XUYÊN THÀNH GOÁ PHỤ XUNG HỶ CỦA PHẾ NHÂN

Chương 7: Kỳ Thịnh không còn thiết sống

Avatar Mị Miêu
2,575 Chữ


Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau, Lục Diên ngủ dậy, cầm lấy cành liễu ra ngoài sân vệ sinh cá nhân. Nàng nhai một đầu cành liễu thành dạng sợi để làm bàn chải đánh răng.



Tẩy rửa xong xuôi, nàng bỏ quần áo vào chậu, cầm theo bồ kết đi ra bờ sông.



Nữ nhân trong thôn thường giặt giũ vào buổi sáng.



Mọi người tụ tập một chỗ thường sẽ vừa giặt vừa tán gẫu. Nàng đi sớm một chút, chiếm lấy một chỗ tốt để nghe ngóng chuyện phiếm, nhằm sớm hiểu rõ thế giới này và thôn Vi Sơn này.



Lục Diên đi sớm nên đã chiếm được một góc khuất sau tảng đá lớn, nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng ai nhận ra đó là ai.



Một lúc sau, lác đác có người đến giặt, tiếng trò chuyện bắt đầu râm ran.



"Nghe nói Trần Đại Sơn không làm ở nhà họ Kỳ nữa rồi."



"Thật hay đùa thế? Vậy ai chăm sóc Kỳ Thịnh?"



"Còn ai vào đây nữa, đương nhiên là góa phụ kia rồi. Nếu không bà nghĩ sao Hà thái thái lại thu nhận ba mẫu tử họ? Đó không phải chỉ là thêm đôi đũa đâu, mà là tận ba cái miệng ăn đấy."



"Hà thái thái đúng là chọn bừa, trong thôn mình đám nam nhân góa bụa, già nua độc thân còn chẳng thèm ngó ngàng tới góa phụ đó, thế mà bà ta lại nhìn trúng."



"Chứ còn cách nào nữa? Ngày trước cháu bà ta thì được lòng các cô nương lắm, mười dặm tám dặm quanh đây nữ tử nào cũng muốn gả cho hắn, nhưng bà cụ mắt cao hơn đầu, chẳng ai lọt vào mắt xanh bà ta. Giờ thì hay rồi, người đã thành ra thế kia, làm gì còn quyền lựa chọn? Có một góa phụ chịu gả vào đã là tốt lắm rồi."



Lục Diên nấp sau tảng đá: …



Nàng muốn nghe chuyện bát quái của thôn, chứ không phải muốn nghe chuyện bát quái về chính mình.



"Kỳ Thịnh đã thành ra nông nỗi ấy, rốt cuộc là Hà thái thái muốn tìm người hầu hạ hay là muốn có chắt bế?"



"Tôi nói cho bà nghe, đừng có nói cho ai nhé. Tôi nghe thê tử Đại Sơn kể, lúc Đại Sơn chăm sóc Kỳ Thịnh, cái thứ đó vẫn còn phản ứng đấy, mà lại còn rất hùng dũng nữa!"



"Thế chẳng phải vẫn còn dùng được sao?!"



Lục Diên nghe đến những lời này, gương mặt lập tức đỏ bừng.



Mấy người này cái gì cũng dám nói!



Lục Diên thật sự không thể nghe tiếp được nữa, khẽ ho khan hai tiếng.



"Khụ khụ."



Tiếng ho vừa cất lên, hai phụ nhân đang tán gẫu lập tức im bặt, nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một vạt áo lộ ra sau tảng đá.



Hai người nhìn nhau trân trối, mím môi, nhỏ giọng thì thầm: "Bà nói xem ai ngồi sau tảng đá thế nhỉ?"



"Chẳng lẽ là góa phụ Kỳ gia?"



Lục Diên ló đầu ra sau tảng đá, mỉm cười với họ: "Mọi người vừa nói về tôi phải không?"



Đồng tử của hai người phụ nhân bỗng co rụt lại.



Góa phụ này đã ngồi đây nghe bao lâu rồi?!



Gương mặt cả hai lập tức hiện rõ vẻ ngượng ngùng.



Một người trong đó cười gượng gạo: "Ngươi nghe lầm rồi, chúng ta đang nói về góa phụ ở làng bên cơ."



Lục Diên cũng không vạch trần, cười một cái rồi lại rụt đầu vào.



Hai phụ nhân đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.



Quả nhiên không nên nói xấu sau lưng người khác.



Lần sau muốn nói xấu ai, nhất định phải ngó nghiêng xung quanh xem có ai không mới được.



Lục Diên giặt quần áo thêm một lúc, phía sau bỗng vang lên giọng nữ nhân: "Tô góa phụ, sao hôm nay ra giặt đồ sớm thế?"



Nghe tiếng, Lục Diên quay đầu lại, hóa ra là Hoàng Lan đã trò chuyện hôm qua.



Lục Diên gọi một tiếng: "Trần Nhị tẩu."



Vừa gọi xong nàng bỗng khựng lại.



Khoan đã…



Trần Đại Sơn, Trần Nhị tẩu?



Hoàng Lan như quen thân với nàng từ lâu, ngồi xuống bên cạnh Lục Diên, đổ quần áo vào nước, dùng chày gỗ khua khoắng vài cái rồi vớt lên.



Lục Diên nhìn Hoàng Lan, ướm hỏi: "Trần Nhị tẩu, Đại Sơn người trước đây chăm sóc Kỳ Thịnh là gì của tẩu thế?"



Hoàng Lan ngạc nhiên nhìn nàng: "Đại Sơn là trượng phu của ta, ngươi không biết sao?!"



Lục Diên lẳng lặng lắc đầu.



Hóa ra những lời nàng vừa nghe thấy đều từ miệng Hoàng Lan mà ra.



Hoàng Lan hỏi: "Sao tự dưng ngươi lại hỏi đến nhà ta thế?"



Hai phụ nhân đang xì xào sau tảng đá sợ tới mức im bặt, tốc độ giặt quần áo bỗng nhanh hơn hẳn, trong lòng thầm khấn, không thấy ta, không thấy ta.



Lục Diên đáp: "Tự dưng ta nghĩ đến nhà trượng phu tẩu họ Trần, mà người chăm sóc Kỳ Thịnh cũng họ Trần nên thấy trùng hợp thì hỏi thôi ạ."



Dân làng Vi Sơn phần lớn không cùng họ, cũng không phải người bản địa.



Vốn có vài hộ dân ở trên núi chuyển xuống, cũng có người chạy nạn tới, lại có cả những người bị lưu đày.



Hai phụ nhân nghe thấy câu trả lời của góa phụ thì thở phào, động tác giặt đồ chậm lại.



Lục Diên hỏi: "Trần Nhị tẩu, ta muốn hỏi chút, bình thường mình muốn mua đồ thì đi đâu ạ?"



Hoàng Lan đáp: "Trên trấn Bình An cách đây hai mươi dặm chứ đâu, đi bộ một canh giờ là tới. Sao, ngươi muốn mua gì à?"



Lục Diên bảo: "Ta muốn đi xem thử cho biết."



Hoàng Lan nói: "Nếu ngươi muốn đi thì phải đợi đến ngày họp chợ, khi đó mới đông vui."



Lục Diên hỏi: "Khi nào thì tới ngày họp chợ ạ?"



Hoàng Lan đáp: "Ngày mốt đó, thường thì ngày họp chợ lão thái thái nhà muội sẽ nhờ người mang đồ thêu đến cửa hàng son phấn." 



Lục Diên hỏi tiếp: "Ngày họp chợ đó tẩu có đi không?"



Trần Nhị tẩu đáp: "Đương nhiên là đi rồi."



Lục Diên nói: "Ta không biết đường, hôm đó tẩu có thể cho ta đi cùng được không?"



Tuy miệng lưỡi Hoàng Lan nhanh nhảu nhưng con người thật sự rất nhiệt tình: "Được chứ, sao lại không, thêm một người đi cùng nói chuyện cho vui!"



"Ngươi không biết đâu, ngày họp chợ ở trấn Bình An náo nhiệt lắm, ngày thường mọi người đều gom góp ít đồ rồi mang ra chợ bày hàng để kiếm thêm đồng ra đồng vào."



Nghe đến đây, Lục Diên lấy làm hứng thú, hỏi: "Ai cũng được bày hàng ạ?"



Hoàng Lan đáp: "Tất nhiên là không rồi, muốn bày hàng phải nộp hai văn tiền phí chỗ ngồi trước."



Lục Diên đang lúc không một xu dính túi lập tức dập tắt ý định bày hàng bán mộc nhĩ.



Vẫn nên tìm hiểu cho kỹ đã rồi xem có thể làm ăn buôn bán gì không.



Hai người giặt xong quần áo cùng nhau đi về.



Đang đi trên đường, Lục Diên đang mải suy nghĩ thì Hoàng Lan bên cạnh bỗng chỉ tay về phía trước, nói: "Kia chẳng phải lão thái thái nhà ngươi sao, bà ấy định đi đâu thế nhỉ?"



Lục Diên định thần lại, nhìn theo hướng Hoàng Lan chỉ, thấy Hà thái thái chậm chạp đi sâu vào trong làng, chẳng biết là đi tìm ai.



Lục Diên về tới sân, hỏi Xuân Hoa: "Con có biết Hà nãi nãi đi đâu không?"



Xuân Hoa lắc đầu: "Bà chẳng nói gì ạ."



Lúc phơi quần áo, Xuân Hoa cũng chạy lại giúp đỡ, tiểu cô nương người nhỏ sức yếu nên chỉ có thể vắt đồ của mình và Thu Hoa.



Vắt khô được một nửa, nó trèo lên ghế thấp, vẩy mạnh quần áo lên sào tre.



Lục Diên nhìn cái ghế chông chênh, vội vàng bế đứa nhỏ xuống: "Con cứ đi trông muội muội đi."



Phơi xong quần áo thì mặt trời cũng vừa lên cao.



Lục Diên muốn chặt một ít tre để thử làm một chiếc giường tre đơn giản.



Nếu cứ đợi đến lúc kiếm được tiền mới mua giường thì chẳng biết khi nào mới được ngủ tử tế.



Dù hôm qua đã phơi đệm rơm nhưng cứ nằm trên đất là nàng thấy không an tâm.



Hơn nữa mấy ngày nay nàng luôn thấy đau lưng mỏi gối, biết đâu là do hơi ẩm dưới đất gây ra.



Nàng chưa từng làm giường tre nhưng đã thấy ở nhà ông ngoại, cũng từng xem qua video, đại khái biết quy trình nên muốn thử sức một chút.



Nàng nhớ bên cạnh vườn rau sau đồi có một mảnh rừng tre nhỏ. 



Chẳng biết là có chủ hay tre mọc dại, nàng phải đợi Hà thái thái về hỏi mới biết có chặt được không.



Đợi chừng mười lăm phút thì Hà thái thái từ ngoài về, theo sau bà là một lão già thọt chân.



Lão già đó chừng năm mươi tuổi, tuy quần áo có mảnh vá nhưng rất sạch sẽ.



Giữa lúc Lục Diên còn chưa hiểu chuyện gì thì Hà thái thái đã nói với lão già: "Đã giao hẹn rồi, một tháng ba mươi lăm văn tiền, sáng trưa tối đều đến một chuyến. Cứ để ông làm thử ba ngày, nếu làm không tốt tôi cũng không nhận đâu, ba ngày đó tôi chỉ trả ông ba văn tiền thôi."



Lão già đáp: "Thì cũng chỉ là thay miếng lót, thay quần cho Thịnh tiểu tử, lau người lật người thôi mà, việc đó đơn giản, tôi làm được."



Nghe thấy lời này, đôi mắt Lục Diên hơi mở to.



Ý của cuộc đối thoại này là nàng không cần phải hầu hạ Kỳ Thịnh thay đồ lau người nữa sao?



Sao Hà thái thái bỗng dưng lại đổi ý?



Bất kể vì lý do gì, đối với Lục Diên mà nói, đây chắc chắn là một tin tốt lành trời ban.



Đương nhiên Hà thái thái có tính toán của riêng mình.



Cứ làm những việc khổ sở nhọc nhằn này mãi, lâu ngày Tô góa phụ cũng sẽ nảy sinh chán ghét, đến lúc đó dẫu cháu trai bà có khôi ngô đến mấy thì nàng ta nhìn cũng thấy ghét. Lúc đó còn nói gì đến chuyện làm phu thê, làm mẫu thân của con hắn?



Lão già vào phòng, Hà thái thái sai bảo Lục Diên: "Ngươi đi múc một chậu nước mang vào đi."



Bà lại nhỏ giọng dặn: "Sẵn tiện quan sát xem lão Lý này làm ăn thế nào."



Lục Diên gật đầu, quay người đi múc nước.



Lúc bưng nước vào phòng, Lục Diên nghe thấy lão già nhỏ giọng tiếc rẻ: "Một chàng trai tốt thế này mà cả đời sau phải nằm liệt trên giường, thật đáng tiếc."



Nghe vậy, Lục Diên nhìn về phía nam tử trên giường.



Thực ra chỉ cần chứng minh được hắn vẫn có cảm giác với thế giới bên ngoài, có thể nghe thấy người khác nói chuyện, thì có khả năng thông qua trò chuyện và cảm giác để kích hoạt những đường dẫn truyền thần kinh còn sót lại, khi đó sẽ có cơ hội tỉnh dậy.



Nhưng nếu đã chết não thì thật sự không thể tỉnh lại được nữa.



Đặt chậu nước xuống, nàng cũng không ra ngoài, chỉ là lúc lão già cởi quần Kỳ Thịnh, nàng giữ ý dời mắt đi chỗ khác.



Lão già là nam nhân nên chẳng có gì phải giữ kẽ, động tác lại thô kệch, Lục Diên đứng bên cạnh còn nghe thấy cả tiếng vải thô cọ xát vào da thịt.



Ý thức của Kỳ Thịnh bị đánh thức bởi những động tác thô bạo.



Ý thức dần tỉnh táo, hắn thậm chí cảm nhận được có người đang nhấc…



Nhấc chỗ đó của hắn lên!



Làm cái gì thế này?!



Cảm giác đau nhói rất nhẹ truyền đến, hắn lập tức hiểu ra.



Lau rửa!



Là ai?!



Đại Sơn không đến nữa, vậy thì chỉ có thể là góa phụ thôi!



Nàng ta, nàng ta... vậy mà cứ thế cầm lấy, nhấc lên…



Sự kích thích gần đây thật sự quá lớn, lớn đến mức Kỳ Thịnh đã không còn thiết sống nữa rồi.



Lục Diên đứng một lát rồi đi ra ngoài.



Lão Lý lau rửa cho Kỳ Thịnh xong, sẵn tiện giúp hắn lật người nằm nghiêng một lát.



Ông ấy đi ra cửa, phủi phủi tay nói với họ: "Tôi dọn dẹp xong rồi, lát nữa nhờ mọi người lật Thịnh tiểu tử nằm thẳng lại là được."



Nói xong ông ấy lại bảo: "Chuyện cỏn con, chưa đầy mười lăm phút, buổi trưa tôi lại qua."



Chân cẳng lão Lý không tiện, cũng chẳng làm được việc nặng, chỉ trồng được ít rau. Mỗi ngày qua đây ba lượt mà có được ba mươi lăm văn tiền, không kiếm thì phí.



Lão Lý vừa đi, Hà thái thái vội hỏi: "Lão Lý làm ăn thế nào?"



Lục Diên gật đầu: "Cọ rửa khá sạch sẽ, rất tốt ạ."



Cái lực đó có thể sánh ngang với thợ kỳ lưng rồi, bùn đất đều ra hết, sao có thể không sạch được chứ.



Hà thái thái nghe vậy thì thở phào, mừng rỡ nói: "Vậy thì tốt, biết thế ngay từ đầu đã tìm lão Lý rồi."



Nhưng ngẫm lại, Trần Đại Sơn đã trả lại hai mươi văn tiền, tính đi tính lại bà vẫn được lợi.



Lát sau, Lục Diên mới quay vào phòng định bưng chậu nước ra, sẵn tiện mang cả chiếc quần bẩn và miếng lót ra ngoài.



Vào phòng, lúc bưng chậu nước định đi ra nàng liếc nhìn Kỳ Thịnh một cái.



Chỉ một cái liếc mắt đó, nàng thấy sắc mặt Kỳ Thịnh lại đỏ bừng như ngày hôm qua.



Không, phải nói là còn đỏ hơn hôm qua, ngay cả tai cũng đỏ lựng lên.



Chuyện này…



Chẳng lẽ hắn thật sự có ý thức sao?



Làm điều dưỡng, tuy nàng không có quá nhiều kiến thức chuyên sâu nhưng cũng biết nếu người thực vật có ý thức thì có thể cảm nhận được chút ít âm thanh từ bên ngoài.



Có lẽ lúc nãy hắn không nghe thấy tiếng của lão Lý, nên lầm tưởng là nàng đang lau người cho hắn?



Cũng không phải không có khả năng này.



Nàng phải hỏi Trần Đại Sơn người chăm sóc Kỳ Thịnh trước đây xem, khi đó Kỳ Thịnh có từng đỏ mặt như vậy không.



Nếu thật sự có ý thức, sau này tăng kích thích hắn một chút, biết đâu chừng sẽ thật sự tỉnh lại.



Nếu hắn có thể tỉnh, hai vấn đề lớn đang làm khó nàng là chuyện làm phu thê và sinh con có thể sẽ không cần tính đến nữa.

1 lượt thích

Bình Luận