Kỳ Thịnh chìm trong hôn mê, chẳng rõ bên ngoài ngày đêm thay đổi thế nào.
Chỉ nghe loáng thoáng tiếng tổ mẫu mình, hắn biết trời đã sáng.
Cả đêm qua hắn chỉ nghĩ ngợi về chuyện giữa mình và người góa phụ kia.
Chẳng bao lâu sau, Kỳ Thịnh lờ mờ nghe thấy có người vào phòng, ngay sau đó cảm nhận được một đôi bàn tay thô ráp nâng đầu hắn lên, kê thêm tấm chăn ra sau gáy.
Chắc hẳn là người góa phụ trong nhà.
Người góa phụ cẩn thận lau mặt và tay cho hắn, động tác tỉ mỉ, hoàn toàn khác hẳn vẻ làm cho có trước đây.
Thái độ trước sau khác biệt thế này, chẳng lẽ nàng ta đã nghĩ thông suốt, thật sự muốn làm phu thê với kẻ sống dở chết dở như hắn sao?
Trong lòng Kỳ Thịnh dâng lên nỗi niềm chua chát.
Hắn chẳng muốn đến lúc lâm chung lại không giữ nổi sự thanh bạch và danh tiếng cả đời.
Lục Diên đút cho nam nhân xong, lau sạch khóe miệng cho hắn, rồi bưng bát rời khỏi phòng.
Ra ngoài sân, ánh mắt nàng không tự chủ được mà lại bị dãy núi xanh xa xăm thu hút sự chú ý.
Nhìn mãi, trong lòng nàng chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất.
—— Nhất định phải vào núi.
Nếu chẳng may gặp nguy hiểm mà mất mạng, biết đâu chừng có thể quay về cơ thể cũ. Còn nếu may mắn không chết, vậy thì tiếp tục sống cho thật tốt.
Rèn sắt phải rèn khi còn nóng, Lục Diên nhân lúc ý chí đang kiên định, gọi với về phía bà cụ đang ngồi thêu thùa dưới hiên: "Tổ mẫu, con muốn vào núi nhặt ít củi, sẵn tiện xem có loại rau dại nào đào được không."
Đường kim mũi chỉ của bà cụ khựng lại, bà ngước mắt liếc nhìn nàng một cái, rồi chẳng đáp lời, lại cúi xuống tiếp tục thêu khăn.
Lục Diên chẳng phải con giun trong bụng Hà thái thái nên cũng không rõ ý tứ của bà ra sao. Dù thế nào đi nữa, muốn sống tiếp thì phải vào núi.
Lục Diên nhớ ra trong gian chứa đồ có cái gùi.
Nàng đeo gùi lên lưng, rồi xuống bếp lấy con dao rựa ra.
Lục Diên đeo gùi đang định bước ra cửa, bà cụ bỗng gọi giật ngược theo bóng lưng nàng: "Đợi chút đã."
Nghe tiếng, Lục Diên dừng bước quay người lại.
Vừa mới quay người, nàng đã thấy một vật thể lạ bay về phía mình, chưa kịp nhìn rõ là gì nàng đã vội vàng đón lấy trong tay.
Đón được rồi, nàng mở lòng bàn tay ra xem, chỉ thấy đó là một túi thơm màu xanh sẫm đã bạc màu, trên túi thêu một chữ "Thịnh".
Có lẽ là vật cũ của nam nhân kia.
Lục Diên khó hiểu nhìn về phía bà cụ.
Hà thái thái đưa nàng cái túi thơm này làm gì?
Hà thái thái hừ lạnh một tiếng: "Trên núi rắn rết sâu bọ nhiều nhất, ngươi không sợ bị cắn sao?"
Lục Diên đã hiểu, đây là túi thuốc đuổi côn trùng và rắn.
Nàng đưa lên mũi ngửi thử, quả thật vẫn còn tỏa ra mùi dược liệu nhàn nhạt.
Rõ ràng hành động của Hà thái thái là ý tốt, nhưng lời nói thốt ra lại thật khó nghe.
Bà cụ này, tính tình thật sự thất thường.
Lục Diên treo túi thơm lên đai lưng, bảo: "Vậy con đi đây."
Nàng quay người ra khỏi sân, Xuân Hoa đang đào giun ngoài hàng rào thấy nàng định đi xa lập tức chạy tới, túm chặt lấy vạt áo nàng.
Tiểu nữ hài ngẩng đầu, ánh mắt khẩn thiết nhìn nàng: "Mẫu thân định đi đâu vậy?"
Lục Diên đáp: "Vào núi nhặt ít củi."
Xuân Hoa cẩn thận hỏi: "Vậy Xuân Hoa có thể đi theo không?"
Lục Diên nghe ra được sự bất an trong lời nói của tiểu nữ hài, dường như sợ nàng sẽ bỏ rơi hai tỷ muội mà chạy trốn một mình.
Nàng cẩn thận nhớ lại, quả thật góa phụ từng bỏ rơi chúng một lần. Nàng ta để chúng lại ngoài miếu cô rồi bỏ đi, nhưng không đành lòng nên một canh giờ sau lại chạy quay về tìm.
Dù nói thế nào đi nữa, thời gian bị bỏ rơi không dài nhưng sự thật là chúng đã từng bị bỏ rơi, cảm thấy bất an cũng là chuyện thường tình.
Lục Diên đành kiên nhẫn giải thích: "Trong núi nguy hiểm, mẫu thân không trông nom được con, con ở nhà chăm sóc muội muội, giúp Hà nãi nãi làm ít việc, đến trưa mẫu thân sẽ về."
Xuân Hoa do dự một lúc rồi mới buông tay ra: "Vậy con và muội muội ở nhà đợi mẫu thân về."
Lục Diên gật đầu, rảo bước về phía ngọn núi, phía sau hai đứa trẻ vẫn luôn dõi mắt nhìn theo bóng dáng nàng đi xa dần.
Lục Diên băng qua con đường nhỏ giữa ruộng, đi mãi mới tới chân ngọn núi gần nhất.
Nhìn rừng núi cỏ dại mọc um tùm, ánh mắt nàng hướng về phía sâu thẳm, bóng cây che khuất ánh mặt trời, thâm u tĩnh mịch.
Rừng núi thời cổ đại không an toàn như thời hiện đại, nơi cư ngụ của mãnh thú chưa bị khai phá quá mức, trong núi lại vắng bóng người, chắc chắn còn rất nhiều chim muông thú dữ nguy hiểm.
Lục Diên chùn bước, nảy sinh vài phần ý định muốn quay đầu trở về.
Nhưng cứ hễ nghĩ đến việc không vào núi là ngày ngày phải ăn cám rau dại, còn chẳng được no bụng, ý định quay về lập tức tiêu biến.
Hơn nữa, giờ đã vào thu, ba mẫu tử không có áo bông, chăn ấm để chống rét, chắc chắn không sống nổi qua mùa đông.
Hiện giờ Kỳ gia chỉ dựa vào việc thêu thùa của Hà thái thái để duy trì cuộc sống, nghèo đến mức cơm cũng sắp chẳng có mà ăn, chắc chắn không thể chuẩn bị áo mùa đông và chăn ấm cho ba mẫu tử nàng được.
Sau khi vào đông, nếu không muốn bị chết rét thì chỉ có thể tự mình tìm cách.
Lúc này trên người không một xu dính túi, muốn khởi nghiệp cũng phải có hàng trong tay mới được.
Mà muốn có hàng trong tay, không tránh khỏi việc lên núi xuống biển.
Lục Diên tự thuyết phục bản thân mình.
Nàng nhặt một gậy gỗ, vừa khua khoắng đám cỏ dại vừa chậm rãi tiến bước.
Nàng chặt những cành cây khô ở bìa rừng, bó lại thành đống rồi dùng dây cỏ buộc chặt.
Để tiện mang xuống núi, cũng không bó quá lớn, nhưng cũng đủ dùng trong năm sáu ngày.
Đặt bó củi ở nơi dễ thấy, nghỉ ngơi một lát nàng bắt đầu tìm rau dại và sản vật trong rừng.
Trong núi rừng cổ đại khắp nơi đều là bảo vật, tìm kiếm kỹ một chút kiểu gì cũng hái được ít quả dại rau rừng.
Tìm một vòng, Lục Diên đào được một ít rau dại mà nàng nhận biết được.
Đó là rau tể và rau sam. Còn có loại quả mâm xôi thường thấy khi đi tảo mộ ngày trước.
Quả nhỏ màu cam đỏ, mọc thành từng chùm.
Vừa có thể dùng làm quà vặt, cũng có thể pha thành nước trái cây chua ngọt.
Có lẽ được trời thương xót, Lục Diên thơ thẩn hồi lâu thì tìm thấy một khúc gỗ mục nằm trên mặt đất.
Chắc là do mấy ngày trước vừa đổ mưa, khúc gỗ mục nằm trong rừng bị cây cao che khuất ánh nắng nên vẫn còn ẩm ướt.
Những điều đó đều không phải trọng điểm, trọng điểm là trên khúc gỗ mục mọc đầy những mảng nấm màu nâu sẫm.
Quê cũ của Lục Diên ở nông thôn, nhà cũ gần bìa rừng, nàng cũng thường xuyên thấy nấm, cũng từng thấy nấm mọc ra từ gỗ mục.
Sau khi tiếp xúc với tiểu thuyết xuyên không, nàng sợ lỡ như xuyên không giống như tình cảnh hiện tại, nên cứ hay hỏi người khác đó là loại nấm gì, có ăn được không rồi ghi nhớ lại.
Lục Diên nhanh chóng xác định được đó là mộc nhĩ đen, hay còn gọi là vân nhĩ.
Có cái ăn rồi!
Ngay khoảnh khắc này tâm trạng chết lặng mấy ngày qua của Lục Diên bỗng trở nên phấn khích.
Tuy mộc nhĩ tươi có độc, nhưng sau khi phơi khô độc tố sẽ bị phân giải. Sau đó ngâm nước cho nở ra để ăn thì sẽ không sao nữa.
Hiện giờ nắng to, phơi chừng hai ba ngày chắc là ăn được.
Khúc gỗ mục rất lớn, mọc đầy vân nhĩ, xem chừng có thể hái được hai ba cân.
*Hình ảnh minh hoạ của mộc nhĩ
Lục Diên đặt gùi xuống đất, bắt đầu dùng dao rựa cạo mộc nhĩ từ dưới gốc lên.
Mộc nhĩ cạo được nàng đều cẩn thận bỏ vào trong gùi.
Hái hết mộc nhĩ xong, đôi chân nàng cũng đã tê rần vì ngồi xổm lâu.
Nghỉ một lát nàng mới đeo gùi lên, chuẩn bị xuống núi rửa tay.
Tay dính nhựa mộc nhĩ, nàng lo lắng nhựa sẽ thấm vào da thịt nên phải nhanh chóng rửa sạch.
Lục Diên quay người trở về đường cũ, đi chưa được mấy bước, cảnh tượng đập vào mắt khiến bước chân nàng bỗng nhiên khựng lại.
Đám cỏ cách đó chừng một trượng đang chuyển động, nàng nhìn kỹ lại, đó là một con rắn cạp nong to bằng bắp tay trẻ con!
Tim Lục Diên thắt lại, chỉ thấy cả người lạnh toát, da đầu tê dại.
Nàng không kìm được mà siết chặt chiếc túi thơm Hà thái thái ném cho mình, chẳng dám cử động dù chỉ một chút, nín thở nhìn chằm chằm con rắn, tim treo ngược lên tận cổ họng.
Lục Diên nhìn con rắn cạp nong đó từ từ bò ra xa cho đến khi lặn mất vào một đám cỏ khác, nàng mới giống như người chết đuối vừa được cứu, dốc sức hít lấy hít để không khí.
Sau lưng Lục Diên ướt đẫm mồ hôi lạnh, thấm ướt cả áo.
Nàng chẳng dám nán lại lâu, bước đôi chân run rẩy đi về phía chỗ để củi.
Đến khi xách bó củi nặng chừng bảy tám cân lên, đôi chân đã bớt run, nàng lập tức rảo bước thật nhanh chạy xuống sườn núi.
Tới chân núi, nàng mới chậm bước lại, mồ hôi nhễ nhại thở hổn hển.
Cả người ướt sũng, bức bối khó chịu vô cùng.
Lục Diên nhìn đôi bàn tay vừa bẩn vừa dính nhớp của mình, đã cảm thấy có chút ngứa ngáy, phải mau chóng rửa tay thôi.
Gần chân núi có khe suối, Lục Diên lần theo tiếng nước đi tới bên suối.
Từ xa đã thấy trong khe suối có cá nhỏ bơi lội.
Nàng hiểu rõ chẳng có công cụ gì chắc chắn là không bắt được, nên cũng không lãng phí sức lực đi bắt, chỉ đành nhìn thèm thuồng thôi.
Lục Diên ngồi xổm xuống, chà rửa đôi tay rất lâu mới dám vốc nước lên rửa mặt.
Tuy nàng đã khát khô cổ, nước suối cũng trong vắt nhìn thấy đáy, nhưng nước trên núi vốn dĩ chứa nhiều vi khuẩn không nhìn thấy được nên nàng chẳng dám uống.
Nghỉ một lát, nàng cởi dép cỏ ra rửa chân.
Nước suối trong núi mát lạnh, ngâm chân một lúc thì cái nóng bức cũng vơi đi.
Vừa rửa chân, nàng thầm nghĩ cá không bắt được nhưng biết đâu có thể nhặt được ít ốc và hến.
Nghĩ là làm, nàng lật các tảng đá tìm kiếm.
Chẳng có kỹ năng gì, chỉ là tìm kiếm hú họa.
Có lẽ người đến mò hến và ốc cũng rất nhiều, thế nên Lục Diên tìm hồi lâu cũng chỉ nhặt được mười con hến to bằng ngón tay cái cùng vài con ốc.
Đã nửa năm nay ba mẫu tử Lục Diên chưa được nếm chút hơi vị thịt thà nào.
Chạy nạn nhiều tháng, đã lâu không được ăn no, cơ thể này đã kiệt quệ đến mức thảm hại rồi.
Hến và ốc chẳng được bao nhiêu, không đủ dính răng nhưng dù ít là thịt, nàng chẳng dám chê.
Lục Diên tìm mấy chiếc lá lớn bọc hến và mấy con ốc lại, đặt vào trong gùi rồi đeo lên đi thẳng.
Đúng lúc giữa trưa, dân làng trên ruộng có người nghỉ dưới gốc cây, có người đi về nhà.
Từ trong ký ức của nguyên chủ Lục Diên biết được, ngôi làng này tên là thôn Vi Sơn, bốn bề là núi. Trong thôn có chừng hai mươi hộ gia đình, nằm rải rác giữa vùng sơn dã.
Ai nấy trông thôn đều dùng ánh mắt tò mò nhìn nàng.
Người trong thôn đều biết góa phụ này là kẻ chạy nạn tới, được Hà thái thái Kỳ gia thu nhận.
Hà thái thái muốn để góa phụ làm thê tử cho đứa cháu trai hôn mê bất tỉnh, phỏng chừng bà cũng chỉ muốn coi góa phụ như người hầu không công.
Góa phụ làm thê tử cho kẻ sống dở chết dở, đời này coi như bỏ đi rồi, trong thôn có không ít người lén lút bảo Hà thái thái có lòng dạ đen tối.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, rất nhiều người trong thôn đều từng nhận được sự giúp đỡ của Kỳ Thịnh, thế nên cũng chẳng dám nói mấy lời đó ngay trước mặt Hà thái thái.
Dẫu chẳng ai dám ăn nói hàm hồ trước mặt Hà thái tháiz, nhưng đều tò mò về người góa phụ này.
Chỉ là góa phụ này tới thôn Vi Sơn đã hơn nửa tháng rồi mà chẳng thích giao thiệp với ai, thế nên ngay cả tên tuổi, dân làng cũng không ai rõ lai lịch của góa phụ, chỉ biết nàng hay được gọi là Tô góa phụ, còn dắt theo hai đứa con chạy nạn.
Có phụ nhân hiếu kỳ tiến lại gần thăm dò, hỏi: "Này Tô góa phụ, tiểu tử Kỳ gia vẫn chưa tỉnh sao?"
Lục Diên bỗng dưng bị gọi là Tô góa phụ, nhất thời chưa kịp phản ứng là đang gọi mình, mãi đến khi người đó đi tới bên cạnh nàng mới nhận ra là đang nói chuyện với mình.
Lục Diên quay đầu nhìn người kia.
Đó là một phụ nhân mặt tròn chừng ba mươi tuổi.
Nàng tìm kiếm trong ký ức của góa phụ, phát hiện ra nguyên chủ không quen biết người này.
Đừng nói là phụ nhân này, ngay cả những người khác trong thôn người góa phụ đơn độc này cũng chẳng quen biết ai.
Ở đây đất khách quê người, nếu Lục Diên muốn sinh tồn được ở thời đại này thì nhất định phải nhanh chóng tìm hiểu và hòa nhập vào thời đại này.
Muốn hòa nhập vào thời đại này thì phải giao thiệp với mọi người.
Nghĩ đến đây, Lục Diên cất tiếng hỏi: "Tẩu tử xưng hô thế nào ạ?"
Không ngờ nhận được lời đáp của góa phụ, phụ nhân thoáng lộ vẻ kinh ngạc rồi mới đáp: "Ta tên Hoàng Lan, nhà ở ngay sau nhà Hà thái thái, trượng phu họ Trần, cứ gọi ta là Trần Nhị tẩu là được."
Lục Diên gọi một tiếng "Trần Nhị tẩu” rồi giải thích: "Lúc trước mới chạy nạn tới thôn Vi Sơn, trên đường ta gặp quá nhiều kẻ tâm địa xấu xa, vẫn chưa hoàn hồn nên không chào hỏi mọi người trong thôn được."
Hoàng Lan vốn dĩ chẳng hiểu gì về Tô góa phụ, tính tình trước đây thế nào bà ta cũng không mấy tò mò, điều bà ta tò mò chính là cháu trai của Hà thái thái.
Hoàng Lan không cam lòng hỏi dồn: "Rốt cuộc tiểu tử Kỳ gia có còn tỉnh lại được nữa không?"
Lục Diên lắc đầu đáp: "Ta không biết, Hà thái thái chẳng nói gì với ta cả."
"Trần Nhị tẩu có biết cháu trai Hà thái thái gặp chuyện gì mà lại thành ra nông nỗi này không?”
Hoàng Lan thăm dò được chút tin tức gì đó, tiếc nuối thở dài một tiếng rồi bảo: "Hai tháng trước Kỳ Thịnh lên núi săn thú bị ngã xuống hẻm núi, đập đầu vào đá. Sau khi được người ta khiêng về dẫu giữ được mạng nhưng cũng không tỉnh lại nữa."
Nói đến đây, Trần Nhị tẩu hạ thấp giọng hỏi: “Ngươi nói thật với ta xem, ngươi thật sự cam lòng gả cho kẻ sống dở chết dở, đánh đổi cả nửa đời sau sao?"
Trong một ngôi làng toàn người quen thế này, không biết chừng ngày mai lời nàng nói ra đã lọt tới tai Hà thái thái.
Lục Diên cũng chẳng ngốc đến mức nói thật lòng.
Nói nhiều sai nhiều, nàng chỉ mỉm cười bất lực, không lên tiếng.
Cuộc gặp gỡ với Hoàng Lan đã giúp Lục Diên hiểu thêm về hoàn cảnh của Kỳ Thịnh, nhưng cũng khiến nàng trở thành chủ dêd trong những lời xì xào của dân làng.
Chỉ nghe loáng thoáng tiếng tổ mẫu mình, hắn biết trời đã sáng.
Cả đêm qua hắn chỉ nghĩ ngợi về chuyện giữa mình và người góa phụ kia.
Chẳng bao lâu sau, Kỳ Thịnh lờ mờ nghe thấy có người vào phòng, ngay sau đó cảm nhận được một đôi bàn tay thô ráp nâng đầu hắn lên, kê thêm tấm chăn ra sau gáy.
Chắc hẳn là người góa phụ trong nhà.
Người góa phụ cẩn thận lau mặt và tay cho hắn, động tác tỉ mỉ, hoàn toàn khác hẳn vẻ làm cho có trước đây.
Thái độ trước sau khác biệt thế này, chẳng lẽ nàng ta đã nghĩ thông suốt, thật sự muốn làm phu thê với kẻ sống dở chết dở như hắn sao?
Trong lòng Kỳ Thịnh dâng lên nỗi niềm chua chát.
Hắn chẳng muốn đến lúc lâm chung lại không giữ nổi sự thanh bạch và danh tiếng cả đời.
Lục Diên đút cho nam nhân xong, lau sạch khóe miệng cho hắn, rồi bưng bát rời khỏi phòng.
Ra ngoài sân, ánh mắt nàng không tự chủ được mà lại bị dãy núi xanh xa xăm thu hút sự chú ý.
Nhìn mãi, trong lòng nàng chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất.
—— Nhất định phải vào núi.
Nếu chẳng may gặp nguy hiểm mà mất mạng, biết đâu chừng có thể quay về cơ thể cũ. Còn nếu may mắn không chết, vậy thì tiếp tục sống cho thật tốt.
Rèn sắt phải rèn khi còn nóng, Lục Diên nhân lúc ý chí đang kiên định, gọi với về phía bà cụ đang ngồi thêu thùa dưới hiên: "Tổ mẫu, con muốn vào núi nhặt ít củi, sẵn tiện xem có loại rau dại nào đào được không."
Đường kim mũi chỉ của bà cụ khựng lại, bà ngước mắt liếc nhìn nàng một cái, rồi chẳng đáp lời, lại cúi xuống tiếp tục thêu khăn.
Lục Diên chẳng phải con giun trong bụng Hà thái thái nên cũng không rõ ý tứ của bà ra sao. Dù thế nào đi nữa, muốn sống tiếp thì phải vào núi.
Lục Diên nhớ ra trong gian chứa đồ có cái gùi.
Nàng đeo gùi lên lưng, rồi xuống bếp lấy con dao rựa ra.
Lục Diên đeo gùi đang định bước ra cửa, bà cụ bỗng gọi giật ngược theo bóng lưng nàng: "Đợi chút đã."
Nghe tiếng, Lục Diên dừng bước quay người lại.
Vừa mới quay người, nàng đã thấy một vật thể lạ bay về phía mình, chưa kịp nhìn rõ là gì nàng đã vội vàng đón lấy trong tay.
Đón được rồi, nàng mở lòng bàn tay ra xem, chỉ thấy đó là một túi thơm màu xanh sẫm đã bạc màu, trên túi thêu một chữ "Thịnh".
Có lẽ là vật cũ của nam nhân kia.
Lục Diên khó hiểu nhìn về phía bà cụ.
Hà thái thái đưa nàng cái túi thơm này làm gì?
Hà thái thái hừ lạnh một tiếng: "Trên núi rắn rết sâu bọ nhiều nhất, ngươi không sợ bị cắn sao?"
Lục Diên đã hiểu, đây là túi thuốc đuổi côn trùng và rắn.
Nàng đưa lên mũi ngửi thử, quả thật vẫn còn tỏa ra mùi dược liệu nhàn nhạt.
Rõ ràng hành động của Hà thái thái là ý tốt, nhưng lời nói thốt ra lại thật khó nghe.
Bà cụ này, tính tình thật sự thất thường.
Lục Diên treo túi thơm lên đai lưng, bảo: "Vậy con đi đây."
Nàng quay người ra khỏi sân, Xuân Hoa đang đào giun ngoài hàng rào thấy nàng định đi xa lập tức chạy tới, túm chặt lấy vạt áo nàng.
Tiểu nữ hài ngẩng đầu, ánh mắt khẩn thiết nhìn nàng: "Mẫu thân định đi đâu vậy?"
Lục Diên đáp: "Vào núi nhặt ít củi."
Xuân Hoa cẩn thận hỏi: "Vậy Xuân Hoa có thể đi theo không?"
Lục Diên nghe ra được sự bất an trong lời nói của tiểu nữ hài, dường như sợ nàng sẽ bỏ rơi hai tỷ muội mà chạy trốn một mình.
Nàng cẩn thận nhớ lại, quả thật góa phụ từng bỏ rơi chúng một lần. Nàng ta để chúng lại ngoài miếu cô rồi bỏ đi, nhưng không đành lòng nên một canh giờ sau lại chạy quay về tìm.
Dù nói thế nào đi nữa, thời gian bị bỏ rơi không dài nhưng sự thật là chúng đã từng bị bỏ rơi, cảm thấy bất an cũng là chuyện thường tình.
Lục Diên đành kiên nhẫn giải thích: "Trong núi nguy hiểm, mẫu thân không trông nom được con, con ở nhà chăm sóc muội muội, giúp Hà nãi nãi làm ít việc, đến trưa mẫu thân sẽ về."
Xuân Hoa do dự một lúc rồi mới buông tay ra: "Vậy con và muội muội ở nhà đợi mẫu thân về."
Lục Diên gật đầu, rảo bước về phía ngọn núi, phía sau hai đứa trẻ vẫn luôn dõi mắt nhìn theo bóng dáng nàng đi xa dần.
Lục Diên băng qua con đường nhỏ giữa ruộng, đi mãi mới tới chân ngọn núi gần nhất.
Nhìn rừng núi cỏ dại mọc um tùm, ánh mắt nàng hướng về phía sâu thẳm, bóng cây che khuất ánh mặt trời, thâm u tĩnh mịch.
Rừng núi thời cổ đại không an toàn như thời hiện đại, nơi cư ngụ của mãnh thú chưa bị khai phá quá mức, trong núi lại vắng bóng người, chắc chắn còn rất nhiều chim muông thú dữ nguy hiểm.
Lục Diên chùn bước, nảy sinh vài phần ý định muốn quay đầu trở về.
Nhưng cứ hễ nghĩ đến việc không vào núi là ngày ngày phải ăn cám rau dại, còn chẳng được no bụng, ý định quay về lập tức tiêu biến.
Hơn nữa, giờ đã vào thu, ba mẫu tử không có áo bông, chăn ấm để chống rét, chắc chắn không sống nổi qua mùa đông.
Hiện giờ Kỳ gia chỉ dựa vào việc thêu thùa của Hà thái thái để duy trì cuộc sống, nghèo đến mức cơm cũng sắp chẳng có mà ăn, chắc chắn không thể chuẩn bị áo mùa đông và chăn ấm cho ba mẫu tử nàng được.
Sau khi vào đông, nếu không muốn bị chết rét thì chỉ có thể tự mình tìm cách.
Lúc này trên người không một xu dính túi, muốn khởi nghiệp cũng phải có hàng trong tay mới được.
Mà muốn có hàng trong tay, không tránh khỏi việc lên núi xuống biển.
Lục Diên tự thuyết phục bản thân mình.
Nàng nhặt một gậy gỗ, vừa khua khoắng đám cỏ dại vừa chậm rãi tiến bước.
Nàng chặt những cành cây khô ở bìa rừng, bó lại thành đống rồi dùng dây cỏ buộc chặt.
Để tiện mang xuống núi, cũng không bó quá lớn, nhưng cũng đủ dùng trong năm sáu ngày.
Đặt bó củi ở nơi dễ thấy, nghỉ ngơi một lát nàng bắt đầu tìm rau dại và sản vật trong rừng.
Trong núi rừng cổ đại khắp nơi đều là bảo vật, tìm kiếm kỹ một chút kiểu gì cũng hái được ít quả dại rau rừng.
Tìm một vòng, Lục Diên đào được một ít rau dại mà nàng nhận biết được.
Đó là rau tể và rau sam. Còn có loại quả mâm xôi thường thấy khi đi tảo mộ ngày trước.
Quả nhỏ màu cam đỏ, mọc thành từng chùm.
Vừa có thể dùng làm quà vặt, cũng có thể pha thành nước trái cây chua ngọt.
Có lẽ được trời thương xót, Lục Diên thơ thẩn hồi lâu thì tìm thấy một khúc gỗ mục nằm trên mặt đất.
Chắc là do mấy ngày trước vừa đổ mưa, khúc gỗ mục nằm trong rừng bị cây cao che khuất ánh nắng nên vẫn còn ẩm ướt.
Những điều đó đều không phải trọng điểm, trọng điểm là trên khúc gỗ mục mọc đầy những mảng nấm màu nâu sẫm.
Quê cũ của Lục Diên ở nông thôn, nhà cũ gần bìa rừng, nàng cũng thường xuyên thấy nấm, cũng từng thấy nấm mọc ra từ gỗ mục.
Sau khi tiếp xúc với tiểu thuyết xuyên không, nàng sợ lỡ như xuyên không giống như tình cảnh hiện tại, nên cứ hay hỏi người khác đó là loại nấm gì, có ăn được không rồi ghi nhớ lại.
Lục Diên nhanh chóng xác định được đó là mộc nhĩ đen, hay còn gọi là vân nhĩ.
Có cái ăn rồi!
Ngay khoảnh khắc này tâm trạng chết lặng mấy ngày qua của Lục Diên bỗng trở nên phấn khích.
Tuy mộc nhĩ tươi có độc, nhưng sau khi phơi khô độc tố sẽ bị phân giải. Sau đó ngâm nước cho nở ra để ăn thì sẽ không sao nữa.
Hiện giờ nắng to, phơi chừng hai ba ngày chắc là ăn được.
Khúc gỗ mục rất lớn, mọc đầy vân nhĩ, xem chừng có thể hái được hai ba cân.
*Hình ảnh minh hoạ của mộc nhĩ
Lục Diên đặt gùi xuống đất, bắt đầu dùng dao rựa cạo mộc nhĩ từ dưới gốc lên.
Mộc nhĩ cạo được nàng đều cẩn thận bỏ vào trong gùi.
Hái hết mộc nhĩ xong, đôi chân nàng cũng đã tê rần vì ngồi xổm lâu.
Nghỉ một lát nàng mới đeo gùi lên, chuẩn bị xuống núi rửa tay.
Tay dính nhựa mộc nhĩ, nàng lo lắng nhựa sẽ thấm vào da thịt nên phải nhanh chóng rửa sạch.
Lục Diên quay người trở về đường cũ, đi chưa được mấy bước, cảnh tượng đập vào mắt khiến bước chân nàng bỗng nhiên khựng lại.
Đám cỏ cách đó chừng một trượng đang chuyển động, nàng nhìn kỹ lại, đó là một con rắn cạp nong to bằng bắp tay trẻ con!
Tim Lục Diên thắt lại, chỉ thấy cả người lạnh toát, da đầu tê dại.
Nàng không kìm được mà siết chặt chiếc túi thơm Hà thái thái ném cho mình, chẳng dám cử động dù chỉ một chút, nín thở nhìn chằm chằm con rắn, tim treo ngược lên tận cổ họng.
Lục Diên nhìn con rắn cạp nong đó từ từ bò ra xa cho đến khi lặn mất vào một đám cỏ khác, nàng mới giống như người chết đuối vừa được cứu, dốc sức hít lấy hít để không khí.
Sau lưng Lục Diên ướt đẫm mồ hôi lạnh, thấm ướt cả áo.
Nàng chẳng dám nán lại lâu, bước đôi chân run rẩy đi về phía chỗ để củi.
Đến khi xách bó củi nặng chừng bảy tám cân lên, đôi chân đã bớt run, nàng lập tức rảo bước thật nhanh chạy xuống sườn núi.
Tới chân núi, nàng mới chậm bước lại, mồ hôi nhễ nhại thở hổn hển.
Cả người ướt sũng, bức bối khó chịu vô cùng.
Lục Diên nhìn đôi bàn tay vừa bẩn vừa dính nhớp của mình, đã cảm thấy có chút ngứa ngáy, phải mau chóng rửa tay thôi.
Gần chân núi có khe suối, Lục Diên lần theo tiếng nước đi tới bên suối.
Từ xa đã thấy trong khe suối có cá nhỏ bơi lội.
Nàng hiểu rõ chẳng có công cụ gì chắc chắn là không bắt được, nên cũng không lãng phí sức lực đi bắt, chỉ đành nhìn thèm thuồng thôi.
Lục Diên ngồi xổm xuống, chà rửa đôi tay rất lâu mới dám vốc nước lên rửa mặt.
Tuy nàng đã khát khô cổ, nước suối cũng trong vắt nhìn thấy đáy, nhưng nước trên núi vốn dĩ chứa nhiều vi khuẩn không nhìn thấy được nên nàng chẳng dám uống.
Nghỉ một lát, nàng cởi dép cỏ ra rửa chân.
Nước suối trong núi mát lạnh, ngâm chân một lúc thì cái nóng bức cũng vơi đi.
Vừa rửa chân, nàng thầm nghĩ cá không bắt được nhưng biết đâu có thể nhặt được ít ốc và hến.
Nghĩ là làm, nàng lật các tảng đá tìm kiếm.
Chẳng có kỹ năng gì, chỉ là tìm kiếm hú họa.
Có lẽ người đến mò hến và ốc cũng rất nhiều, thế nên Lục Diên tìm hồi lâu cũng chỉ nhặt được mười con hến to bằng ngón tay cái cùng vài con ốc.
Đã nửa năm nay ba mẫu tử Lục Diên chưa được nếm chút hơi vị thịt thà nào.
Chạy nạn nhiều tháng, đã lâu không được ăn no, cơ thể này đã kiệt quệ đến mức thảm hại rồi.
Hến và ốc chẳng được bao nhiêu, không đủ dính răng nhưng dù ít là thịt, nàng chẳng dám chê.
Lục Diên tìm mấy chiếc lá lớn bọc hến và mấy con ốc lại, đặt vào trong gùi rồi đeo lên đi thẳng.
Đúng lúc giữa trưa, dân làng trên ruộng có người nghỉ dưới gốc cây, có người đi về nhà.
Từ trong ký ức của nguyên chủ Lục Diên biết được, ngôi làng này tên là thôn Vi Sơn, bốn bề là núi. Trong thôn có chừng hai mươi hộ gia đình, nằm rải rác giữa vùng sơn dã.
Ai nấy trông thôn đều dùng ánh mắt tò mò nhìn nàng.
Người trong thôn đều biết góa phụ này là kẻ chạy nạn tới, được Hà thái thái Kỳ gia thu nhận.
Hà thái thái muốn để góa phụ làm thê tử cho đứa cháu trai hôn mê bất tỉnh, phỏng chừng bà cũng chỉ muốn coi góa phụ như người hầu không công.
Góa phụ làm thê tử cho kẻ sống dở chết dở, đời này coi như bỏ đi rồi, trong thôn có không ít người lén lút bảo Hà thái thái có lòng dạ đen tối.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, rất nhiều người trong thôn đều từng nhận được sự giúp đỡ của Kỳ Thịnh, thế nên cũng chẳng dám nói mấy lời đó ngay trước mặt Hà thái thái.
Dẫu chẳng ai dám ăn nói hàm hồ trước mặt Hà thái tháiz, nhưng đều tò mò về người góa phụ này.
Chỉ là góa phụ này tới thôn Vi Sơn đã hơn nửa tháng rồi mà chẳng thích giao thiệp với ai, thế nên ngay cả tên tuổi, dân làng cũng không ai rõ lai lịch của góa phụ, chỉ biết nàng hay được gọi là Tô góa phụ, còn dắt theo hai đứa con chạy nạn.
Có phụ nhân hiếu kỳ tiến lại gần thăm dò, hỏi: "Này Tô góa phụ, tiểu tử Kỳ gia vẫn chưa tỉnh sao?"
Lục Diên bỗng dưng bị gọi là Tô góa phụ, nhất thời chưa kịp phản ứng là đang gọi mình, mãi đến khi người đó đi tới bên cạnh nàng mới nhận ra là đang nói chuyện với mình.
Lục Diên quay đầu nhìn người kia.
Đó là một phụ nhân mặt tròn chừng ba mươi tuổi.
Nàng tìm kiếm trong ký ức của góa phụ, phát hiện ra nguyên chủ không quen biết người này.
Đừng nói là phụ nhân này, ngay cả những người khác trong thôn người góa phụ đơn độc này cũng chẳng quen biết ai.
Ở đây đất khách quê người, nếu Lục Diên muốn sinh tồn được ở thời đại này thì nhất định phải nhanh chóng tìm hiểu và hòa nhập vào thời đại này.
Muốn hòa nhập vào thời đại này thì phải giao thiệp với mọi người.
Nghĩ đến đây, Lục Diên cất tiếng hỏi: "Tẩu tử xưng hô thế nào ạ?"
Không ngờ nhận được lời đáp của góa phụ, phụ nhân thoáng lộ vẻ kinh ngạc rồi mới đáp: "Ta tên Hoàng Lan, nhà ở ngay sau nhà Hà thái thái, trượng phu họ Trần, cứ gọi ta là Trần Nhị tẩu là được."
Lục Diên gọi một tiếng "Trần Nhị tẩu” rồi giải thích: "Lúc trước mới chạy nạn tới thôn Vi Sơn, trên đường ta gặp quá nhiều kẻ tâm địa xấu xa, vẫn chưa hoàn hồn nên không chào hỏi mọi người trong thôn được."
Hoàng Lan vốn dĩ chẳng hiểu gì về Tô góa phụ, tính tình trước đây thế nào bà ta cũng không mấy tò mò, điều bà ta tò mò chính là cháu trai của Hà thái thái.
Hoàng Lan không cam lòng hỏi dồn: "Rốt cuộc tiểu tử Kỳ gia có còn tỉnh lại được nữa không?"
Lục Diên lắc đầu đáp: "Ta không biết, Hà thái thái chẳng nói gì với ta cả."
"Trần Nhị tẩu có biết cháu trai Hà thái thái gặp chuyện gì mà lại thành ra nông nỗi này không?”
Hoàng Lan thăm dò được chút tin tức gì đó, tiếc nuối thở dài một tiếng rồi bảo: "Hai tháng trước Kỳ Thịnh lên núi săn thú bị ngã xuống hẻm núi, đập đầu vào đá. Sau khi được người ta khiêng về dẫu giữ được mạng nhưng cũng không tỉnh lại nữa."
Nói đến đây, Trần Nhị tẩu hạ thấp giọng hỏi: “Ngươi nói thật với ta xem, ngươi thật sự cam lòng gả cho kẻ sống dở chết dở, đánh đổi cả nửa đời sau sao?"
Trong một ngôi làng toàn người quen thế này, không biết chừng ngày mai lời nàng nói ra đã lọt tới tai Hà thái thái.
Lục Diên cũng chẳng ngốc đến mức nói thật lòng.
Nói nhiều sai nhiều, nàng chỉ mỉm cười bất lực, không lên tiếng.
Cuộc gặp gỡ với Hoàng Lan đã giúp Lục Diên hiểu thêm về hoàn cảnh của Kỳ Thịnh, nhưng cũng khiến nàng trở thành chủ dêd trong những lời xì xào của dân làng.