XUYÊN THÀNH GOÁ PHỤ XUNG HỶ CỦA PHẾ NHÂN

Chương 5: Hắn tiểu tiện ra quần rồi

Avatar Mị Miêu
2,444 Chữ


Lục Diên đi về phía thôn, còn một đoạn đường nữa mới tới nhà thì từ xa đã thấy hai đứa nhỏ đang đứng ngoài sân, cứ mải miết nhìn về hướng nàng rời đi, chắc hẳn đang đợi nàng về.



Xuân Hoa vừa nhìn thấy nàng lập tức mừng rỡ chạy tới, còn Thu Hoa thì lảo đảo bước theo sau.



Xuân Hoa đi đến bên cạnh muốn giúp một tay, nhưng không bê nổi đống củi, đành giúp cầm con dao rựa.



Về đến nhà, Lục Diên rửa một nắm nhỏ quả mâm xôi, chia cho hai đứa trẻ mấy quả, cũng bảo Xuân Hoa mang mấy quả cho Hà thái thái.



Xuân Hoa sợ Hà thái thái, nhưng có lẽ cũng biết phận ăn nhờ ở đậu, cái ăn cái ở đều của bà, thế nên dù nó sợ nhưng vẫn khép nép đi đến trước mặt Hà thái thái, đưa mấy quả dại trong tay ra.



“Hà nãi nãi, mời bà ăn quả ạ."



Hà thái thái liếc nhìn tiểu nữ hài một cái, lại nhìn mấy quả mâm xôi bé xíu trong tay nó, lập tức thu hồi tầm mắt tiếp tục làm việc, bảo: "Chẳng bõ dính răng, ta không ăn đâu."



Xuân Hoa quay đầu nhìn mẫu thân mình.



Lục Diên nói: "Cầm lấy mà chia với muội muội đi."



Nàng cũng ăn mấy quả dại, cái miệng nhạt nhẽo mấy ngày nay bỗng có thêm chút vị chua ngọt, cảm thấy đầu óc cũng bớt quay cuồng đi phần nào.



Mấy ngày sau khi tỉnh dậy nàng luôn cảm thấy đầu óc mụ mị, chẳng biết là do cơ thể suy nhược hay là do linh hồn nàng vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với thân xác này.



Giờ ngẫm lại chắc là do vế trước.



Lục Diên ôm một bó rơm từ gian chứa đồ ra ngoài sân, trải phẳng xuống đất, rồi lấy mộc nhĩ trong gùi ra rải lên trên lớp rơm.



Hà thái thái nhìn đồ vật Tô góa phụ đang phơi, trong mắt thoáng qua nét ngạc nhiên, rồi ngước nhìn nàng với vẻ kỳ quái.



Bà hỏi: "Làm sao ngươi phát hiện ra mộc nhĩ này thế?"



Lục Diên cũng chẳng ngẩng đầu, vừa bận rộn vừa đáp: "Con tìm thấy trên khúc gỗ mục trong núi ạ."



Hà thái thái nhướn mày hỏi tiếp: "Thế cách phơi này là ai dạy ngươi?"



Trong lòng Lục Diên chợt rùng mình một cái.



Nếu một góa phụ chạy nạn thật sự nhận biết được loại nấm không độc, lại còn biết cả cách phơi khô thì đã chẳng đến mức phải đi gả cho kẻ sống dở chết dở rồi.



Đầu óc Lục Diên xoay chuyển cực nhanh, chỉ vài giây sau đã tìm được một cái cớ: "Trước đây con từng thấy nương tử của một thợ săn trong thôn phơi ít nấm, trong đó có loại mộc nhĩ này. Lúc đó có hỏi han một câu, bảo là phải phơi khô rồi ngâm nở ra mới xào ăn được."



Chẳng biết Hà thái thái có tin hay không, bà vẫn giữ bộ mặt hờ hững chẳng mặn chẳng nhạt ấy.



Đang lúc Lục Diên thấy thấp thỏm trong lòng thì Hà thái thái lên tiếng: "Ta biết một nơi thu mua mộc nhĩ giá cũng không thấp đâu, nhưng tiền kiếm được ngươi phải chia cho ta một nửa."



Trong lòng Hà thái thái, tôn tử và tằng tôn* mới là điều quan trọng nhất, những chuyện khác bà cũng chẳng tâm trí đâu mà đào sâu nghiên cứu.



*Chắt nội



Lục Diên nghe vậy, lúc đầu thì mừng rỡ nhưng nghe đến việc phải chia cho Hà thái thái một nửa thì đắn đo một lát rồi đáp: "Được ạ."



Hà thái thái thấy nàng đồng ý nhanh như vậy, sinh nghi hỏi: "Đồng ý nhanh thế này, ngươi đừng có mà lừa mụ già này đấy nhé?"



Lục Diên hạ mắt nói: "Con ăn ở đều nhờ vào lão thái thái, hơn nữa còn nhờ lão thái thái giới thiệu chỗ bán, đưa một nửa bạc cũng chẳng có gì quá đáng, sao có thể lừa gạt lão thái thái được ạ."



Sau này đưa tiền rồi thì không tính là ăn không ở không nữa, tiếng nói cũng có thêm trọng lượng.



Hà thái thái hừ lạnh một tiếng: "Nói thì hay lắm, sao không thấy ngươi bảo đưa hết tiền bán mộc nhĩ cho ta luôn đi?"



Lục Diên đáp lại: "Chẳng phải đã vào thu rồi sao, con cũng phải may cho hai đứa nhỏ ít quần áo dày dặn nữa."



Hà thái thái bảo: "Trước đây đánh chết cũng chẳng thốt ra được câu nào, sao hôm nay nói nhiều thế?"



Lục Diên cũng không hoảng hốt, đáp: "Đã một lần chết đuối hụt rồi, chẳng có gì đáng sợ hơn cái chết cả, con cũng đã nghĩ thông suốt rồi."



Hà thái thái nghe vậy lập tức nhớ tới lúc mới gặp nữ nhân họ Tô này, đáy mắt nàng như một mặt hồ chết, rõ ràng còn sống mà chẳng khác gì đã chết.



Dù Hà thái thái chưa từng hỏi han chuyện chạy nạn của nàng nhưng nhìn ánh mắt trống rỗng như mặt hồ chết ấy, bà thầm nghĩ, nếu không vì có hai đứa trẻ không chừng nàng ta đã sớm tìm tới cái chết rồi.



Lục Diên thấy Hà thái thái im lặng, chẳng rõ bà đang nghĩ gì nàng cũng không đoán được nên chẳng tốn công suy nghĩ nữa.



Nàng tiếp tục rải mộc nhĩ ra phơi, dặn dò Xuân Hoa: "Mẫu thân đi nấu cơm, con với muội muội trông chừng đống nấm này nhé, đừng để gà mổ mất."



Xuân Hoa "dạ" một tiếng rồi dắt Thu Hoa đứng dưới nắng, canh chừng như hai vị hộ pháp.



Lục Diên vỗ trán, hai đứa trẻ ngốc này.



Nàng lên tiếng nhắc nhở: "Cầm lấy cây tre rồi đứng dưới hiên nhà mà canh, gà vừa lại gần thì đuổi đi."



Xuân Hoa rất nghe lời, lập tức cầm cây tre dựng ở góc tường, đi tới chỗ râm mát nhìn chằm chằm hai con gà trong sân, hễ chúng lại gần là dùng cây tre xua đuổi.



Hà thái thái định thần lại, nói với Lục Diên: "Trưa nay cứ ăn rau dại ngươi vừa hái về đi."



Lục Diên hỏi: "Hôm nay nấu canh rau dại bà có thể cho con ít muối được không, đợi mộc nhĩ bán được có tiền rồi con sẽ mua muối trả lại."



Hà thái thái liếc nhìn nàng một cái, chẳng nói gì. Hồi lâu sau bà đặt kim chỉ trong tay xuống, đứng dậy đi vào phòng.



Một lát sau Hà thái thái bưng hũ muối trong phòng ra.



Lục Diên đang nhặt rau tể trong bếp, Hà thái thái từ bên ngoài đi vào, đặt một cái bát không lên bệ bếp, mở hũ muối múc nửa thìa muối bỏ vào bát.



Lục Diên nhìn thoáng qua hũ muối, bên trong muối đã sắp cạn đáy rồi.



Nàng không khỏi thầm thở dài trong lòng.



Sao ngày tháng này sống khổ quá vậy.



Lục Diên thu hồi tầm mắt tiếp tục nhặt rau rửa rau.



Nước trong nồi đã sôi, nàng ném mấy con ốc và hến vào.



Đợi đến khi vỏ hến há ra nàng mới dập lửa trong lò.



Dẫu lửa đã tắt nhưng nước trong nồi vẫn còn đang sôi sùng sục, bỏ rau tể vào nồi chỉ cần chần một lát là chín.



Lục Diên chia canh rau dại ra từng bát rồi mới bưng ra ngoài.



Thịt hến đã rụng ra hết rồi, nàng tiện tay khều luôn cả thịt ốc.



Mấy thứ thịt loài giáp xác này vốn dĩ đã nhỏ, nấu xong co lại chỉ bằng hạt đậu xanh, thật sự chẳng bõ dính răng.



Dù ít nhưng vẫn phải chia chác một chút, mỗi người được chừng ba bốn miếng thịt hến.



Canh rau bưng hết ra ngoài, hai đứa nhỏ cũng đi tới bên bàn, nàng nhìn bàn tay đầy bùn đất trong kẽ móng tay của chúng rồi bảo: "Rửa tay rồi mới được lại ăn."



Nhìn cái chum nước quá cao, chúng chẳng với tới được, nàng bèn đi qua múc nước cho chúng rửa.



Lúc rửa tay thấy móng tay chúng đã rất dài, cũng đến lúc phải cắt tỉa rồi.



Nàng thầm tính toán đợi ăn xong bữa trưa sẽ mượn lão thái thái cái kéo để dùng.



Rửa tay xong lập tức ngồi xuống ăn bữa trưa đạm bạc.



Rau tể rừng có vị hơi đắng nhưng nhờ muối, lại thêm nấu cùng hến nên trung hòa bớt vị đắng, ăn cũng khá ổn.



Xuân Hoa gắp miếng thịt hến, hào hứng nói với Lục Diên: "Mẫu thân ơi, có thịt này!"



Lục Diên gật đầu: "Ăn đi con."



Nàng nhìn Thu Hoa cầm đũa vẫn chưa thạo, còn bé ăn vội đến mức cổ áo lấm lem bẩn thỉu.



Lúc này nàng mới sực nhớ ra quần áo tối qua vẫn chưa giặt. Nếu không giặt thì tối nay sẽ chẳng có đồ mà mặc.



Ăn no xong nàng cởi áo khoác của Thu Hoa ra đem phơi dưới nắng, để Thu Hoa cởi trần ngồi trong nhà một lát.



Lục Diên rửa sạch bát đũa, Hà thái thái lại gọi nàng đi đút cháo cho Kỳ Thịnh.



Hà thái thái đưa bát cháo cho nàng, bảo: "Hôm nay Trần Đại không qua được đâu, ngươi vào lật người cho Thịnh nhi, rồi lau người thay quần cho nó luôn."



Vẻ mặt Lục Diên tức thì đờ đẫn tại chỗ.



Dẫu đã xuyên không nàng vẫn không thoát khỏi cái số kiếp hầu hạ người khác.



Hà thái thái nhận ra sự thay đổi trên nét mặt nàng, lập tức bảo: "Ngươi cũng chẳng phải tiểu cô nương gì nữa, hơn nữa sớm muộn gì cũng làm phu thê với Thịnh nhi, giờ ngươi cứ thích nghi trước đi."



Lục Diên: …



Nhưng linh hồn bên trong của tôi vẫn còn là thiếu nữ mà.



Hà thái thái thấy nàng mãi không đáp lời lập tức sầm mặt: "Trước đây ngươi đồng ý nhanh lắm mà, đừng có mà lừa gạt mụ già này, nếu ngươi không bằng lòng làm thê tử của Thịnh nhi nhà ta thì giờ cuốn gói đi ngay."



Lục Diên im lặng một lát rồi bảo: "Lát nữa con sẽ vào lau người thay quần áo cho hắn."



Lúc này Hà thái thái mới hài lòng, ngay sau đó lại nói: "Đừng bảo ta không nể tình, nếu ngươi có bản lĩnh chăm sóc tốt cho Thịnh nhi, dẫu sau này có sinh nữ nhi ta cũng sẽ đối đãi tốt với mấy mẫu tử ngươi."



Lục Diên gật đầu, đón lấy bát cháo rồi quay người đi vào phòng Kỳ Thịnh.



Vừa bước vào cửa nàng đã ngửi thấy một mùi vị nhàn nhạt khó tả.



Trong lòng thầm có suy đoán, nàng bước về phía giường, bước đi cực chậm.



Đi tới bên giường nàng đặt bát lên cái ghế thấp bên cạnh, lật tấm chăn mỏng ra.



Mùi nồng hơn rồi.



Nàng cũng im lặng luôn.



Quả nhiên…



Kỳ Thịnh cảm nhận được tấm chăn mỏng trên người bị ai đó lật ra.



Hắn biết mình đã tiểu tiện ra quần.



Hắn cũng biết trước giờ vẫn luôn là Trần Đại trong thôn dọn dẹp cho mình, cũng tránh cho hắn thấy xấu hổ.



Cũng thật may là một nam nhân đến dọn dẹp, nếu để góa phụ làm những việc này hắn thà chết phách cho xong.



"Lão thái thái, hắn đi tiểu ra quần rồi."



Giọng nói của người góa phụ lọt vào tai, Kỳ Thịnh đang trong cơn hôn mê: …



Hà thái thái đi vào, lấy chiếc quần khô ráo từ bên cạnh nhét vào tay Lục Diên.



"Ngươi thay quần và miếng lót cho Thịnh nhi đi, ta đi bưng nước vào."



Nói xong bà lập tức đi ra ngoài.



Lục Diên: …



Trước khi xuyên không phải làm cái việc hầu hạ người ta thì thôi đi, xuyên không rồi vẫn phải tiếp tục làm, ít nhiều gì số mệnh nàng cũng là số khổ cực.



Dù sao Lục Diên cũng là điều dưỡng, cũng đã từng thấy qua cơ thể đàn ông nên không có gánh nặng tâm lý quá lớn, thế là bắt đầu ra tay cởi quần của Kỳ Thịnh.



Kỳ Thịnh cảm nhận được lớp vải che thân của mình từ từ hạ xuống cho đến khi một luồng gió lạnh ập tới.



Cuối cùng trái tim đang treo lơ lửng của hắn cũng chết lặng.



Cuối cùng danh tiếng cả đời, sự thanh bạch của hắn vẫn chẳng giữ được.



Trước mặt một nữ nhân không chỉ đại tiểu tiện không tự chủ mà còn phơi bày ra nơi không nên phơi bày nhất.



Nhục nhã, bất tài, phế nhân, mấy từ ngữ này cứ cuồn cuộn trong tâm trí Kỳ Thịnh, kích động hắn, khí huyết cũng đang bốc lên ngùn ngụt.



Kỳ Thịnh nghĩ giá như lúc này mình chết đi thì tốt biết mấy.



Hà thái thái vẫn có ý tránh né nên đặt chậu nước ở cửa chứ không đi vào.



Cũng chẳng có ai giúp Lục Diên một tay, thế nên việc cởi quần của nam nhân có chút gian nan, nàng loay hoay mãi mới cởi xong.



Lục Diên cũng không quan sát quá mức, chỉ liếc một cái rồi dời mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt nam nhân.



Cầm miếng vải đã nhúng nước lau qua loa cho hắn.



Chỉ là nhìn vào gương mặt nam nhân, nhìn mãi nàng lập tức nhận ra điểm bất thường.



Lục Diên lẩm bẩm một mình: "Sao mặt lại đỏ thế kia? Vẫn còn giữ được cảm giác sao?"



Kỳ Thịnh vốn đã đánh mất ý chí sống, bỗng nghe góa phụ nói vậy trong lòng chợt giật thót một cái nhưng sau đó lại tiếp tục chìm vào u uất.



Dẫu cho có biết hắn còn ý thức thì đã sao?



Chẳng lẽ nàng có thể khiến hắn tỉnh lại? Hay là có thể giúp hắn kết thúc cái mạng sống thoi thóp dở dang này?



Sự nhạy bén của Lục Diên đã nhận ra phản ứng nhỏ nhặt của Kỳ Thịnh, liệu đây có phải là khởi đầu cho hy vọng phục hồi của hắn?

1 lượt thích

Bình Luận