
Cung tổng cứ thế xông lên cho tôi!
Cho kẻ “ân nhân cứu mạng” này được hưởng ké chút hào quang
*
Ngày hôm ấy, đồng hồ điểm sáu giờ, Tô Quỳnh Quỳnh vẫn ngồi bất động trước bàn làm việc, không chủ một mình cô, mọi người trong bộ phận đều chẳng ai đứng dậy, tất cả đang tăng ca thống kê dữ liệu.
Trong kho số lượng sách quá lớn, nửa tháng nay họ liên tục xuất bảng làm dữ liệu tổng hợp, đến lúc đó những thứ này đều trình lên cho ông chủ xem, dù sao trước khi đại hội tác giả mạng diễn ra, Vương tổng cần nắm bắt tình hình vận hành của trang web.
Hiện tại mỗi ngày Tô Quỳnh Quỳnh tăng ca nửa tiếng, nhiều hơn nữa chắc chắn không được, mặc kệ người khác ra sao, tóm lại cô tuyệt đối không cho phép bản thân làm việc đến bảy giờ!
Cần biết rằng kể từ lúc vào công ty đến nay, đúng sáu giờ là cô chuẩn bị tan sở, không nán lại thêm dù chỉ một giây.
Lúc này Lý Phú Hải ngồi trong văn phòng nhỏ của mình đứng dậy thong thả mở cửa nhìn ra ngoài, thấy nhân viên bộ phận đều đang cần mẫn làm việc, không ai rời đi, trong lòng lão ta rất đắc ý.
Đám người này bình thường vẫn quá rảnh rỗi, hằng ngày cứ đúng giờ là biến mất, lần này dữ liệu Vương tổng yêu cầu thực tế không nhiều đến thế, do lão tự ý thêm vào mấy hạng mục bắt họ làm.
Dù sao bọn họ chẳng hay biết gì, trưởng bộ phận là gac nói gì bọn họ đều phải răm rắp nghe theo là lẽ thường tình mà
Lý Phú Hải ung dung rời khỏi văn phòng, cùng một tên trưởng bộ phận khác đi ra ngoài hút thuốc, sẵn tiện xuống lầu dạo quanh một vòng.
Trên người bọn họ đều mắc căn bệnh chung của đàn ông đã có vợ, sau khi tan làm dù chẳng có việc gì hệ trọng, vẫn cứ muốn nán lại công ty đến tận tối mịt mới chịu về, thực chẳng hiểu kết hôn như vậy để làm gì!?
Hai người tán gẫu hơn mười phút, nói mấy câu chuyện vô thưởng vô phạt, sau đó mới ung dung bước vào thang máy định quay về công ty hưởng ké điều hòa và mạng internet.
Đến tầng 12, cửa thang máy mở ra.
Lý Phú Hải và tên trưởng bộ phânn khác tên Dư Ba đang vừa nói vừa bước ra khỏi thang máy, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Tô Quỳnh Quỳnh đeo túi xách đứng đợi bên ngoài.
Gã dừng bước, nheo mắt nhìn: “Tô Quỳnh Quỳnh, cô tan làm rồi đấy à?”
“Vâng.”
Trên môi Tô Quỳnh Quỳnh nở nụ cười nhưng trong lòng thấy thật kỳ quặc, hỏi thừa thật đấy!
Cô tự nhủ số mình đúng là đen đủi, tầm này gặp phải Lý Phú Hải, cảm giác lão ta sẽ nói gì đó, mà cô không muốn nghe chút nào.
Thang máy đóng cửa đi lên tiếp, Tô Quỳnh Quỳnh định vòng qua Lý Phú Hải và Dư Ba nhấn nút thang máy bên cạnh, nhưng Lý Phú Hải vô tình hay hữu ý nghiêng người chắn đường cô.
Trong mắt lão ta lộ rõ vẻ không hài lòng: “Mọi người vẫn đang tăng ca, cô về sớm thế này chẳng phải có chút không hợp lý sao.”
Tô Quỳnh Quỳnh rất muốn trừng mắt doạ chết Lý Phú Hải một phen.
Nhưng cô vẫn cố nặn ra nụ cười giả tạo: “Anh Lý, việc hôm nay tôi làm xong cả rồi, anh cứ yên tâm đi, vả lại chẳng phải sếp Vương không khuyến khích chúng ta thường xuyên tăng ca sao?”
Nghe Tô Quỳnh Quỳnh lôi cả ông chủ ra làm lá chắn, Lý Phú Hải nghiến răng, nhất thời bị cứng họng không nói lại được câu nào.
Thế nhưng lão ta không cam lòng cứ thế thả người đi, bèn liếc mắt ra hiệu cho Dư Ba bên cạnh.
Dư Ba hiểu ý, vờ như đang tán chuyện phiếm mà góp lời: “Năng lực làm việc của Tô Quỳnh Quỳnh vẫn mạnh mẽ như vậy nhỉ, chả trách lúc trước Lâm Hạo Bằng theo đuổi thế nào cũng không được, Quỳnh Quỳnh còn nhớ cậu ta chứ?”
Tô Quỳnh Quỳnh chẳng rõ vị Dư trưởng phòng này xen vào vì mục đích gì, còn nhắc đến một người không biết đã nghỉ việc từ bao giờ.
Lâm Hạo Bằng vốn là lập trình viên bộ phận kỹ thuật của công ty, dạo trước quả thực có theo đuổi cô một thời gian, nhưng lần nào cũng bị cô lịch sự từ chối, cô thấy bản thân hành xử không có gì sai trái cả.
Tô Quỳnh Quỳnh khẽ nhíu mày, đáp lấy lệ: “Có chút ấn tượng, chẳng qua anh ta nghỉ việc lâu quá rồi, tôi không nhớ rõ lắm.”
Dư Ba giống như không nhận ra ý tứ chán ghét của cô, tiếp tục tự đắc nói: “Dạo trước tôi tình cờ gặp cậu ta trong một buổi tiệc, hiện giờ cậu ta đã sang tập đoàn Kình Thiên làm giám đốc bộ phận rồi, chức vụ còn cao hơn cả tôi, mỗi năm kiếm ít nhất cũng tiền triệu, tôi thấy hơi tiếc thay cho cô đấy.”
Gã vừa dứt lời, chưa đợi Tô Quỳnh Quỳnh kịp phản ứng, bên cạnh Lý Phú Hải lập tức phụ họa: “Đúng thế, Tô Quỳnh Quỳnh cô xem có phải bản thân đã bỏ lỡ một người đàn ông tốt không? Ngày đó nếu cô đồng ý ở bên Hạo Bằng, giờ này biết đâu túi hiệu quần áo sang trọng đều tùy ý lựa chọn rồi.”
“Giờ hối hận cũng vô dụng.” Dư Ba cười đầy ẩn ý, “Cậu ta đã đính hôn với con gái một cổ đông lớn của Kình Thiên, đâu còn để mắt đến người khác nữa, e rằng sau này chúng ta muốn gặp mặt một lần cũng chẳng có cơ hội đâu.”
Lý Phú Hải gật đầu tán thành, tiếp tục nhìn sang Tô Quỳnh Quỳnh, ra vẻ tâm huyết khuyên bảo: “Anh thấy cô không còn nhỏ tuổi nữa, con gái càng lớn tuổi càng khó tìm đối tượng, quá hai năm nữa không ai rước tới đó chỉ có nước ngồi khóc.”
“Cho nên gặp được người khá chút thì đừng có kén chọn, yêu đương giống như tìm việc làm, không được đứng núi này trông núi nọ, càng không được cậy mình xinh đẹp mà kiêu ngạo quá mức, kén cá chọn canh, anh là người đi trước, nói mấy lời này cô đừng để bụng nhé.”
Tô Quỳnh Quỳnh: ?
Hay lắm, hai tên bỉ ổi trực sẵn ở đây để giáo huấn tôi chứ gì?
Thảo nào hai người này cứ kẻ xướng người họa nói mấy lời thối tha.
Sao ai nấy đều giống như Trần Tuấn Kiệt, cứ thích quan tâm đến chuyện đại sự cả đời của cô thế nhỉ?
Liên quan gì đến mấy người đâu?
Mùi dạy đời nồng nặc quá rồi, cô quyết định không nhịn nữa!
Tô Quỳnh Quỳnh nhếch môi, nở nụ cười không rõ ý tứ: “Anh Lý, đã có ai nói với anh ...”
“Ra ngoài đường, bớt lo chuyện bao đồng đi.”
Tô Quỳnh Quỳnh: ... Ai đấy?
Cô chưa nói xong mà!
Cô gái mở to mắt nhìn sang cửa thang máy vừa mở ra bên cạnh, thấy người đàn ông cao lớn mặc sơ mi trắng kết hợp với áo gile vest màu xám tro bước ra, lạnh lùng liếc nhìn hai tên trưởng phòng đang sững sờ một cái.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của mấy người, Cung Phược đút tay túi quần, khí thế hiên ngang tiến thẳng về phía Tô Quỳnh Quỳnh.
Anh lịch thiệp cúi người cầm lấy chiếc túi xách trên tay cô, khẽ ôm lấy vai cô gái, thần sắc dịu đi đôi chút.
“Bà nội bảo em đến công ty gia đình làm việc cho nhàn nhã, rốt cuộc em cứ nhất quyết đòi đến đây trải nghiệm, thật đúng là hết cách với em, tài xế đang đợi dưới lầu rồi, tối nay về nhà chính dùng bữa, các chú bác và mấy người họ hàng các thứ đều đến đông đủ cả rồi.”
Tô Quỳnh Quỳnh: ?
Gương mặt cô ngơ ngác, não bộ hoàn toàn đình trệ.
Anh đang nói cái gì vậy?