Lục Diên bước ra từ phòng Kỳ Thịnh, quay về căn buồng chứa đồ, nàng chia số tiền vừa kiếm được thành hai phần.
Đương nhiên xương ống và gạo trắng Hà thái thái dặn mua phải tính vào phần chi tiêu của bà.
Trong một trăm hai mươi văn của Hà thái thái, trừ đi mười bảy văn mua đồ, còn lại một trăm lẻ ba văn.
Cứ mỗi mười đồng tiền đồng Lục Diên lại dùng dây cỏ xâu thành một chuỗi, như vậy nhìn vào là thấy ngay, tránh để Hà thái thái vào phòng đếm tiền xong lúc ra lại bảo không đúng, đến lúc đó nàng có miệng cũng khó thanh minh.
Xâu hết số tiền đồng của Hà thái thái xong, nàng cũng bắt đầu đếm số tiền của riêng mình.
Dẫu biết rõ có bao nhiêu nhưng nàng vẫn không nén nổi ý muốn đếm lại lần nữa.
Nàng không còn là kẻ trắng tay mà đã trở thành người sở hữu bốn mươi sáu văn tiền.
Rốt cuộc những ngày tháng khổ cực vừa qua cũng đã nhìn thấy tia hy vọng.
Lục Diên chỉ giữ lại sáu văn tiền, số còn lại nàng giấu vào trong ống tre thô để ở đầu giường.
Ống tre sâu chừng một ngón tay, đặt sát vách tường nên bình thường không thể nhìn thấy đồ vật giấu bên trong.
Cất tiền xong, nàng nghỉ ngơi thêm một lát, nghe loáng thoáng có tiếng Hà thái thái mới cầm tiền bước ra ngoài.
Trên tay Hà thái thái bưng một bát gạo lứt, bà liếc nhìn nàng một cái, hỏi: "Bạc đâu?"
"Ở đây ạ." Lục Diên nhấc cái giỏ trong tay lên.
Hà thái thái ngó qua thấy bên trong là những chuỗi tiền đồng đã được xâu gọn gàng.
"Được rồi, vào phòng với ta, ta phải đếm lại." Hà thái thái bưng bát gạo lứt vào phòng, Lục Diên cũng đi theo sau.
Đây là lần đầu tiên Lục Diên bước vào phòng của Hà thái thái.
Đồ đạc vô cùng đơn giản, một chiếc giường gỗ rộng ba thước, một chiếc bàn nhỏ đặt ngọn đèn dầu, cạnh đầu giường là một cái chum đậy nắp gỗ kín mít, không nhìn rõ bên trong đựng thứ gì.
Nàng thầm đoán lương thực chắc chắn nằm trong cái chum đó.
Tay Hà thái thái bưng bát gạo lứt chứng tỏ nồi cháo lần trước là những hạt gạo cuối cùng, có lẽ trong chum kia chỉ còn lại cám gạo.
Cũng có thể vì hôm nay kiếm được thu nhập nên bà lão mới đi mua gạo.
Lục Diên thấy bà lão đặt bát gạo lên nắp chum lập tức hỏi: "Lão thái thái, gạo này là mượn hay mua thế ạ?"
Hà thái thái lườm nàng một cái: "Nhà ta có ruộng không? Có thu hoạch không? Không ruộng không thu hoạch thì lấy gì mà trả?"
Giọng điệu Hà thái thái thực sự rất gắt gỏng, nếu không phải tính tình nàng giỏi nhẫn nhịn thì đã sớm cãi nhau một trận với bà rồi.
Nhưng ngẫm kỹ lại nàng cũng hiểu cho tính cách của bà lão.
Một bà lão gánh vác cuộc sống với đứa cháu trai, nếu tính khí không cổ quái một chút thì chẳng biết đã bị người đời bắt nạt đến mức nào.
Nghĩ thông suốt rồi Lục Diên cũng không quá để tâm đến thái độ của bà lão nữa, nàng nói: "Hôm nay đi họp chợ, Trần tẩu bảo con nếu muốn mua gạo lứt cứ qua nhà tẩu ấy, sáu văn tiền một cân ạ."
Vừa nói nàng vừa đặt những chuỗi tiền đồng trong giỏ lên chiếc bàn nhỏ.
Hà thái thái ngồi xuống bên bàn, gạt nhẹ những chuỗi tiền, bảo: "Không cần, đây là lương thực của nhà Lý trưởng, không tốn tiền đâu."
"Không tốn tiền ạ?" Lục Diên vô cùng ngạc nhiên.
Hà thái thái giải thích: "Trước đây lúc cần bán ruộng gấp, nhà Lý trưởng muốn mua nhưng trong tay không đủ bạc, họ đề nghị trong vòng hai năm mỗi tháng sẽ đưa cho nhà ta năm cân lương thực, ta mới đồng ý bán rẻ ruộng nước cho họ."
Nhắc lại chuyện cũ, Hà thái thái tỏ ra vô cùng tự hào: "Thịnh nhi là một tay săn bắn giỏi, mười mấy tuổi đã theo thợ săn già vào rừng, tích cóp được gia nghiệp, dựng nhà cửa lại mua được ruộng nước, khi đó cả thôn Vi Sơn ai cũng ghen tị với Kỳ gia được sống sung túc..."
Nói đến đây bà bỗng im bặt, thở dài một tiếng, cúi đầu đếm từng chuỗi tiền đồng.
Lục Diên lại nghe ra điểm mấu chốt.
Từ nhỏ Kỳ Thịnh đã lên núi săn bắn, chắc chắn phải rất thông thạo địa hình rừng núi, vậy sao lại có thể ngã xuống thung lũng được?
Hà thái thái đếm xong một lượt thấy đủ rồi mới gói lại, ngước mắt hỏi nàng: "Ngươi kiếm được bao nhiêu?"
Lục Diên sực tỉnh, đáp: "Cũng chẳng được bao nhiêu đâu ạ."
Hà thái thái không nghe được con số chính xác, cười khẩy: "Cũng biết phòng bị ta rồi cơ đấy? Dẫu mụ già này có nghèo đến mức đi ăn xin cũng chẳng thèm tham mấy đồng lẻ của ngươi."
Việc Hà thái thái không tham tiền của nàng thì Lục Diên tin tưởng.
"Chẳng là sắp sang thu rồi, sau đó là cuối thu, trời lạnh con muốn dành dụm ít tiền làm quần áo mùa đông ạ."
"Muốn làm áo mùa đông thì phải lanh lẹ lên, đợi khi hoa lau ven sông nở thì mau chóng đi thu hái về."
Lục Diên hiểu công dụng của hoa lau chính là để làm vật liệu nhồi bên trong áo ấm.
Cũng may đây là miền Nam, nếu ở phương Bắc mà dùng hoa lau nhồi áo thì chắc chắn không vượt qua nổi mùa đông tuyết phủ trắng trời.
Lúc chuẩn bị bước ra, Lục Diên lại nhìn bát gạo lứt trên nắp chum: "Nhà Lý trưởng có bán gạo không ạ?"
Hà thái thái nhíu mày, không vui hỏi: "Năm cân gạo còn không đủ cho ngươi ăn sao?"
Lục Diên: …
Làm sao mà đủ được!
Cứ ba ngày mới được một bữa cháo, bình thường toàn ăn cám gạo với rau dại, trong bụng chẳng có chút dầu mỡ nào, sao cơ thể chịu đựng nổi? Cứ đà này tuổi thọ của nàng chắc chỉ dừng lại ở bốn mươi năm mươi tuổi mất thôi.
"Con đang tính là đợi khi có bạc trong tay sẽ đi mua thêm gạo ạ."
Hà thái thái bảo: "Ngươi có bạc thì cứ việc đi mua, dẫu sao ngoài năm cân gạo này ra, ta sẽ không bỏ một xu để mua thêm một cân gạo nào nữa đâu."
Lục Diên khẳng định: "Sau này con sẽ kiếm tiền để mua ạ."
Hà thái thái như nghe thấy chuyện nực cười, bật cười một tiếng: "Nếu ngươi thật sự biết kiếm tiền thì hà tất phải chạy nạn tới thôn Vi Sơn này?"
Lục Diên thản nhiên đáp: "Đó là vì quê cũ hạn hán nên mới không có cách kiếm tiền, giờ con đã nghĩ ra cách rồi."
Hà thái thái tỏ ra hứng thú: "Cách gì?"
Lục Diên nói: "Con có mua ít đậu nành về, đợi vài ngày nữa tới phiên chợ con sẽ nghiền sữa đậu mang ra chợ bày hàng bán."
Hà thái thái nghi hoặc: "Ngươi đã biết làm thức uống từ sữa đậu sao còn phải đi chạy nạn?"
Lục Diên vẫn bình tĩnh đáp: "Chẳng lẽ lão thái thái quên rồi sao, con vừa bảo quê cũ hạn hán, nước còn phải tốn tiền mua thì lấy đâu ra nước mà làm sữa đậu?"
Hà thái thái sực nhớ ra, hình như đúng là như vậy.
Bà thu lại vẻ nghi ngờ trên mặt, bảo: "Ngươi đã có cách kiếm bạc thì cứ làm đi, nhưng phải nhớ kỹ, đừng thấy có bạc rồi lại đổi ý không làm phu thê với Thịnh nhi nữa."
Lục Diên đáp lời không chút chột dạ: "Chắc chắn là không rồi ạ."
Nàng phải nỗ lực hơn nữa để kích thích Kỳ Thịnh, cố gắng khiến hắn tỉnh lại mới được.
Hà thái thái hừ một tiếng rồi nói: "Tối nay dùng xương hầm cháo, cả nhà cùng tẩm bổ một bữa."
Lục Diên đáp: "Được ạ."
Nàng quay người ra khỏi phòng, âm thầm thở phào một cái.
Trời nóng nực, Lục Diên sợ xương sẽ bị ôi nên đi hầm canh trước.
Chỉ là gã đồ tể không chặt xương ra cho nàng mà để nguyên một khúc dài, nàng đành phải tự mình ra tay.
Nhìn khúc xương ống, nàng lại liếc về phía căn phòng của Kỳ Thịnh, trong lòng nảy ra một ý tưởng.
Lục Diên lặng lẽ chuyển cái thớt gỗ ra dưới cửa sổ phòng Kỳ Thịnh.
Nàng mài dao rựa cho thật sắc, sau đó đặt khúc xương ống lên thớt, bắt đầu vung dao chặt một cách mạnh mẽ.
Tiếng "cộp cộp cộp" vang dội khiến Hà thái thái ở trong phòng cũng giật mình, vội vàng chạy ra xem có chuyện gì.
Vừa bước ra bà đã thấy tay Tô góa phụ cầm dao rựa, nàng đứng dưới cửa sổ phòng cháu trai chặt xương ống, tiếng chặt xương vang cả một vùng.
Hà thái thái ôm ngực thở hắt ra, nói lớn: "Ngươi muốn chặt thì đi ra chỗ xa một chút mà chặt, đừng có làm phiền Thịnh nhi."
Động tác của Lục Diên khựng lại một chút, đáp: "Làm phiền hắn mới tốt, làm hắn tỉnh lại luôn thì càng hay ạ."
Nói đoạn nàng lại tiếp tục băm chặt.
Nghe lời Tô góa phụ nói, Hà thái thái ngẩn người.
Tiếng "cộp cộp cộp" lại vang lên, bà cũng không ngăn cản nữa.
Trong phòng, Kỳ Thịnh đã hôn mê hơn hai tháng, hiếm khi nghe được âm thanh nào khác ngoài tiếng người và tiếng nước.
Cộp, cộp, cộp…
Giống như tiếng bổ củi dùng sức lực rất lớn, nhưng dường như không phải.
Tổ mẫu hắn chắc chắn không có sức lực này, vậy chỉ có thể là động tĩnh do Tô góa phụ gây ra.
Dù Kỳ Thịnh vẫn luôn hôn mê, chỉ còn lại ý thức yếu ớt nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được mấy ngày nay Tô góa phụ rất khác biệt.
Những ngày trước nàng chẳng có chút dấu ấn gì, nhưng mấy ngày nay, mỗi ngày nàng đều khiến hắn có ấn tượng sâu sắc.
Kỳ Thịnh nhất thời cũng nảy sinh tò mò, rốt cuộc đâu mới là con người thật của Tô góa phụ.
Bên ngoài, Lục Diên chặt xong xương ống cũng mệt đến mức vã mồ hôi hột.
Rửa tay rửa mặt xong, Lục Diên nhóm lửa đun nước nóng, chần xương qua nước sôi để loại bỏ máu loãng rồi mới bỏ vào nồi đất thường dùng nấu cháo cho Kỳ Thịnh để hầm canh.
Hầm bằng nồi đất nước ít bị bốc hơi, dùng lửa nhỏ ninh trong một canh giờ lượng nước cũng không hao hụt bao nhiêu, hơn nữa nước dùng sẽ thơm nồng hơn.
Sợ không trông chừng được lửa, nàng bưng cả nồi đất và lò ra ngoài bếp để có thể vừa làm việc vừa để mắt đến nồi canh.
Mấy cây măng tre lấy về hôm trước vẫn chưa xử lý, hôm nay tranh thủ lúc trời còn sớm nàng bắt tay vào làm luôn.
Hà thái thái ngồi thêu thùa dưới cửa sổ trong phòng, nghe thấy tiếng động lạ lại ngó ra ngoài một cái. Thấy Tô góa phụ đang hì hụi với đống măng, dường như bà đã quen với sự bày vẽ của nàng nên lại thu hồi tầm mắt.
Lục Diên lột sạch lớp vỏ cứng bên ngoài của măng, chỉ giữ lại phần lõi măng màu xanh vàng bên trong.
Nàng đào tổng cộng ba cây măng mang về, mỗi cây nặng chừng mười cân.
Trong nhà chỉ có hai cái mẹt, nhất thời không phơi được quá nhiều nên nàng chỉ sơ chế một cây măng.
Sau khi làm sạch, phần thịt của một cây măng chỉ còn nặng chừng ba bốn cân.
Măng đã lột xong, nàng bắt đầu thái chúng thành từng sợi dài. Chờ nước sôi nàng lập tức đổ vào để chần qua.
Cũng không biết phải chần trong bao lâu, nàng cứ làm theo cảm tính.
Lo lắng sau khi chần xong vị đắng chát vẫn còn đậm nên sau khi vớt ra nàng lại ngâm trong chậu nước lạnh một đêm, định bụng ngày mai mới phơi nắng.
Xong xuôi việc măng tre, canh xương cũng đã hầm được một lúc lâu, nàng mở nắp nồi thấy lớp mỡ xương nổi lềnh bềnh trên mặt nước, nàng dùng muôi múc ra bát để riêng, dùng để kho bắp cải.
Nước canh xương đầu tiên rất khó hầm ra màu trắng sữa, phải đến nước thứ hai hoặc thứ ba mới dễ ra màu trắng.
Vì thế trước khi nấu cháo phải vớt xương ra, ngày mai mới tiếp tục hầm canh được.
Nàng múc riêng một bát canh ra để nấu nước cháo cho Kỳ Thịnh. Lượng nước canh còn lại nàng cho nửa bát gạo lứt đã vo sạch vào, ninh tiếp trong nửa canh giờ.
Lúc đang nấu cháo, Lục Diên chạy sang hỏi Hà thái thái: "Lão thái thái, ngày mai con đi khai khẩn vườn rau, mấy cây bắp cải trong vườn có thể hái được chưa ạ?"
Hà thái thái không đáp lời, chỉ ngước lên nhìn nàng một cái đầy ẩn ý.
Ánh mắt ấy như muốn nói rằng, ngươi còn muốn sống không vậy?
…
Mới chung sống có vài ngày mà nàng đã đọc hiểu được ánh mắt của bà lão rồi.
Lục Diên nói: "Mỡ xương hầm ra không để được đến ngày mai đâu ạ, hỏng đi thì phí lắm. Vả lại ngày mai phải trồng rau rồi, chẳng lẽ không cần lật đất lên sao? Kiểu gì ngày mai mấy cây bắp cải này cũng phải hái, ngày mai hay hôm nay cũng chẳng khác gì nhau, lão thái thái thấy có đúng không ạ?"
Hà thái thái nhíu mày, ngẫm nghĩ một lát rồi cũng gật đầu.
Có được sự đồng ý của Hà thái thái, Lục Diên lập tức ra sườn núi sau nhà đào sạch ba cây bắp cải còi cọc kia về.
Cả ba cây cộng lại còn chưa nặng tới một cân.
Đợi khi cháo gần chín nàng mới rửa sạch hai cây bắp cải nhỏ nhất, thái thành từng sợi rồi cho vào mỡ xương để kho, lại đập dập hai tép tỏi trồng dưới góc nhà băm nhỏ cho vào, cuối cùng nàng rắc một nhúm muối nhỏ, hương thơm lập tức lan tỏa khắp nơi.
Một đĩa bắp cải được bưng lên bàn, nóng hổi thơm lừng khiến Xuân Hoa và Thu Hoa cứ bám vào mép bàn, nhìn chằm chằm rồi nuốt nước miếng ừng ực.
Lục Diên rắc một nắm muối nhỏ vào nồi cháo xương rồi khuấy đều, chia ra bốn bát cháo với lượng khác nhau.
Chia xong nàng đặt bát vào chậu nước lạnh cho nguội bớt, tiếp đó đi rửa nồi để dùng nước canh xương nấu nước cháo cho Kỳ Thịnh.
Gạo đã nghiền thành bột, đun sôi là xong nên không tốn bao nhiêu thời gian.
Một lúc lâu sau Lục Diên bưng cháo lên bàn ăn, gọi lớn: "Ăn cơm thôi."
Hà thái thái bước ra từ trong phòng, nhìn những món ăn đơn sơ trên bàn.
Chẳng hiểu sao rõ ràng là những món ăn vô cùng đơn giản nhưng chỉ nhìn thôi đã thấy rất ngon rồi.
Khi ăn miếng rau đậm đà đầu tiên, Lục Diên người đã ăn nhạt nhẽo suốt sáu ngày qua suýt chút nữa rơi nước mắt.
Húp thêm một ngụm cháo mang hương vị thịt, nàng mới cảm thấy cuối cùng sau sáu ngày mình cũng được sống giống người thường rồi.
Sau khi Hà thái thái nếm thử cũng mở lời khen ngợi: "Tay nghề khá lắm."
Hai đứa trẻ chẳng nói lời nào, chỉ cắm cúi húp cháo.
Lục Diên gắp cho mỗi đứa vài sợi bắp cải.
Xuân Hoa ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nàng: "Mẫu thân, cháo này ngon quá đi."
Thu Hoa chưa nói được cả câu, ngẩng đầu lên cũng bập bẹ: "Mẹ, tốt."
Lục Diên cũng được ăn uống thoả mãn nên mỉm cười với hai con, dặn dò: "Uống từ từ thôi, kẻo sặc đấy."
Sau bữa tối mọi người bắt đầu vệ sinh cá nhân.
Hôm nay Lục Diên đã đi bộ rất lâu nên chân tay mỏi nhừ đau nhức.
Chậu và thùng trong nhà đều dùng để giặt đồ, tắm rửa hoặc gánh nước, không tiện dùng để ngâm chân nên nàng dùng khăn vải thấm nước nóng rồi chườm lên bắp chân, lặp lại vài lần như thế để xua tan mệt mỏi.
*
Đêm xuống, Hà thái thái thắp đèn dầu sang phòng cháu trai trò chuyện.
"Thịnh nhi, hóa ra thê tử chưa bái đường của con cũng là người có tính cách nhanh nhẹn hoạt bát, nói là làm chứ chẳng chần chừ chút nào."
"Hôm kia đóng giường tre, lại bảo muốn khai khẩn vườn rau, hôm nay còn nói với ta nàng ta định làm sữa đậu mang ra chợ bày hàng bán."
"Con bảo sao một người khéo léo đảm đang như thế lại để cuộc sống sa sút đến mức này được cơ chứ?"
"Hơn nữa tổ mẫu thấy dường như mình bị nàng ta dắt mũi rồi. Ta vốn là người keo kiệt thế mà nàng ta bảo hái mấy cây bắp cải ngoài vườn, ta lại đồng ý cho hái sạch sành sanh."
Kỳ Thịnh lắng nghe lời tổ mẫu, sự tò mò về Tô góa phụ lại tăng thêm mấy phần.
Qua lời tổ mẫu không khó để nhận ra Tô góa phụ không chỉ làm việc tháo vát mà còn là người khéo ăn khéo nói.
Nhưng đúng như lời tổ mẫu, một người tháo vát khéo léo như thế sao lại để nhà trượng phu ức hiếp đến mức phải rời bỏ quê hương?
Hà thái thái lại lải nhải kể thêm bao nhiêu chuyện nữa, kể sạch sành sanh những việc xảy ra trong hai ngày qua mới dừng lại.
Bà ngồi bên mép giường, lặng lẽ và lưu luyến nhìn đứa cháu trai.
Một lát sau bà đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má cháu: "Thịnh nhi, rốt cuộc khi nào con mới tỉnh lại đây? Tổ mẫu nhớ con lắm."
Kỳ Thịnh vốn dĩ đã có ý định buông xuôi, nhưng khi nghe thấy lời bà, trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi ray rứt khôn nguôi.
Tổ mẫu đã gần sáu mươi tuổi rồi mà cứ hết lần này đến lần khác phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, giờ chỉ còn lại một người thân duy nhất là hắn mà cũng phải trân trân nhìn mạng sống của cháu đích tôn dần trôi đi mà chẳng thể làm gì được.
Đó là sự bất hiếu của hắn.
Nếu thực sự có một đứa chắt bầu bạn với tổ mẫu, có lẽ bà sẽ không cô đơn nữa.
Chỉ là hắn không đành lòng.
Tổ mẫu có thể có người an ủi nhưng đồng thời cũng sẽ làm khổ một nữ tử khác.
Thời buổi này cuộc sống chẳng dễ dàng gì, góa phụ nuôi hai con nhỏ đã đủ khổ cực rồi, giờ lại thêm một đứa trẻ và một người già phải phụng dưỡng, áp lực thực sự quá lớn.
Chẳng thà nàng gả cho một nam nhân goá bụa lớn tuổi, có người nương tựa giúp đỡ, dẫu sao cũng tốt hơn là đi theo một người sống dở chết dơt chẳng giúp được gì lại còn cần người chăm sóc như hắn.
Đương nhiên xương ống và gạo trắng Hà thái thái dặn mua phải tính vào phần chi tiêu của bà.
Trong một trăm hai mươi văn của Hà thái thái, trừ đi mười bảy văn mua đồ, còn lại một trăm lẻ ba văn.
Cứ mỗi mười đồng tiền đồng Lục Diên lại dùng dây cỏ xâu thành một chuỗi, như vậy nhìn vào là thấy ngay, tránh để Hà thái thái vào phòng đếm tiền xong lúc ra lại bảo không đúng, đến lúc đó nàng có miệng cũng khó thanh minh.
Xâu hết số tiền đồng của Hà thái thái xong, nàng cũng bắt đầu đếm số tiền của riêng mình.
Dẫu biết rõ có bao nhiêu nhưng nàng vẫn không nén nổi ý muốn đếm lại lần nữa.
Nàng không còn là kẻ trắng tay mà đã trở thành người sở hữu bốn mươi sáu văn tiền.
Rốt cuộc những ngày tháng khổ cực vừa qua cũng đã nhìn thấy tia hy vọng.
Lục Diên chỉ giữ lại sáu văn tiền, số còn lại nàng giấu vào trong ống tre thô để ở đầu giường.
Ống tre sâu chừng một ngón tay, đặt sát vách tường nên bình thường không thể nhìn thấy đồ vật giấu bên trong.
Cất tiền xong, nàng nghỉ ngơi thêm một lát, nghe loáng thoáng có tiếng Hà thái thái mới cầm tiền bước ra ngoài.
Trên tay Hà thái thái bưng một bát gạo lứt, bà liếc nhìn nàng một cái, hỏi: "Bạc đâu?"
"Ở đây ạ." Lục Diên nhấc cái giỏ trong tay lên.
Hà thái thái ngó qua thấy bên trong là những chuỗi tiền đồng đã được xâu gọn gàng.
"Được rồi, vào phòng với ta, ta phải đếm lại." Hà thái thái bưng bát gạo lứt vào phòng, Lục Diên cũng đi theo sau.
Đây là lần đầu tiên Lục Diên bước vào phòng của Hà thái thái.
Đồ đạc vô cùng đơn giản, một chiếc giường gỗ rộng ba thước, một chiếc bàn nhỏ đặt ngọn đèn dầu, cạnh đầu giường là một cái chum đậy nắp gỗ kín mít, không nhìn rõ bên trong đựng thứ gì.
Nàng thầm đoán lương thực chắc chắn nằm trong cái chum đó.
Tay Hà thái thái bưng bát gạo lứt chứng tỏ nồi cháo lần trước là những hạt gạo cuối cùng, có lẽ trong chum kia chỉ còn lại cám gạo.
Cũng có thể vì hôm nay kiếm được thu nhập nên bà lão mới đi mua gạo.
Lục Diên thấy bà lão đặt bát gạo lên nắp chum lập tức hỏi: "Lão thái thái, gạo này là mượn hay mua thế ạ?"
Hà thái thái lườm nàng một cái: "Nhà ta có ruộng không? Có thu hoạch không? Không ruộng không thu hoạch thì lấy gì mà trả?"
Giọng điệu Hà thái thái thực sự rất gắt gỏng, nếu không phải tính tình nàng giỏi nhẫn nhịn thì đã sớm cãi nhau một trận với bà rồi.
Nhưng ngẫm kỹ lại nàng cũng hiểu cho tính cách của bà lão.
Một bà lão gánh vác cuộc sống với đứa cháu trai, nếu tính khí không cổ quái một chút thì chẳng biết đã bị người đời bắt nạt đến mức nào.
Nghĩ thông suốt rồi Lục Diên cũng không quá để tâm đến thái độ của bà lão nữa, nàng nói: "Hôm nay đi họp chợ, Trần tẩu bảo con nếu muốn mua gạo lứt cứ qua nhà tẩu ấy, sáu văn tiền một cân ạ."
Vừa nói nàng vừa đặt những chuỗi tiền đồng trong giỏ lên chiếc bàn nhỏ.
Hà thái thái ngồi xuống bên bàn, gạt nhẹ những chuỗi tiền, bảo: "Không cần, đây là lương thực của nhà Lý trưởng, không tốn tiền đâu."
"Không tốn tiền ạ?" Lục Diên vô cùng ngạc nhiên.
Hà thái thái giải thích: "Trước đây lúc cần bán ruộng gấp, nhà Lý trưởng muốn mua nhưng trong tay không đủ bạc, họ đề nghị trong vòng hai năm mỗi tháng sẽ đưa cho nhà ta năm cân lương thực, ta mới đồng ý bán rẻ ruộng nước cho họ."
Nhắc lại chuyện cũ, Hà thái thái tỏ ra vô cùng tự hào: "Thịnh nhi là một tay săn bắn giỏi, mười mấy tuổi đã theo thợ săn già vào rừng, tích cóp được gia nghiệp, dựng nhà cửa lại mua được ruộng nước, khi đó cả thôn Vi Sơn ai cũng ghen tị với Kỳ gia được sống sung túc..."
Nói đến đây bà bỗng im bặt, thở dài một tiếng, cúi đầu đếm từng chuỗi tiền đồng.
Lục Diên lại nghe ra điểm mấu chốt.
Từ nhỏ Kỳ Thịnh đã lên núi săn bắn, chắc chắn phải rất thông thạo địa hình rừng núi, vậy sao lại có thể ngã xuống thung lũng được?
Hà thái thái đếm xong một lượt thấy đủ rồi mới gói lại, ngước mắt hỏi nàng: "Ngươi kiếm được bao nhiêu?"
Lục Diên sực tỉnh, đáp: "Cũng chẳng được bao nhiêu đâu ạ."
Hà thái thái không nghe được con số chính xác, cười khẩy: "Cũng biết phòng bị ta rồi cơ đấy? Dẫu mụ già này có nghèo đến mức đi ăn xin cũng chẳng thèm tham mấy đồng lẻ của ngươi."
Việc Hà thái thái không tham tiền của nàng thì Lục Diên tin tưởng.
"Chẳng là sắp sang thu rồi, sau đó là cuối thu, trời lạnh con muốn dành dụm ít tiền làm quần áo mùa đông ạ."
"Muốn làm áo mùa đông thì phải lanh lẹ lên, đợi khi hoa lau ven sông nở thì mau chóng đi thu hái về."
Lục Diên hiểu công dụng của hoa lau chính là để làm vật liệu nhồi bên trong áo ấm.
Cũng may đây là miền Nam, nếu ở phương Bắc mà dùng hoa lau nhồi áo thì chắc chắn không vượt qua nổi mùa đông tuyết phủ trắng trời.
Lúc chuẩn bị bước ra, Lục Diên lại nhìn bát gạo lứt trên nắp chum: "Nhà Lý trưởng có bán gạo không ạ?"
Hà thái thái nhíu mày, không vui hỏi: "Năm cân gạo còn không đủ cho ngươi ăn sao?"
Lục Diên: …
Làm sao mà đủ được!
Cứ ba ngày mới được một bữa cháo, bình thường toàn ăn cám gạo với rau dại, trong bụng chẳng có chút dầu mỡ nào, sao cơ thể chịu đựng nổi? Cứ đà này tuổi thọ của nàng chắc chỉ dừng lại ở bốn mươi năm mươi tuổi mất thôi.
"Con đang tính là đợi khi có bạc trong tay sẽ đi mua thêm gạo ạ."
Hà thái thái bảo: "Ngươi có bạc thì cứ việc đi mua, dẫu sao ngoài năm cân gạo này ra, ta sẽ không bỏ một xu để mua thêm một cân gạo nào nữa đâu."
Lục Diên khẳng định: "Sau này con sẽ kiếm tiền để mua ạ."
Hà thái thái như nghe thấy chuyện nực cười, bật cười một tiếng: "Nếu ngươi thật sự biết kiếm tiền thì hà tất phải chạy nạn tới thôn Vi Sơn này?"
Lục Diên thản nhiên đáp: "Đó là vì quê cũ hạn hán nên mới không có cách kiếm tiền, giờ con đã nghĩ ra cách rồi."
Hà thái thái tỏ ra hứng thú: "Cách gì?"
Lục Diên nói: "Con có mua ít đậu nành về, đợi vài ngày nữa tới phiên chợ con sẽ nghiền sữa đậu mang ra chợ bày hàng bán."
Hà thái thái nghi hoặc: "Ngươi đã biết làm thức uống từ sữa đậu sao còn phải đi chạy nạn?"
Lục Diên vẫn bình tĩnh đáp: "Chẳng lẽ lão thái thái quên rồi sao, con vừa bảo quê cũ hạn hán, nước còn phải tốn tiền mua thì lấy đâu ra nước mà làm sữa đậu?"
Hà thái thái sực nhớ ra, hình như đúng là như vậy.
Bà thu lại vẻ nghi ngờ trên mặt, bảo: "Ngươi đã có cách kiếm bạc thì cứ làm đi, nhưng phải nhớ kỹ, đừng thấy có bạc rồi lại đổi ý không làm phu thê với Thịnh nhi nữa."
Lục Diên đáp lời không chút chột dạ: "Chắc chắn là không rồi ạ."
Nàng phải nỗ lực hơn nữa để kích thích Kỳ Thịnh, cố gắng khiến hắn tỉnh lại mới được.
Hà thái thái hừ một tiếng rồi nói: "Tối nay dùng xương hầm cháo, cả nhà cùng tẩm bổ một bữa."
Lục Diên đáp: "Được ạ."
Nàng quay người ra khỏi phòng, âm thầm thở phào một cái.
Trời nóng nực, Lục Diên sợ xương sẽ bị ôi nên đi hầm canh trước.
Chỉ là gã đồ tể không chặt xương ra cho nàng mà để nguyên một khúc dài, nàng đành phải tự mình ra tay.
Nhìn khúc xương ống, nàng lại liếc về phía căn phòng của Kỳ Thịnh, trong lòng nảy ra một ý tưởng.
Lục Diên lặng lẽ chuyển cái thớt gỗ ra dưới cửa sổ phòng Kỳ Thịnh.
Nàng mài dao rựa cho thật sắc, sau đó đặt khúc xương ống lên thớt, bắt đầu vung dao chặt một cách mạnh mẽ.
Tiếng "cộp cộp cộp" vang dội khiến Hà thái thái ở trong phòng cũng giật mình, vội vàng chạy ra xem có chuyện gì.
Vừa bước ra bà đã thấy tay Tô góa phụ cầm dao rựa, nàng đứng dưới cửa sổ phòng cháu trai chặt xương ống, tiếng chặt xương vang cả một vùng.
Hà thái thái ôm ngực thở hắt ra, nói lớn: "Ngươi muốn chặt thì đi ra chỗ xa một chút mà chặt, đừng có làm phiền Thịnh nhi."
Động tác của Lục Diên khựng lại một chút, đáp: "Làm phiền hắn mới tốt, làm hắn tỉnh lại luôn thì càng hay ạ."
Nói đoạn nàng lại tiếp tục băm chặt.
Nghe lời Tô góa phụ nói, Hà thái thái ngẩn người.
Tiếng "cộp cộp cộp" lại vang lên, bà cũng không ngăn cản nữa.
Trong phòng, Kỳ Thịnh đã hôn mê hơn hai tháng, hiếm khi nghe được âm thanh nào khác ngoài tiếng người và tiếng nước.
Cộp, cộp, cộp…
Giống như tiếng bổ củi dùng sức lực rất lớn, nhưng dường như không phải.
Tổ mẫu hắn chắc chắn không có sức lực này, vậy chỉ có thể là động tĩnh do Tô góa phụ gây ra.
Dù Kỳ Thịnh vẫn luôn hôn mê, chỉ còn lại ý thức yếu ớt nhưng hắn cũng có thể cảm nhận được mấy ngày nay Tô góa phụ rất khác biệt.
Những ngày trước nàng chẳng có chút dấu ấn gì, nhưng mấy ngày nay, mỗi ngày nàng đều khiến hắn có ấn tượng sâu sắc.
Kỳ Thịnh nhất thời cũng nảy sinh tò mò, rốt cuộc đâu mới là con người thật của Tô góa phụ.
Bên ngoài, Lục Diên chặt xong xương ống cũng mệt đến mức vã mồ hôi hột.
Rửa tay rửa mặt xong, Lục Diên nhóm lửa đun nước nóng, chần xương qua nước sôi để loại bỏ máu loãng rồi mới bỏ vào nồi đất thường dùng nấu cháo cho Kỳ Thịnh để hầm canh.
Hầm bằng nồi đất nước ít bị bốc hơi, dùng lửa nhỏ ninh trong một canh giờ lượng nước cũng không hao hụt bao nhiêu, hơn nữa nước dùng sẽ thơm nồng hơn.
Sợ không trông chừng được lửa, nàng bưng cả nồi đất và lò ra ngoài bếp để có thể vừa làm việc vừa để mắt đến nồi canh.
Mấy cây măng tre lấy về hôm trước vẫn chưa xử lý, hôm nay tranh thủ lúc trời còn sớm nàng bắt tay vào làm luôn.
Hà thái thái ngồi thêu thùa dưới cửa sổ trong phòng, nghe thấy tiếng động lạ lại ngó ra ngoài một cái. Thấy Tô góa phụ đang hì hụi với đống măng, dường như bà đã quen với sự bày vẽ của nàng nên lại thu hồi tầm mắt.
Lục Diên lột sạch lớp vỏ cứng bên ngoài của măng, chỉ giữ lại phần lõi măng màu xanh vàng bên trong.
Nàng đào tổng cộng ba cây măng mang về, mỗi cây nặng chừng mười cân.
Trong nhà chỉ có hai cái mẹt, nhất thời không phơi được quá nhiều nên nàng chỉ sơ chế một cây măng.
Sau khi làm sạch, phần thịt của một cây măng chỉ còn nặng chừng ba bốn cân.
Măng đã lột xong, nàng bắt đầu thái chúng thành từng sợi dài. Chờ nước sôi nàng lập tức đổ vào để chần qua.
Cũng không biết phải chần trong bao lâu, nàng cứ làm theo cảm tính.
Lo lắng sau khi chần xong vị đắng chát vẫn còn đậm nên sau khi vớt ra nàng lại ngâm trong chậu nước lạnh một đêm, định bụng ngày mai mới phơi nắng.
Xong xuôi việc măng tre, canh xương cũng đã hầm được một lúc lâu, nàng mở nắp nồi thấy lớp mỡ xương nổi lềnh bềnh trên mặt nước, nàng dùng muôi múc ra bát để riêng, dùng để kho bắp cải.
Nước canh xương đầu tiên rất khó hầm ra màu trắng sữa, phải đến nước thứ hai hoặc thứ ba mới dễ ra màu trắng.
Vì thế trước khi nấu cháo phải vớt xương ra, ngày mai mới tiếp tục hầm canh được.
Nàng múc riêng một bát canh ra để nấu nước cháo cho Kỳ Thịnh. Lượng nước canh còn lại nàng cho nửa bát gạo lứt đã vo sạch vào, ninh tiếp trong nửa canh giờ.
Lúc đang nấu cháo, Lục Diên chạy sang hỏi Hà thái thái: "Lão thái thái, ngày mai con đi khai khẩn vườn rau, mấy cây bắp cải trong vườn có thể hái được chưa ạ?"
Hà thái thái không đáp lời, chỉ ngước lên nhìn nàng một cái đầy ẩn ý.
Ánh mắt ấy như muốn nói rằng, ngươi còn muốn sống không vậy?
…
Mới chung sống có vài ngày mà nàng đã đọc hiểu được ánh mắt của bà lão rồi.
Lục Diên nói: "Mỡ xương hầm ra không để được đến ngày mai đâu ạ, hỏng đi thì phí lắm. Vả lại ngày mai phải trồng rau rồi, chẳng lẽ không cần lật đất lên sao? Kiểu gì ngày mai mấy cây bắp cải này cũng phải hái, ngày mai hay hôm nay cũng chẳng khác gì nhau, lão thái thái thấy có đúng không ạ?"
Hà thái thái nhíu mày, ngẫm nghĩ một lát rồi cũng gật đầu.
Có được sự đồng ý của Hà thái thái, Lục Diên lập tức ra sườn núi sau nhà đào sạch ba cây bắp cải còi cọc kia về.
Cả ba cây cộng lại còn chưa nặng tới một cân.
Đợi khi cháo gần chín nàng mới rửa sạch hai cây bắp cải nhỏ nhất, thái thành từng sợi rồi cho vào mỡ xương để kho, lại đập dập hai tép tỏi trồng dưới góc nhà băm nhỏ cho vào, cuối cùng nàng rắc một nhúm muối nhỏ, hương thơm lập tức lan tỏa khắp nơi.
Một đĩa bắp cải được bưng lên bàn, nóng hổi thơm lừng khiến Xuân Hoa và Thu Hoa cứ bám vào mép bàn, nhìn chằm chằm rồi nuốt nước miếng ừng ực.
Lục Diên rắc một nắm muối nhỏ vào nồi cháo xương rồi khuấy đều, chia ra bốn bát cháo với lượng khác nhau.
Chia xong nàng đặt bát vào chậu nước lạnh cho nguội bớt, tiếp đó đi rửa nồi để dùng nước canh xương nấu nước cháo cho Kỳ Thịnh.
Gạo đã nghiền thành bột, đun sôi là xong nên không tốn bao nhiêu thời gian.
Một lúc lâu sau Lục Diên bưng cháo lên bàn ăn, gọi lớn: "Ăn cơm thôi."
Hà thái thái bước ra từ trong phòng, nhìn những món ăn đơn sơ trên bàn.
Chẳng hiểu sao rõ ràng là những món ăn vô cùng đơn giản nhưng chỉ nhìn thôi đã thấy rất ngon rồi.
Khi ăn miếng rau đậm đà đầu tiên, Lục Diên người đã ăn nhạt nhẽo suốt sáu ngày qua suýt chút nữa rơi nước mắt.
Húp thêm một ngụm cháo mang hương vị thịt, nàng mới cảm thấy cuối cùng sau sáu ngày mình cũng được sống giống người thường rồi.
Sau khi Hà thái thái nếm thử cũng mở lời khen ngợi: "Tay nghề khá lắm."
Hai đứa trẻ chẳng nói lời nào, chỉ cắm cúi húp cháo.
Lục Diên gắp cho mỗi đứa vài sợi bắp cải.
Xuân Hoa ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn nàng: "Mẫu thân, cháo này ngon quá đi."
Thu Hoa chưa nói được cả câu, ngẩng đầu lên cũng bập bẹ: "Mẹ, tốt."
Lục Diên cũng được ăn uống thoả mãn nên mỉm cười với hai con, dặn dò: "Uống từ từ thôi, kẻo sặc đấy."
Sau bữa tối mọi người bắt đầu vệ sinh cá nhân.
Hôm nay Lục Diên đã đi bộ rất lâu nên chân tay mỏi nhừ đau nhức.
Chậu và thùng trong nhà đều dùng để giặt đồ, tắm rửa hoặc gánh nước, không tiện dùng để ngâm chân nên nàng dùng khăn vải thấm nước nóng rồi chườm lên bắp chân, lặp lại vài lần như thế để xua tan mệt mỏi.
*
Đêm xuống, Hà thái thái thắp đèn dầu sang phòng cháu trai trò chuyện.
"Thịnh nhi, hóa ra thê tử chưa bái đường của con cũng là người có tính cách nhanh nhẹn hoạt bát, nói là làm chứ chẳng chần chừ chút nào."
"Hôm kia đóng giường tre, lại bảo muốn khai khẩn vườn rau, hôm nay còn nói với ta nàng ta định làm sữa đậu mang ra chợ bày hàng bán."
"Con bảo sao một người khéo léo đảm đang như thế lại để cuộc sống sa sút đến mức này được cơ chứ?"
"Hơn nữa tổ mẫu thấy dường như mình bị nàng ta dắt mũi rồi. Ta vốn là người keo kiệt thế mà nàng ta bảo hái mấy cây bắp cải ngoài vườn, ta lại đồng ý cho hái sạch sành sanh."
Kỳ Thịnh lắng nghe lời tổ mẫu, sự tò mò về Tô góa phụ lại tăng thêm mấy phần.
Qua lời tổ mẫu không khó để nhận ra Tô góa phụ không chỉ làm việc tháo vát mà còn là người khéo ăn khéo nói.
Nhưng đúng như lời tổ mẫu, một người tháo vát khéo léo như thế sao lại để nhà trượng phu ức hiếp đến mức phải rời bỏ quê hương?
Hà thái thái lại lải nhải kể thêm bao nhiêu chuyện nữa, kể sạch sành sanh những việc xảy ra trong hai ngày qua mới dừng lại.
Bà ngồi bên mép giường, lặng lẽ và lưu luyến nhìn đứa cháu trai.
Một lát sau bà đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má cháu: "Thịnh nhi, rốt cuộc khi nào con mới tỉnh lại đây? Tổ mẫu nhớ con lắm."
Kỳ Thịnh vốn dĩ đã có ý định buông xuôi, nhưng khi nghe thấy lời bà, trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi ray rứt khôn nguôi.
Tổ mẫu đã gần sáu mươi tuổi rồi mà cứ hết lần này đến lần khác phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, giờ chỉ còn lại một người thân duy nhất là hắn mà cũng phải trân trân nhìn mạng sống của cháu đích tôn dần trôi đi mà chẳng thể làm gì được.
Đó là sự bất hiếu của hắn.
Nếu thực sự có một đứa chắt bầu bạn với tổ mẫu, có lẽ bà sẽ không cô đơn nữa.
Chỉ là hắn không đành lòng.
Tổ mẫu có thể có người an ủi nhưng đồng thời cũng sẽ làm khổ một nữ tử khác.
Thời buổi này cuộc sống chẳng dễ dàng gì, góa phụ nuôi hai con nhỏ đã đủ khổ cực rồi, giờ lại thêm một đứa trẻ và một người già phải phụng dưỡng, áp lực thực sự quá lớn.
Chẳng thà nàng gả cho một nam nhân goá bụa lớn tuổi, có người nương tựa giúp đỡ, dẫu sao cũng tốt hơn là đi theo một người sống dở chết dơt chẳng giúp được gì lại còn cần người chăm sóc như hắn.