XUYÊN THÀNH GOÁ PHỤ XUNG HỶ CỦA PHẾ NHÂN

Chương 10: Kiếm được tiền rồi!

Avatar Mị Miêu
2,604 Chữ


Vào ngày họp chợ, trên trấn cực kỳ đông đúc, người qua kẻ lại vai chạm vai, chân nối gót, vô cùng náo nhiệt.



Chỉ cần có từ hai người trở lên tụ tập một chỗ, lại thêm một người trông như đang bán đồ, là có thể thu hút những người khác vây quanh.



Thích xem náo nhiệt vốn là thói quen ăn sâu trong mỗi người.



Một chiếc khăn tay mười hai văn tiền, có người chê đắt, cũng có người thấy đáng giá.



Vị khách đầu tiên của Lục Diên đã mua liền một lúc hai chiếc khăn.



Lại có thêm hai mươi bốn văn tiền vào túi, tính ra nàng được chia tám văn.



Tinh thần Lục Diên lập tức phấn chấn.



Nếu bán hết sạch số khăn thêu và túi tiền này, nàng có thể kiếm lại được số bạc phải chia cho Hà thái thái.



Nghĩ đến đây, Lục Diên càng thêm hăng hái.



Trước mặt có ba người, nàng ra sức chào mời: "Mẫu thêu trên khăn của ta là những kiểu dáng thịnh hành nhất trong thành đấy ạ, ở trong thành phải bán mấy chục văn một chiếc cơ. Chỉ vì đường xá xa xôi, nhà lại có người bệnh không tiện đi xa nên ta mới phải bán ở gần đây thôi."



"Chỉ còn lại mấy chiếc này thôi, ai muốn mua thì nhanh tay lên ạ, nếu không phải đợi đến tháng sau ta mới tiếp tục bày hàng đấy."



Một phụ nhân trung niên hơi lớn tuổi chọn lấy một cái túi tiền, sau một hồi mặc cả, Lục Diên bèn giảm cho bà ta một văn tiền.



Lục Diên thuận lợi mở hàng, liên tiếp bán được hai chiếc khăn thêu và một cái túi tiền, lòng tự tin tăng cao vùn vụt, nàng vừa giới thiệu vừa cất tiếng rao: "Khăn thêu tinh xảo, túi tiền mẫu mã thịnh hành nhất huyện thành đây, mọi người mau tới xem đi ạ!"



Lúc này sĩ diện hoàn toàn không còn quan trọng nữa, quan trọng nhất là bạc, có tiền là có thể mua lương thực mua thịt.



Lác đác lại có thêm vài người ghé xem.



Quả thực tay nghề thêu thùa của Hà thái thái rất xuất sắc, đường thêu tinh xảo khiến ai nhìn cũng thích.



Chẳng mấy chốc, trong giỏ chỉ còn lại duy nhất một cái túi tiền.



Nàng gọi với theo một người định rời đi: "Còn cái túi tiền cuối cùng này thôi, ta bán rẻ cho. Lúc đầu ta bán hai mươi văn một cái, giờ chỉ lấy mười tám văn thôi, tỷ tỷ mua một cái đi."



Cô nương đó vừa nãy đã mân mê ngắm nghía rất lâu nhưng vì thấy đắt nên chưa mua.



Giờ nghe thấy được bớt hai văn nên nàng ta cũng động lòng, nhưng lại muốn rẻ hơn nữa thế là mở lời mặc cả: "Mười bảy văn thì ta lấy."



Lục Diên đáp: "Không được không được, mười tám văn là rẻ lắm rồi, trong tiệm toàn bán tận hai mươi lăm văn đấy ạ."



Cô nương đó lại kỳ kèo thêm hồi lâu, thấy thật sự không bớt được nữa mới bỏ ra mười tám văn mua về.



Bán hết sạch đống đồ thêu, nàng dùng miếng vải bọc đồ thêu khi nãy gói kỹ đống tiền lại, gần hai trăm đồng tiền đồng nặng trịch.



Cảm nhận được sức nặng này, tâm trạng Lục Diên vui sướng vô cùng.



Nàng nhẩm tính trong lòng, cộng thêm bảy mươi văn tiền bán mộc nhĩ, tổng cộng có một trăm tám mươi sáu văn tiền.



Khấu trừ phần tiền của Hà thái thái, nàng còn lại sáu mươi sáu văn tiền là tiền của riêng mình.



Gương mặt Lục Diên rạng rỡ, nàng hỏi thăm người đi đường vị trí y quán rồi mang theo tâm trạng phấn khởi đi tìm y quán Ngô gia.



Lúc đi ngang qua sạp nước trà, Lục Diên không nhịn được mà nuốt nước miếng ừng ực.



Đi bộ ròng rã cả quãng đường lại còn rao bán hồi lâu, họng nàng đã khô khốc, nhưng thấy một bát nước trà giá một văn tiền, nàng lại cắn răng nhịn xuống.



Từ y quán bước ra, thấy có người bán sữa đậu nành, nàng thật sự không kìm lòng được bèn bỏ ra một văn tiền mua một bát.



Dù sao sữa đậu nành so với nước trà cũng làm từ lương thực, uống một bát vào ít nhiều cũng có tác dụng lót dạ.



Chỉ là sữa đậu nành thời này cảm giác hơi thô, nghiền chưa đủ mịn, hương vị cũng không mấy thơm ngon.



Dù vậy vẫn có người lác đác tới mua uống, vừa giải khát vừa làm no bụng.



Lục Diên nhìn những người đến uống sữa đậu, trong lòng thầm nảy ra một ý tưởng.



Cách làm sữa đậu nành không khó, ngày thường nàng cũng thường tự làm để uống, cũng nắm được vài mẹo nhỏ để sữa thơm nồng hơn.



Chỉ khác biệt là ở đây không có máy xay, phải dùng cối đá để nghiền.



Đồ ăn của Kỳ Thịnh là dùng gạo trắng nghiền ra, chứng tỏ trong thôn chắc chắn có cối đá.



Trong lòng đã có tính toán, nàng lập tức hành động ngay, đi dọc chợ hỏi giá đậu nành ở mấy hàng, có nơi bán bốn văn một cân, có nơi năm văn.



Rõ ràng loại năm văn một cân trông ngon hơn, hạt cũng mẩy hơn, nàng chỉ chọn đồ tốt chứ không chọn đồ rẻ.



Lục Diên mua hai cân đậu, định bụng về làm thử xem sao, nếu buôn bán tốt thì sau này sẽ mua nhiều hơn.



Dạo quanh một vòng, nàng cũng thấy có người bán gạo trắng, rẻ hơn một văn so với giá lão thái nói, nhưng nhìn kỹ thấy trấu vẫn chưa xát sạch, vì thế vẫn phải vào tiệm mua.



Trên trấn hàng hóa tập trung một chỗ nên mua đồ cũng nhanh.



Mua gạo trắng xong, nàng sang ngay hàng bên cạnh hỏi giá muối, vừa hỏi đã giật mình, tận hai mươi bốn văn tiền một cân, đắt hơn lương thực gấp nhiều lần.



Chẳng trách Hà thái thái không nỡ dùng muối, mãi đến khi nghe nàng bảo đi mua muối bà mới cho nàng dùng một ít.



Trong tay Lục Diên không có bao nhiêu tiền nên cũng không nỡ mua nhiều, chỉ lấy sáu lạng, hết chín văn tiền.



Một bát sữa đậu nành, hai cân đậu, thêm chín văn tiền muối, nhoáng cái đã mất tiêu hai mươi văn.



Lục Diên lại một lần nữa cảm thán, đúng là kiếm bảo nhiêu tiền cũng không đủ tiêu.



Tiếp theo, Lục Diên tìm đến hàng thịt.



Thịt rất đắt, mỡ là hai mươi văn một cân, thịt nạc mỡ xen kẽ mười lăm văn, nạc nguyên mười hai văn.



Trên thớt, xương ống và xương vai đã được lọc sạch thịt, xương ống còn tủy giá hai văn một khúc, xương vai một văn.



Xương sườn khó lọc thịt nên bán bốn văn một cân, ước chừng một cân xương sườn vẫn còn lọc ra được hai lạng thịt.



Lục Diên lấy một khúc xương ống.



Bỏ xương vào giỏ, quay đầu lại nàng thấy trong chậu gỗ vứt đống dồi trường đang bốc mùi chua khắm.



Hiện đại kợn nuôi bằng cám công nghiệp, còn lợn thời cổ đại ăn tạp, thứ gì cũng ăn nên lòng lợn thối vô cùng.



Hơn nữa, trong điều kiện không có các loại gia vị khử mùi tanh hôi, nàng hoàn toàn không thể làm ra món lòng lợn ngon được.



Lục Diên thầm gạch bỏ một dấu chéo sau ý tưởng kiếm tiền bằng món lòng kho.



Những việc Hà thái thái dặn dò đã lo xong xuôi, cũng đã đến lúc phải quay về.



Nhưng còn Hoàng Lan đâu?



Vừa rồi nàng đã dạo quanh chợ một vòng mà chẳng thấy bóng dáng tẩu ấy đâu cả.



Lục Diên lại cẩn thận tìm thêm một vòng nữa, thật sự không thấy người, lẽ nào tẩu ấy về trước rồi?



Gần đến giữa trưa, nắng bắt đầu gắt.



Lục Diên tìm ngoài chợ thêm hai lượt nữa vẫn không thấy người, dứt khoát không tìm nữa, tranh thủ lúc trên đường vẫn còn đông người, nàng định bụng đi về trước.



Đến đầu trấn, nàng mới nhìn thấy Hoàng Lan đang đứng đợi từ xa.



Hoàng Lan cúi đầu, tay cầm một nắm cỏ chẳng biết đang đan lát thứ gì.



Lục Diên vội tiến lại gần nói: "Vừa nãy ta tìm tẩu mãi ngoài chợ, còn tưởng tẩu về trước rồi cơ."



Hoàng Lan đáp: "Ta sợ ở ngoài chợ lâu lại không kìm được mà tiêu tiền nên không dạo nữa. Ra khỏi trấn mới sực nhớ phải đợi ngươi nên lại quay về đây chờ, sẵn tiện đan hai cái mũ cỏ."



Nói đoạn, tẩu ấy đưa một cái cho Lục Diên: "Nắng to thế này, ta tiện tay nhổ ít cỏ bồ ven sông đan tạm hai cái mũ cỏ sơ sài, kẻo lúc về lại bị nắng hun đen thui như than trong lò."



Bừa nãy Lục Diên còn đang phiền lòng vì nắng gắt, nào ngờ buồn ngủ gặp chiếu manh.



Quả thực Hoàng Lan rất khéo tay, tuy mũ cỏ đan hơi thưa nhưng trong thời gian ngắn đã đan xong hai cái cũng là giỏi lắm rồi.



Tuy Hoàng Lan có khuyết điểm là hay buôn chuyện nhưng con người thật sự rất tốt.



Buổi chiều nắng gắt nên hai người đi cũng chậm, thỉnh thoảng lại dừng chân nấp vào bóng cây nghỉ ngơi.



Gần đến giờ Thân, họ mới nhìn thấy thôn Vi Sơn hiện ra trước mắt.



Lục Diên mệt đến thở không ra hơi, Hoàng Lan bên cạnh lắc đầu nói: "Lạ thật đấy, ngày trước lúc ngươi chạy nạn đi bộ biết bao lâu, giờ mới đi có bấy nhiêu mà đã mệt thế này rồi sao."



Lục Diên cũng không hiểu nổi tại sao cùng một thể xác mà linh hồn khác nhau lại có sự khác biệt lớn đến thế.



Thấy sắp về đến nhà, Lục Diên bắt đầu dò hỏi Hoàng Lan: "Tẩu này, Trần Nhị ca có bao giờ kể với tẩu về chuyện của Kỳ Thịnh không?"



Hoàng Lan vừa lau mồ hôi, bỗng nghe nàng hỏi vậy thì khựng người lại, phản ứng đầu tiên là sợ chuyện mình rêu rao với người khác rằng "cái thứ đó" của Kỳ Thịnh vẫn có phản ứng, vừa dùng được vừa hùng dũng đã bị Tô góa phụ biết được.



Không, đánh chết cũng không được thừa nhận là mình truyền ra ngoài!



Hoàng Lan quay đầu lại, kéo khóe miệng gượng cười: "Không có đâu, nhà ta chẳng kể gì với ta về chuyện của Kỳ Thịnh cả, một chữ cũng không!"



Lục Diên cũng chẳng muốn vạch trần vẻ ngượng ngùng lộ rõ trên mặt Hoàng Lan.



Nàng giả vờ như không biết, nói: "Vậy lát nữa Trần Nhị ca về tẩu giúp ta hỏi một chút, xem trước đây lúc huynh ấy chăm sóc Kỳ Thịnh, có bao giờ thấy hắn đỏ mặt hay có phản ứng nào khác không ạ."



Hoàng Lan là kiểu người miệng nhanh hơn não, nghe vậy lập tức buột miệng: "Chẳng phải đã từng có phản ứng sao?"



Vừa nói xong tẩu ấy mới giật mình, vội vàng bịt chặt miệng lại.



Lục Diên sững người, giây tiếp theo ánh mắt bỗng sáng rực lên.



Đúng rồi, một người hoàn toàn chết não thì không thể nào cương cứng được.



Chỉ khi đại não vẫn còn ý thức, cơ thể bị kích thích mới nảy sinh phản ứng sinh lý.



Nàng cũng lú lẫn quá rồi, vậy mà lại bỏ qua điểm mấu chốt này.



Lục Diên lập tức mỉm cười rạng rỡ khiến Hoàng Lan ngơ ngác hỏi: "Ngươi, sao thế, sao tự dưng lại cười?"



Lục Diên lắc đầu: "Không có gì ạ."



Hoàng Lan cảm thấy chắc chắn nàng có chuyện gì đó.



Hình như mình vừa nói xong chuyện "chỗ đó" của Kỳ Thịnh có phản ứng thì Tô góa phụ mới cười, lẽ nào…



Hoàng Lan lập tức dập tắt những suy nghĩ không đứng đắn và dơ bẩn trong đầu mình.



Lục Diên không để ý đến vẻ mặt khó nói của Hoàng Lan, lúc này trong đầu nàng toàn là ý nghĩ Kỳ Thịnh vẫn còn ý thức.



Nếu đã còn ý thức, nàng nên dùng cách gì để kích thích hắn, kích thích vào dây thần kinh nào của hắn để có khả năng tỉnh lại đây?



Về đến thôn, đến đoạn rẽ Lục Diên và Hoàng Lan chia tay nhau.



Vừa vào sân, hai đứa trẻ đã chạy ùa tới, Thu Hoa còn lảo đảo ngã một cú, bò dậy cũng không khóc mà vẫn chạy đến bên cạnh mẫu thân.



*Dễ thương quá:’))



Lục Diên mệt đứt hơi lại khát khô cổ, nàng phủi bụi trên người cho Thu Hoa xong lập tức chạy vào bếp múc một bát nước đầy uống cạn mới lấy lại được sức.



Từ bếp đi ra chẳng thấy Hà thái thái đâu, nàng hỏi Xuân Hoa: "Hà nãi nãi đâu con?"



Xuân Hoa đáp: "Con không biết ạ, bà vừa mới ra ngoài rồi."



Lục Diên thấy Hà thái thái không có nhà lập tức nảy ra ý định vào phòng Kỳ Thịnh.



Để Xuân Hoa và Thu Hoa ở bên ngoài, nàng một mình lẻn vào phòng hắn.



Khép cửa lại, nàng đi tới bên giường, quan sát kỹ Kỳ Thịnh vẫn không có chút biến đổi nào, sau đó nàng ngồi xổm xuống đầu giường, ghé sát tai hắn thì thầm: "Kỳ Thịnh, huynh có nghe thấy ta nói gì không?"



"Nếu nghe thấy thì huynh hãy nghe cho kỹ đây. Nếu huynh vẫn còn ý thức, chỉ cần huynh muốn sống và tin rằng mình có thể tỉnh lại thì huynh sẽ có cơ hội hồi phục. Còn nếu ngay cả chính bản thân huynh cũng không có ý chí sinh tồn thì người ngoài chẳng ai giúp nổi huynh đâu."



Lục Diên lại nhìn hắn thêm một lúc, ngay cả lông mi cũng không động đậy lấy một cái, chẳng rõ hắn có nghe lọt tai không.



Nàng thở dài một tiếng rồi đứng dậy.



Cũng không biết khi nào Kỳ Thịnh hôn mê sâu, khi nào hắn tỉnh táo, nàng chỉ có thể trong mấy ngày tới thỉnh thoảng lặp đi lặp lại mấy câu này bên tai hắn.



Nói xong Lục Diên quay người bước ra khỏi phòng, khép cửa lại.



Dường như âm thanh bên ngoài lại không truyền được vào trong, căn phòng trở nên tĩnh mịch.



Người trên giường vẫn như không hề cảm nhận được thế giới bên ngoài, ngủ say sưa, vô cùng bình thản.



Nhưng chẳng ai hay biết, đằng sau vẻ bình thản ấy là một tâm trí đang hoạt động mãnh liệt.



Kỳ Thịnh đã nghe thấy lời của góa phụ, lâu lắm rồi lòng hắn mới không thể bình lặng được.



Hắn vẫn còn cơ hội tỉnh lại sao?



Chỉ là, một người góa phụ dắt díu hai đứa nhỏ chạy nạn như nàng, sao lại có thể hiểu rõ những chuyện này đến vậy?

1 lượt thích

Bình Luận