XUYÊN THÀNH GOÁ PHỤ XUNG HỶ CỦA PHẾ NHÂN

Chương 8: Làm giường tre

Avatar Mị Miêu
2,544 Chữ


Lục Diên bưng chậu nước từ trong phòng đi ra.



Nàng cần phải xác nhận xem Kỳ Thịnh có ý thức hay không, sau đó mới thử tìm cách để kích thích hắn tỉnh lại.



Hiện tại, việc đầu tiên nàng phải làm là thử đóng một chiếc giường tre.



Nàng đổ nước xong lập tức hỏi Hà thái thái: "Lão thái thái, mảnh rừng tre bên cạnh vườn rau sau gò đất là của nhà ai thế ạ?"



Bà lão liếc nhìn nàng một cái, hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"



Lục Diên đáp: "Con muốn chặt mấy cây tre về đóng một chiếc giường tre."



Hà thái thái nghi hoặc nhìn nàng một lượt từ trên xuống dưới, giọng điệu đầy vẻ hoài nghi: "Ngươi mà cũng biết làm sao?"



Lục Diên thành thật trả lời: "Con không biết, nhưng có thể thử xem sao."



Nàng chắc chắn không làm nổi kiểu phức tạp, nhưng một chiếc giường tre đơn sơ thì nàng có thể xoay xở được.



Hà thái thái lập tức nhíu mày bảo: "Cứ bày vẽ linh tinh làm gì, muốn ngủ giường thì có gì khó đâu."



Nghe thấy thế, ánh mắt Lục Diên chợt sáng rỡ.



Bà lão nói tiếp: "Hai đứa nhỏ ở cùng phòng với ta, ngươi vào ở cùng phòng với Thịnh nhi không phải là xong rồi sao?"



Lục Diên: …



Thế thì nàng thà cứ bày vẽ còn hơn.



Nàng nở nụ cười hơi gượng gạo, nói: "Dẫu con là góa phụ, nhưng chúng con vẫn chưa làm lễ nghi gì cả, cứ thế mà ngủ chung phòng thì danh không chính ngôn không thuận, ảnh hưởng tới thanh danh của con."



Hà thái thái ngẫm nghĩ một lát: "Đúng là như vậy thật, phải danh chính ngôn thuận thì sau này sinh con đẻ cái người ngoài mới không soi mói được gì. Để khi nào rảnh ta sẽ tìm người xem ngày lành tháng tốt, rồi mua một con gà trống về bái đường với ngươi."



Lời này khiến Lục Diên kinh hãi, nhưng nghĩ lại, dù sao chỉ cần không động phòng, đối phó bằng cách bái đường với gà trống thì cũng chẳng sao.



Nàng nhìn vẻ mặt đăm chiêu của Hà thái thái, có thể đoán được bà đang tính toán xem lễ cưới cần chuẩn bị những vật dụng gì rồi.



Lục Diên ngắt lời suy tính của bà, hỏi lại lần nữa: "Tre trên sườn núi có chặt được không ạ?"



Hà thái thái định thần lại, gắt gỏng: "Mấy cây tre đó là của chung cả thôn Vi Sơn này, người trong thôn ai cũng có thể chặt, nếu lúc ngươi đi chặt có ai hỏi cứ bảo là ta bảo ngươi làm."



Có lời của Hà thái thái, Lục Diên yên tâm cầm dao rựa ra khỏi cửa.



Tới rừng tre nhỏ, nàng cũng không vội chặt tre ngay mà đi loanh quanh tìm xem có măng không.



Làng quê miền núi vốn sẵn măng tre, tháng bảy tháng tám chính là mùa măng tre phát triển mạnh nhất.



Tìm một phát trúng luôn, trong rừng tre nhỏ măng mọc khắp nơi.



Nàng không khỏi thắc mắc, người ở đây không ăn măng sao?



Lục Diên đào mấy củ măng lớn chất thành một đống, đợi lát nữa mang gùi ra cõng về.



Đào măng xong nàng mới chọn một cây tre có thân to bằng miệng bát để chặt.



Sau khi chặt hạ, nàng phát quang hết những cành lá thừa thãi.



Nàng chặt tổng cộng ba cây tre, mệt đến mức không đứng thẳng nổi lưng.



Cây tre dài rất khó kéo về nhà, phải có cưa cắt ngắn ra mới mang về được.



Nàng nghỉ ngơi một lát rồi về nhà hỏi Hà thái thái: "Lão thái thái, nhà mình có cưa không ạ?"



Bà lão lại càm ràm một câu: "Toàn bày vẽ chuyện đâu đâu."



Bà đặt đồ vật trong tay xuống, đứng dậy đi ra ngoài, một lúc sau mang về một cái cưa.



"Đây là mượn của thê tử Đại Sơn đấy, ngươi đừng có làm hỏng của người ta."



Lục Diên vội vàng gật đầu.



Thấy đã đến giữa trưa, cũng đến lúc phải nấu cơm. Nàng đi cõng măng về trước, đợi ăn xong bữa trưa, xác định rõ kiểu dáng giường tre rồi mới đi cưa tre.



Lục Diên cõng măng về, Hà thái thái nhìn thấy lập tức chê bai: "Cái măng tre này vừa đắng vừa chát, ngươi mang nhiều về thế này làm gì?"



Lục Diên thực sự không biết măng tre chưa qua xử lý lại có vị đắng chát như vậy. Nàng chưa từng ăn măng tre mọc dại, măng mua ở chợ đều đã được người ta sơ chế sẵn cả rồi.



Nhưng nếu người bán có cách loại bỏ vị đắng chát của măng thì nàng cũng có thể tìm cách xử lý.



Lục Diên lục lại ký ức trong đầu, đáp: "Con muốn phơi thành măng khô, có lẽ sẽ khử được vị đắng chát ạ."



Hà thái thái nhíu mày nhưng không nói thêm gì nữa.



Buổi trưa, cuối cùng bà lão cũng đành lòng múc nửa bát gạo lứt ra bảo Lục Diên nấu cháo.



Nhìn thấy gạo lứt, Lục Diên thầm nghĩ hóa ra trong nhà vẫn còn gạo.



Bất kể là gạo trắng hay gạo lứt, dù sao cũng đã được ăn cơm rồi.



Nàng lập tức múc nước vo gạo, nhóm lửa bắc nồi.



Bữa trưa hôm đó, mỗi người đều được chia một bát cháo đầy.



Tuy không có thức ăn kèm, gạo lứt lại thô cứng gây rát cổ họng nhưng ai nấy đều ăn uống ngon lành mãn nguyện.



Ăn xong bữa trưa, lão Lý cũng vừa hay đi tới.



Lúc đến tay lão còn xách theo một nắm hẹ, lão nói với Hà thái thái: "Hẹ ngoài vườn sắp già rồi, tôi cắt một nắm mang sang cho mọi người ăn."



Hiếm khi Sắc mặt Hà thái thái dịu lại, bảo: "Đa tạ ông."



Đợi lão Lý vào phòng, Lục Diên cũng bưng nước đi theo sau.



Với tình trạng của Kỳ Thịnh, mỗi lần đi tiểu xong đều phải lau qua, còn tắm rửa toàn thân thì khoảng hai ba ngày một lần.



Đưa nước xong Lục Diên cũng đi ra ngoài.



Nàng cứ đứng canh ở ngoài cửa, lắng nghe động tĩnh bên trong.



Trong phòng tĩnh lặng vô cùng, lão Lý cũng không lên tiếng mà chỉ lẳng lặng làm việc, một lúc sau đã bước ra khỏi phòng.



Lão Lý vừa ra, nàng lập tức vào phòng quan sát sắc mặt Kỳ Thịnh.



Lần này, sắc mặt Kỳ Thịnh vẫn bình thường, không có gì thay đổi.



Lục Diên không vì lần bình thường nayd mà từ bỏ sự nghi ngờ.



Có lẽ lúc này Kỳ Thịnh đang trong cơn hôn mê sâu, ý thức chưa tỉnh, cần phải tiếp tục quan sát thêm.



 * 

Lục Diên nghỉ ngơi nửa canh giờ rồi lấy cành cây vẽ lên mặt đất để phác thảo cấu trúc giường tre.



Nhưng dù vẽ thế nào cũng phải đục lỗ trên tre, mà việc này nếu không có dụng cụ hỗ trợ thì làm cực kỳ tốn sức và khó khăn.



Cuối cùng, Lục Diên từ bỏ kiểu giường tre cao, chuyển sang làm kiểu cáng cứu thương có các rãnh khớp vào nhau, cũng chính là kiểu đặt sát mặt đất.



Xác định xong kiểu dáng, nàng cứ thế đi đi lại lại giữa rừng tre và sân nhà, kiên trì kéo tre về.



Hà thái thái nhìn nàng bận rộn ra vào, trong lòng lấy làm lạ.



Trước đây Tô góa phụ cũng chăm chỉ nhưng không hề nhanh nhẹn hoạt bát như thế này. Hai ngày nay nàng ta cứ như có sức lực dùng mãi không hết, ngay cả cái khí thế làm việc cũng hăng hái bừng bừng.



Lục Diên kéo hết tre về, nghỉ ngơi một lát rồi bắt đầu cưa tre.



Hai đứa nhỏ tò mò đứng bên cạnh nhìn, đứa nào cũng ngoan ngoãn chẳng hề làm phiền nàng.



Giường tre đã làm xong, nhìn vừa giống cái cáng lại vừa giống một chiếc thang rộng lớn.



Bốn phía đều là những thanh tre to chắc, ở giữa là những thanh tre chẻ đôi dùng làm xà ngang chịu lực.



Đóng xong giường tre, Lục Diên trải đệm rơm và chiếu lên trên, nằm thử một lát, thấy đệm rơm đủ dày nên không hề bị cấn người.



Nàng lại thử lắc lư một chút, tuy có hơi rung rinh nhưng vẫn có thể chấp nhận được.



Giường tre chỉ cách mặt đất hơn nửa thước, nhưng dù sao cũng đã rời khỏi mặt đất, ngăn cách được hơi ẩm và giúp nàng ngủ yên lòng hơn.



Nằm trên giường tre, Lục Diên thả lỏng đầu óc, nhìn lên mái tranh nhà, trong lòng tràn ngập cảm giác thành tựu.



Cũng đã lâu hai đứa nhỏ không được ngủ giường, nhìn thấy chiếc giường mới đóng xong cũng hào hứng nằm lên.



Một người nằm thì rất rộng, một người lớn hai đứa trẻ nằm thì vừa khéo.



Thu Hoa ngây ngô lăn lộn vài vòng trên giường tre rồi lăn tới bên cạnh mẫu thân, nép vào lòng nàng.



Lục Diên nằm trên đó chẳng muốn động đậy chút nào vì quá mệt.



Nàng cảm thấy cánh tay mình như nặng ngàn cân, nhấc không nổi nữa, lòng bàn tay cũng đau rát vô cùng.



Nằm một hồi lâu, lúc đang thiu thiu ngủ thì bên ngoài vang lên tiếng Hà thái thái: "Để mụ già này nấu cơm cho các ngươi thì thôi đi, chẳng lẽ còn phải để ta mời các ngươi ra ăn hay sao?!"



Nghe tiếng, Lục Diên giật mình ngồi dậy. Bước ra ngoài cửa mới nhận ra mình đã bận rộn suốt cả ngày, giờ mặt trời đã sắp xuống núi.



Nàng kéo cơ thể mệt mỏi đi tới, ngồi xuống chiếc bàn ăn cũ nát giữa sân.



Hôm nay ăn bánh cám gạo trộn hẹ, coi như là một món mới.



Chỉ là ngày nào cũng ăn cám gạo, không biết bà cụ đã tích trữ bao nhiêu cám gạo nữa.



Bánh cám gạo trộn hẹ mang hương thơm thoang thoảng của hẹ, dẫu không có vị mặn của muối nhưng vẫn có thể ăn được.



Ăn xong bữa tối, Lục Diên mệt đến mức chẳng muốn thốt lên lời, chỉ muốn nằm vật ra, nhưng hôm nay làm việc đổ mồ hôi nhễ nhại, cả người dính dấp khó chịu, không tắm rửa không được.



Hơn nữa nếu không xử lý đôi bàn tay, ngày mai chắc chắn sẽ không nhấc lên nổi.



Nàng nấu nước lá ngải cứu, khi nước nóng nàng múc đầy một thùng, tranh thủ lúc nóng ngâm cả hai bàn tay vào, nước ngập tận bắp tay.



Hai cánh tay ngâm trong nước nóng, dần dần cảm giác đau nhức cũng dịu đi đôi chút.



Ngâm chừng mười lăm phút, nước chỉ còn ấm nóng, nàng bèn thêm vài gáo nước nóng rồi tắm luôn.



Tắm xong trời vẫn chưa tối hẳn, nàng sờ thấy trên tay đã nổi lên mấy nốt phồng rộp khá dày, hơi đau.



Nàng mượn cây kim của Hà thái thái, hơ đỏ kim rồi châm vỡ nốt phồng, đau đến mức nàng phải nghiến răng nghiến lợi.



Hà thái thái thực sự nhìn không nổi nữa, lấy ra một lọ thuốc trị thương, kéo tay nàng qua, gắt gỏng bảo: "Cũng may thuốc trị thương Thịnh nhi làm trước đây vẫn còn, nếu không thì ngươi chỉ có thể cắn răng chịu đau."



Trước đây Kỳ Thịnh lên núi săn bắn ít nhiều cũng bị trầy xước, lúc đầu chỉ dùng ít thảo dược cầm máu, sau này cứu được một lão đại phu lên núi hái thuốc, lão đại phu đã dạy hắn cách chế thuốc trị thương để dùng dần.



Hà thái thái mở nắp, rắc thuốc lên những vết phồng vừa châm vỡ.



Lúc mới bôi thuốc hơi xót, Lục Diên đau đến mức hít một hơi khí lạnh.



Hà thái thái liếc nàng một cái, vẫn giọng gắt gỏng: "Ráng mà chịu."



Bôi thuốc xong bà lại lặp lại một câu: "Toàn bày vẽ chuyện đâu đâu."



Lục Diên thầm nghĩ mình đã có giường để ngủ rồi, sao có thể coi là bày vẽ được chứ?



Lúc bôi thuốc hơi đau nhưng sau khi thuốc ngấm lại thấy man mát, dễ chịu vô cùng.



Hôm nay quá mệt mỏi nên sau khi về phòng Lục Diên gần như vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ thiếp đi.



Một đêm không mộng mị, khi trời vừa hửng sáng Lục Diên đã tỉnh giấc.



Hôm qua lao lực quá độ, dù đã ngâm nước nóng lá ngải cứu nhưng hai cánh tay vẫn còn cảm giác đau nhức âm ỉ.



Nghỉ ngơi một lát, lúc dậy vệ sinh cá nhân nàng mới phát hiện chum nước đã cạn đáy.







Cứ ngày qua ngày thế này, thực sự là có việc làm mãi không hết.



Nàng quay đầu nhìn về phía căn phòng của Kỳ Thịnh, tự hỏi khi nào nam nhân này mới tỉnh lại.



Chuyện có làm phu thê hay không là thứ yếu, có người san sẻ bớt công việc mới là điều quan trọng nhất.



Vệ sinh xong, Lục Diên ra bờ sông gánh nước hai chuyến.



Buổi sáng nắng to, Lục Diên mang mộc nhĩ ra phơi thêm một lúc. 



Đến giữa trưa mộc nhĩ đã khô cong, nàng bèn cho vào cái mẹt.



Nàng nhìn Hà thái thái, hỏi: "Sáng mai con và Trần tẩu đi họp chợ, bà định bán số mộc nhĩ này cho ai ạ?"



Hà thái thái nghe vậy, ngước mắt lên nói: "Trên trấn Vân Khê có một tiệm ăn tên là Hữu Khách Lai, Thịnh nhi thường xuyên mang thú săn được bán cho Liễu chưởng quầy ở đó, nên cũng có chút giao tình, ngày thường chưởng quầy cũng thu mua mộc nhĩ để làm thức ăn."



"Mộc nhĩ khó tìm, nhưng trấn Vân Khê chỉ lớn chừng ấy, muốn bán giá cao là chuyện không thể, tuy vậy cũng có thể đổi được sáu văn tiền một lạng."



Trọng lượng thời cổ đại là hệ thập lục phân, tức là một cân có mười sáu lạng.



Tính như vậy một cân mộc nhĩ là chín mươi sáu văn tiền.



Khoảng mười ba mười bốn văn một cân thụt lớn, mộc nhĩ này còn đắt hơn thịt nhiều.



Nhưng nàng ngẫm lại thấy không thể tính như vậy được, mộc nhĩ rừng khó tìm, lại còn phơi khô xong chẳng còn bao nhiêu cân. 



Nếu đống mộc nhĩ này của nàng tính theo hệ thập lục phân ước chừng chỉ được khoảng mười lạng.



Mười lạng là sáu mươi văn tiền, còn phải chia cho Hà thái thái một nửa.



Tiền còn chưa tới tay đã mất đi một nửa, thật là buồn lòng quá đi.

1 lượt thích

Bình Luận